Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ
Chương 75: Gọi Điện Thoại Đường Dài, Mua Công Việc Cho Đại Ca
Trần Dụ Xuyên trầm ngâm một lát nói: "Nhường cho đại ca , bên chỗ Kiến Nghiệp, sau này tin tức gì thì tính tiếp."
Trong m em nhà họ Trần, tình cảm giữa và Trần Kiến Đảng là sâu đậm nhất, rốt cuộc thì hai cũng b.ú chung một dòng sữa mẹ mà lớn lên.
"Vâng, vậy để em lo liệu ổn thỏa c việc cho đại ca xong xuôi mới đến chỗ nhé."
Trần Dụ Xuyên chút kh vui, nhưng lại lo lắng đại ca bị ta lừa gạt.
"Được , nhớ nhớ đ nhé, lên đến trấn nhất định gọi ện thoại cho ."
"Kh gọi được thì em viết thư."
"Kh được lừa đâu đ."
"Vâng vâng, biết ."
Mãi cho đến khi Trần Dụ Xuyên cúp máy, mới mang theo tâm trạng vô cùng vui vẻ bước ra khỏi phòng trực ện thoại.
can sự phòng trực ện thoại vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Kh chứ, cái vừa ôm ống nghe dính như cô vợ nhỏ lúc nãy, thật sự là Trần phó đoàn lạnh lùng vô tình trên sân huấn luyện ?
Chẳng bao lâu sau, hai luồng tin tức được truyền ra ngoài.
Thứ nhất, vợ của Trần Dụ Xuyên là một nữ th niên trí thức.
Thứ hai, Trần phó đoàn sau m ngày làm hòn đá vọng thê, rốt cuộc cũng chờ được ện thoại của vợ.
Ở đầu dây bên này, Đường Tô cũng chút kinh ngạc.
Cô nói chuyện với Trần Dụ Xuyên mất sáu phút, tính ra phí cước là năm hào một phút, chỉ gọi một cuộc ện thoại thôi mà đã tiêu tốn mất ba tệ.
Gọi ện thoại cái nỗi gì! Thật là đồ phá gia chi tử!
Viết thư vẫn tốt hơn!
Đường Tô mua một ít phong bì, gi viết thư, tem, mượn can sự bưu ện một cây bút, bắt đầu viết thư cho Trần Dụ Xuyên.
Vừa nãy gọi ện thoại, cô cũng kh biết nói gì nhiều, đành lục lọi trong đầu vài câu tình cảm từng đọc được ở kiếp trước viết vào.
Thư viết xong, cô liền lập tức gửi .
Ra khỏi bưu ện, cô liền thẳng đến Cục C an.
Tại Cục C an.
Trương Nhạc hỏi: "Cô nói cô là ai cơ?"
Đường Tô đáp: " là vợ của Trần Dụ Xuyên."
Trương Nhạc tỏ vẻ khinh khỉnh, thầm nghĩ từ đâu chui ra kẻ lừa đảo ăn nói hàm hồ thế này, thằng nhãi Trần Dụ Xuyên kia mà tìm được cô vợ xinh đẹp thế này ?
Đường Tô mượn cái túi xách làm vật che c, l từ trong kh gian ra bức ảnh chụp chung với Trần Dụ Xuyên.
Cô đành cam chịu đưa cho ta xem.
May mà lúc đó cô đã bảo thợ chụp ảnh rửa thêm một tấm.
Trương Nhạc bức ảnh, lại ngẩng lên nữ đồng chí trước mặt, ừm, đúng là cùng một .
Còn Trần Dụ Xuyên thì khỏi cần kỹ, thằng nhãi đó hóa thành tro ta cũng nhận ra.
Hồi lâu sau, ta mang theo vẻ mặt kỳ quái trả lại bức ảnh.
Trước đó, Trần Dụ Xuyên nhờ ta nghe ngóng xem qu đây ai muốn bán c việc kh.
Hôm nay ta vừa nhận được tin tức, mới gọi ện thoại báo cho Trần Dụ Xuyên xong.
Nói xong chuyện chính, thằng nhãi đó bảo vợ ta sẽ đến tìm ta, tiếp đó liền kh ngừng khoe khoang vợ xinh đẹp, tốt giang ra .
ta vốn chẳng để trong lòng, cứ tưởng thằng nhãi đó đang bốc phét!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-l-lung-lai-so-vo/chuong-75-goi-dien-thoai-duong-dai-mua-cong-viec-cho-dai-ca.html.]
