Đại Tiểu Thư Trọng Sinh Tẩu Tán Tài Sản
Chương 17
Nào ngờ, Lục Thanh Thanh chỉ bật .
Tiếng cô ban đầu khẽ, đó lớn dần, vang vọng khắp sảnh tiệc. Đó tiếng gượng gạo, mà tiếng một kẻ săn đang con mồi sập bẫy, vùng vẫy trong vô vọng.
"Chú hai ," Lục Thanh Thanh bước lên một bước, gót giày cao gót gõ xuống mặt sàn một tiếng "cộp" lạnh lẽo. "Ông . Tiền thể giải quyết nhiều chuyện. ông chắc ... ông vẫn còn tiền ?"
Lục Tông Nghĩa sững . Trái tim lão bỗng nhiên đập lỡ một nhịp. Ánh mắt tàn nhẫn và đầy tự tin Lục Thanh Thanh khiến một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lão lên tận đỉnh đầu.
Ngay khoảnh khắc sự tĩnh lặng bao trùm lấy gian, một âm thanh chói tai vang lên.
"Reng... reng... reng..."
Chiếc điện thoại di động đời mới trong túi áo vest Lục Tông Nghĩa đổ chuông liên hồi. Viên cảnh sát cạnh nhíu mày, định đưa tay tắt máy, Đội trưởng hiệu dừng . Ông tiến đến, lấy chiếc điện thoại , màn hình hiển thị dòng chữ "Quản gia Trương" ấn nút , đồng thời bật luôn loa ngoài.
" đây." Viên Đội trưởng lạnh lùng .
Từ đầu dây bên , giọng viên quản gia già vang lên, chất giọng điềm tĩnh thường ngày, mà tiếng lóc t.h.ả.m thiết, run rẩy và hoảng loạn tột độ như thấy ma.
"Ông chủ! Lão gia! Xong ... Tiêu đời ! Cứu mạng với, ông chủ ơi!"
Sắc mặt Lục Tông Nghĩa lập tức biến đổi. Lão rướn cổ lên, gầm chiếc điện thoại: "Lão Trương! chuyện gì? lóc cái gì? bảo ông canh giữ biệt thự cẩn thận cơ mà! cho đóng băng khóa cửa ?"
Xem thêm: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Đóng... đóng thưa ông chủ! ... còn gì để đóng nữa !" Quản gia Trương gào lên trong nức nở, âm thanh vọng qua loa ngoài khiến bộ hội trường đều thể rõ mồn một. "Biệt thự trộm ! , trộm, mà san bằng !"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dai-tieu-thu-trong-sinh-tau-tan-tai-san/chuong-17.html.]
"Ông nhảm cái gì hả?!" Lục Tông Nghĩa tức giận quát lớn, nước bọt văng khỏi khóe môi. "San bằng ? Hệ thống an ninh mấy chục canh gác để làm cảnh ?"
"Thật mà ông chủ ơi! nãy tuần tra... Mới hai tiếng đồng hồ, chỉ hai tiếng thôi! bộ đồ đạc trong nhà... bốc hết ! Tủ gỗ trắc, bình gốm sứ đời Thanh, tranh chữ tường... tất cả đều biến mất! Ngay cả... ngay cả t.h.ả.m trải sàn, đèn chùm pha lê, thậm chí lớp sàn gỗ sồi nhập khẩu cũng lột sạch sẽ! còn một cái ghế, còn một tờ giấy!"
trong sảnh tiệc đến đây đều hít một ngụm khí lạnh. Ánh mắt họ mở to, dám tin tai . Dọn sạch một căn biệt thự siêu lớn, lột cả sàn nhà và đèn chùm chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ mà đ.á.n.h động đến đội ngũ bảo vệ? Chuyện thể xảy ? Dù điều động cả một đại đội chuyển nhà chuyên nghiệp với hàng chục chiếc xe tải cũng thể làm gọn gàng và im lặng đến mức ma quỷ như .
Đừng bỏ lỡ: Nói Thẳng Luôn, Vợ Của Sếp Chu Chính Là Tôi - Chu Bắc Cánh & Lộ Thiên Ninh, truyện cực cập nhật chương mới.
Trong góc khuất, đồng t.ử Lâm Nghiên Chi đột ngột co rút . chằm chằm Lục Thanh Thanh. Cô vẫn đó, dung mạo tuyệt mỹ, bình thản như một vị thần đang phán xét nhân loại. cô làm? Lâm Nghiên Chi thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một cơn sóng to gió lớn. Bằng cách nào? Cô dùng thủ đoạn nghịch thiên gì?
"Lão Trương! Ông điên ! Chắc chắn ông già lẩm cẩm nhầm !" Lục Tông Nghĩa gào lên, hai hốc mắt lão như nứt toác . "Két sắt! Két sắt ngầm phòng sách thì ? Vàng thỏi! Đô la! Cổ phần! Nó vẫn ở đó ?!"
Đầu dây bên im lặng mất vài giây, chỉ còn tiếng thở dốc đầy tuyệt vọng viên quản gia. một âm thanh nức nở vang lên, giáng đòn chí mạng cuối cùng tâm trí Lục Tông Nghĩa.
"Ông chủ... Phòng sách... phòng sách đục một cái lỗ lớn. Két sắt... cái két sắt nặng nửa tấn bằng thép gỉ... cũng biến mất . Căn nhà bây giờ... chỉ còn một cái vỏ rỗng tuếch thôi ông chủ ơi..."
"Tút... tút... tút..."
Cuộc gọi kết thúc, âm báo cúp máy vang lên đều đặn, tàn nhẫn gõ từng nhịp màng nhĩ Lục Tông Nghĩa.
lão cứng đờ. Đôi mắt lão trân trân vô định. Đầu óc lão trống rỗng, tiếng ù ù vang lên trong tai như hàng ngàn con ong đang bay lượn. Mất hết . Trắng tay . bộ tiền tài, quyền lực, những thứ lão dùng nửa đời để mưu mô, cướp đoạt, tính kế... giờ đây bốc còn một mảnh vụn.
Lão tiền để thuê luật sư. Lão tiền để mua chuộc nhân chứng. Lão còn bất cứ thứ gì để uy h.i.ế.p Lục Thanh Thanh. Lão, Lục Tông Nghĩa, từ một kẻ nắm quyền hô mưa gọi gió, chỉ một đêm trở thành một tên tù nhân nghèo rớt mồng tơi, mang tội danh kinh tế khổng lồ.
Lục Tông Nghĩa chậm rãi đầu, ánh mắt dại Lục Thanh Thanh. Cô gái hai mươi hai tuổi đang khoanh tay, đôi mắt đen láy tĩnh lặng như một mặt hồ đáy. Trong khoảnh khắc , Lục Tông Nghĩa bỗng nhận , mặt lão đứa cháu gái ngu ngốc, dễ bảo ngày xưa. Đó một con quái vật. Một ác quỷ từ địa ngục bò lên để đòi mạng lão.
Chưa có bình luận nào cho chương này.