Đại Tiểu Thư Luôn Muốn Làm Cá Muối
Chương 263: Tần Lưu Tây là người giải lời nguyền?
Tần Lưu Tây cũng ông cháu Vương công âm thầm làm gì lưng . Lúc , nàng đang trong phòng khách nhà Tư Lãnh Nguyệt, Tư Đồ đối diện đang nước mắt nước mũi giàn giụa kể lể nỗi khổ tâm cảnh gà trống nuôi con, nuôi lớn sợ con gái tùy thời rời xa .
Tư Đồ đôi mắt sưng đỏ Tần Lưu Tây: “Tiểu đạo trưởng, ngài bản lĩnh lớn, ngài nhất định giúp cứu con gái . Nó mà theo nó , cũng sống nổi nữa, cũng theo thôi.”
“ theo làm gì?” Tần Lưu Tây cố ý : “Nó mà mất , gia sản khổng lồ nhà họ Tư chẳng sẽ rơi tay ông ? Ông còn thể cưới vợ sinh con, con cái còn thể mang họ ông nữa, thế ?”
Tư Đồ trừng lớn mắt: “Ngươi... ngươi thế mà ?”
“Chẳng lẽ đây lẽ thường tình ? Đàn ông ở rể nhà họ Tư, lẽ nào từng ai làm như ?”
“Đương nhiên ! Nếu thì còn đến lượt chúng chắc?” Tư Đồ buột miệng : “Đàn ông ở rể nhà họ Tư, một khi cửa thì đều chung thủy như một, từng sinh tâm tư độc ác đó. , đây thì từng nghĩ tới. nguyện thủ tiết vì nương t.ử cả đời.”
* thể ông chỉ nương t.ử ông chạm , đám yêu ma quỷ quái khác đừng hòng.*
Tư Đồ còn lườm Tần Lưu Tây một cái. *Tư tưởng vị tiểu đạo trưởng quá lành mạnh.*
Tần Lưu Tây: “!”
Quan chủ Thanh Lam ho khan một tiếng: “Đàn ông ở rể nhà họ Tư đa phần đều trẻ mồ côi tìm ở thiện đường. Những ở rể đây, khi thê chủ (vợ làm chủ gia đình) qua đời, hoặc giúp nhà họ Tư lo liệu sản nghiệp, hoặc u uất mà c.h.ế.t, hiếm ai sống qua nổi tuổi 40.”
“Ồ, thuật trị chồng thật.” Tần Lưu Tây hiểu .
“ bậy! Bọn đây chung thủy!” Tư Đồ bất mãn.
* , ông gì cũng hết.*
Tư Lãnh Nguyệt từ ngoài cửa bước . Nàng tắm gội, một bộ y phục gặp khách, tóc búi nhẹ nhàng. lẽ vì hồn lìa khỏi xác quá lâu nên tinh thần lắm.
Tư Đồ thấy con gái bắt đầu xót xa, nước mắt chực trào : “Các vị xem kìa, nào hồn lìa khỏi xác tỉnh , mặt nó cũng trắng bệch còn giọt máu. Con gái khổ quá mà.”
“Cha, con chỉ mệt thôi.” Tư Lãnh Nguyệt bất đắc dĩ .
“ nào con cũng .” Tư Đồ lau nước mắt: “ nào con hồn lìa khỏi xác, cha cũng sợ linh hồn con về nữa.”
Tư Lãnh Nguyệt về phía Tần Lưu Tây: “Để ngươi chê .”
Tần Lưu Tây lấy từ trong lòng chiếc túi gấm, đưa qua: “Ngươi đeo cái lên , thể hộ định hồn, tà ma dám xâm phạm.”
Tư Đồ , cũng nín , mắt hau háu chằm chằm chiếc túi gấm.
Tư Lãnh Nguyệt cũng từ chối, mở túi , đổ chuỗi hạt kim châu , vuốt ve những hạt châu tròn bóng khắc phù văn, khỏi vui mừng: “Quý giá quá.”
Tần Lưu Tây để tâm mà xua tay: “Chỉ vật hộ thôi mà.”
Tư Lãnh Nguyệt hiếm khi nở nụ . sự thúc giục cha, nàng đeo chuỗi hạt lên tay. Ngay khi nàng đeo lên, Tần Lưu Tây bấm một cái quyết đ.á.n.h tới.
Cái quyết đó đ.á.n.h xuống, Tư Lãnh Nguyệt cảm giác rõ ràng chuỗi hạt tay siết một chút, lỏng chặt, sẽ dễ dàng tuột . Nàng khỏi về phía Tần Lưu Tây.
“Chuỗi hạt nuôi dưỡng mấy năm, cũng ai sẽ dùng tới, mỗi mập ốm giống . thấy ngươi đeo lỏng nên siết một chút.” Tần Lưu Tây : “Như ngươi cũng sẽ tùy tiện làm rơi mất pháp khí hộ . pháp quyết gia trì, cũng sợ ngoại lực phá hủy.”
Tâm tư quả thực hiếm .
Tư Lãnh Nguyệt về phía Tần Lưu Tây, trong mắt ánh lên tia sáng.
Xem thêm: Nắm Giữ Không Gian Linh Tuyền, Nhà Đầy Kho (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Cho , ngươi chẳng còn ?” Nàng hỏi.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-263-tan-luu-tay-la-nguoi-giai-loi-nguyen.html.]