Kh ngờ lại là sự thật!
Trương Nhạc ngượng ngùng mở miệng: "Em dâu, vừa xin lỗi nhé."
"Kh đâu ạ."
Tiếp theo, Trương Nhạc đem chuyện c việc kể lại đại khái một lượt.
Đường Tô nói: " về bàn bạc lại với nhà đã."
"Được, bàn bạc xong thì em cứ đến thẳng Cung Tiêu Xã ở trấn Hưng Dương tìm đồng chí Chu Ngọc Lan, cô là em vợ , đang làm nhân viên bán hàng ở Cung Tiêu Xã."
"Vâng, cảm ơn Trương."
Lúc Đường Tô ra ngoài, vừa vặn một phụ nữ ngược chiều bước tới, phụ nữ kia còn liếc cô một cái.
Chẳng bao lâu sau, trong văn phòng truyền đến tiếng kêu oai oái của Trương Nhạc.
"Ái chà chà, vợ ơi, em nhẹ tay chút !"
Chu Ngọc Linh véo tai Trương Nhạc, gắt gỏng: " phụ nữ vừa là ai? Cô ta đến tìm làm gì?"
Trương Nhạc vội vàng giải cứu cái tai của , đáp: "Đó là vợ của Xuyên Tử."
Chu Ngọc Linh trừng mắt, lại tiếp tục véo tai chồng, khiến Trương Nhạc lại kêu lên oai oái.
" bớt lừa gạt , thành thật khai báo mau!"
Trương Nhạc kh rảnh lo đến cơn đau, bày ra vẻ mặt như gặp được tri âm.
"Lúc cô nói là vợ của Xuyên T.ử cũng đâu tin, cô còn l cả ảnh chụp chung ra, xem xét kỹ , đúng thật là vợ của Xuyên Tử."
Chu Ngọc Linh vẫn chút kh tin: "Thật hay giả vậy? như thế mà lại coi trọng Xuyên T.ử ?"
Vừa nãy cô kỹ một cái, xác thực là xinh đẹp, lại còn mang cái khí chất gì đó, qua là biết ngay thành phố.
" ảnh chụp chung của cô với Xuyên T.ử , cái miệng thằng Xuyên T.ử toét tận mang tai, cười tươi như hoa ."
"Thế cô tới làm gì?"
Trương Nhạc hạ giọng: "Vì chuyện c việc kia đ."
Chu Ngọc Linh tức khắc hiểu ra.
Buổi tối.
Đường Tô đến nhà họ Trần.
Đầu tiên, cô gọi riêng đại đội trưởng và Trần Kim Hoa ra để nói chuyện này.
muốn bán c việc tên là Điền Chí Lương, làm c nhân bảo trì tại nhà máy hóa chất ở trấn Hưng Dương, ngay sát vách trấn Tùng Giang.
M ngày trước, lúc tan làm về nhà ta bị ngã, đập gáy xuống đất.
Lúc đó ta liền hôn mê bất tỉnh, nhà đưa đến trạm xá, trạm xá kh xử lý được nên lại chuyển lên thành phố.
Bác sĩ chẩn đoán là nhồi m.á.u não dẫn đến liệt nửa , dù hồi phục tốt thì cũng chỉ thể làm được vài việc nhẹ nhàng.
Hiện tại ta đã kh thể tiếp tục làm việc được nữa.
C việc này một yêu cầu bắt buộc là bằng cấp hai.
Con trai trong nhà lại kh thiên phú học hành, cấp hai còn chưa học xong.
Vợ ta là ở đại đội tuyến dưới, bên nhà mẹ đẻ cũng chẳng ai tốt nghiệp cấp hai.
Còn về phần m đứa cháu trai, tuy vài đứa tốt nghiệp cấp hai, nhưng ta lại kh tin tưởng bọn chúng.
Ông ta là con thứ trong nhà, vốn kh được yêu thương nhất, nếu kh nhờ c việc này, em cháu chắt chắc c đều sẽ khinh thường ta.
Lúc ta mới từ bệnh viện trở về, bà mẹ thiên vị kia đã ép ta nhường lại c việc cho đứa cháu trai Điền Diệu Tổ.
Bà ta bảo để nó làm thay ta, tiền lương ta giữ một nửa, Diệu Tổ l một nửa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.