[Đam Mỹ] Liều Mình Đi Vẫy
Chương 3: Bạn thân cùng khổ
Chương 3: Bạn thân cùng khổ
Buổi sáng hôm sau, uể oải ngồi dậy khỏi giường. đàn hôm trước đã khỏi . Trên bàn ta để lại 1 chiếc thẻ ATM và 1 tờ gi note ghi password và lời n: “Từ giờ đừng vẫy nữa”. Trên thẻ ATM in tên của : Trần Ngọc Linh.
Chứng tỏ lời ta nói là thật. ta đã ều tra kỹ và biết rõ là ai.
Hắt thở hắt ra, ngồi trên giường phóng tầm mắt xuống hồ Tây. Hôm qua, sau khi mây mưa trong nhà tắm. ta nhấc bổng lên giường làm tiếp m lần. Bây giờ vẫn còn cảm th đau h.
rời khỏi khách sạn và trở về căn phòng trọ chật hẹp. Trên đường ghé qua ATM để rút tiền. Khi cắm thẻ vào, choáng nặng vì số tiền trong thẻ. Đó chính là cảm giác trúng số. Cơ mà, chẳng đã đánh đổi sĩ diện, phẩm giá, và cả thân xác mới được số tiền này hay . ngậm ngùi rút ra 5 triệu trở về nhà.
Về đến nhà trọ, mở toang cửa phòng ra để đón ánh sáng và kh khí trong lành. Thằng bạn của đã dậy , đang ngồi bên chiếc laptop lỗi thời, chắc là lại update CV. M hôm trước, nó bị ốm nên cứ nằm trên giường, thái độ thì lúc nào cũng cau , gắt gỏng. Một phần vì chán đời, 1 phần cũng vì kh muốn tỏ ra yếu đuối để nhận được sự quan tâm của . Thật ra, nó cũng tốt lắm. Hai thằng đều là trai quê, con nhà nghèo ra Hà Nội học. M năm đại học đều ở cùng nhau, san sẻ từng gói mì tôm, dùng chung cả chiếc xe đạp cà tàng.
đến bên cạnh thằng bạn bảo:
- Đi ăn sáng thôi. Tao mời.
Thằng bạn nghe được thì lập tức đứng dậy cùng. Cả đêm qua kh về, nó đã tưởng là bạn giận dỗi bỏ hẳn cơ. Trong lòng cứ th day dứt. Bây giờ, trở về, tâm trạng lại tốt thế kia, nó cũng bớt áy náy.
dẫn nó vào nhà hàng ăn buffet sang chảnh nói:
- Ăn buffet thì cố ăn nhiều vào cho đỡ lỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dam-my-lieu-minh-di-vay/chuong-3-ban-than-cung-kho.html.]
Thằng bạn ngạc nhiên lắm, thỉnh thoảng lại quay sang . Nhưng mà, suất buffet đã mua , cũng tập trung vào ăn cho đỡ lỗ.
Nó ngồi bên bàn buffet vừa ăn vừa tò mò hỏi:
- thế, trúng số à?
Mặc dù hơi nhục nhưng cũng chả thèm giấu làm gì. 2 thằng thân nhau như em ruột thịt vậy, còn chuyện gì giấu nhau nữa.
- Cũng gần như vậy. Hôm qua tao vẫy.
Thằng bạn nghe được thì hơi ngập ngừng, lại tiếp tục ăn, ềm nhiên hỏi tiếp:
- Thật sự gặp được phú bà vung tay mạnh đến thế ?
nghe thằng bạn hỏi xong lại th rát rát ở m, nhưng cũng vẫn nói thật:
- Kh phú bà, mà là đại gia.
Thằng bạn suýt chút thì phun hết thức ăn ra ngoài. M năm ở cùng nhau, nó đã th đổi qua m lượt bạn gái. Kh là playboy thay yêu như thay áo gì đâu. Toàn là bị đá. Các nàng yêu vì đẹp trai, nhưng sau khi phát hiện nghèo kiết xác thì các nàng đều đá kh thương tiếc. Cũng kh trách các nàng được, nghèo đến cái nỗi chiếc xe đạp cà tàng còn dùng chung cơ mà. Đã dùng chung xe đạp thì chớ, đến cái yên xe đạp còn bị rách, m lần ngồi lên còn suýt chút thủng cả quần. Kh ngờ trai thẳng thớm như , bây giờ lại vẫy đại gia. Nghĩ thôi cũng th đau đ.í.t . Thôi, cũng là số khổ với nhau cả.
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
- Tao kh đợi được các c ty gọi phỏng vấn nữa. Tao làm thôi. Lúc nãy vừa lên mạng đăng ký chạy x SM Bike. - Nó vừa nói vừa chăm chú vào bàn ăn, ăn như 1 con ong chăm chỉ.
Nãy giờ chỉ ăn qua loa ngồi thằng bạn. ngồi thằng bạn ăn mà bất giác cũng th no. Thằng bạn của ngoại trừ nghèo ra thì vô cùng đẹp trai. Mỗi lần viết 1 bộ tiểu thuyết diễm tình, đều l bạn làm hình mẫu. Tự dưng nghĩ nếu trở thành 1 nhà văn nổi tiếng, tiểu thuyết được dựng thành phim, thì nam chính sẽ đều do thằng bạn thủ vai. Như thế cả 2 đều thể đồi đời .
Tiếc là đời kh như là mơ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.