Tần Lưu Tây nhún vai: “Pháp khí làm đều để cho duyên hộ . thì làm . Hơn nữa, mới một hộp kim châu, lát nữa rảnh rỗi thể luyện khí nuôi dưỡng.”
“Ngoài kim châu , dùng ngọc cũng ?” Tư Lãnh Nguyệt hỏi.
Tần Lưu Tây gật đầu: “Ngọc do trời đất tự nhiên tạo thành, dùng để làm pháp khí hoặc bày trận đều .”
Xem thêm: Ly Hôn Xong, Đừng Hòng Động Vào Tiền Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Chỉ ngọc dễ vỡ hơn kim châu, chịu va đập. Giống như miếng ngọc phù Tư Lãnh Nguyệt đeo đây , va nhẹ một cái nứt , dù vỡ vụn cũng đủ để cho con dã quỷ chút đạo hạnh nhập .
Tư Lãnh Nguyệt như nghĩ thông suốt điều gì: “ .”
Tư Đồ chen lời : “Tiểu đạo trưởng, chúng còn một chuyện cầu xin, chính ...”
“Cha, cô cả . Lúc đường, con qua.” Tư Lãnh Nguyệt ngắt lời ông: “Đây nghiệt do tổ tiên nhà họ Tư gây , nếu trả thì...”
Tư Đồ kích động : “Cho dù gây nghiệt, trả món nợ thì cũng trả cả trăm năm , còn đủ ?”
Mặt Tư Lãnh Nguyệt sa sầm : “Cha!”
Tư Đồ thấy con gái sầm mặt, rụt cổ , lập tức sợ hãi, trông ấm ức hèn mọn: “Cha chỉ sợ thôi mà.”
Tần Lưu Tây thấy họ như , : “Cái huyết chú , các ngươi như cũng thể gì. Nhà họ Tư trăm năm qua chắc hẳn bút ký do tiền nhân để chứ?”
* một lời nguyền như tồn tại, nhà họ Tư vốn xuất từ Vu tộc, chắc chắn ghi chép chuyện năm đó, thậm chí ghi đầy đủ quá trình Vu tộc biến đổi thành nhà họ Tư ngày nay, để cho hậu nhân xem xét, cũng để tìm cách giải quyết từ trong đó.*
Quả nhiên, Tư Lãnh Nguyệt gật đầu. Bút ký như tự nhiên .
“ thể xem ?”
Tư Đồ về phía con gái. Bút ký như ở nhà họ Tư coi như bí sử, ở rể như ông tư cách xem, đó tất nhiên chỉ huyết mạch chân chính nhà họ Tư mới xem. Đừng ông, ngay cả bao nhiêu thế hệ đàn ông ở rể ông, cũng từng xem qua tộc sử bút ký nhà họ Tư. Bất kể ân ái với thê chủ đến mức nào cũng xem. Chính Tư Đồ cũng từng thấy qua.
Như , ngoài thể xem ?
Ánh mắt Tư Lãnh Nguyệt lóe lên tia sáng kỳ lạ, gật đầu: “Nếu ngươi thì thể.”
Tần Lưu Tây nhướng mày. Lời hình như ẩn ý khác.
Ngay cả quan chủ Thanh Lam cũng chút kinh ngạc: “Vì cô thì thể?”
Ông vì cái huyết chú nhà họ Tư cũng lật xem ít sử sách ẩn giấu mà vẫn tìm cách giải quyết, cũng từng xem bút ký nhà họ Tư. bây giờ, Tần Lưu Tây thế mà thể.
Mấy đôi mắt đồng loạt về phía Tư Lãnh Nguyệt, chờ đợi câu trả lời.
Tư Lãnh Nguyệt im lặng hồi lâu mới chậm rãi : “Tộc sử nhà họ Tư ghi , mười năm khi huyết chú giáng xuống, Vu nữ Tư Khánh trong tộc dùng hết tu vi vu lực bản để trộm một tia thiên cơ. Huyết chú trăm năm , sẽ mang t.ử khí mang nghiệp hỏa, hỏa văn (vết hình lửa). sẽ giải lời nguyền cho nhà họ Tư chúng .”
Nàng Tần Lưu Tây: “ đêm đó thấy nghiệp hỏa , chỉ đó sự tồn tại đáng sợ khiến cả thần hồn cũng run rẩy. Cũng ngươi như lời tổ tiên , mang hỏa văn . Ngươi xem?”
Tư Đồ chấn động. Chuyện ông từng qua, Tư Lãnh Nguyệt cũng từng . Ông khỏi về phía Tần Lưu Tây, một câu “cho xem thử cái hỏa văn gì đó” suýt nữa thì buột miệng thốt .
Thần sắc Tần Lưu Tây hề đổi, thậm chí nửa điểm biểu cảm. Hồi lâu nàng mới phun một câu: “Bà mụ phù thủy tổ tiên nhà các ngươi, vu lực và nhan sắc đều song cả ? Hỏi chút thôi, bà trông xinh ?”
: “???” *Đại sư, trọng điểm câu hỏi hình như lệch thì ?*
Tư Lãnh Nguyệt thì như trút gánh nặng trong lòng. *Nàng phủ nhận!*
(Hết chương)
Chưa có bình luận nào cho chương này.