[Đam Mỹ] Quen Lại Người Yêu Cũ
Chương 40: Khó dỗ (2)
Sau ngày hôm đó, trang trò chuyện của hai lại bắt đầu được làm mới. Chẳng m chốc đã đến đợt ghi hình lần thứ tư, tại một thành phố phủ đầy tuyết.
Lần này ểm đến là ở nước ngoài. Tổ chương trình cấp kinh phí, nhưng kể từ khi xuống máy bay, họ tự tìm cách đến chỗ ở.
Thành phố được bao phủ bởi một lớp tuyết dày, một khung cảnh hoàn toàn khác biệt, mọi đều mang theo quần áo dày. Nhưng ngay ngày đầu tiên đến biệt thự, một sự cố nhỏ đã xảy ra, Trì Hữu vừa vào cửa đã phát hiện lò sưởi trong phòng bị hỏng.
“Đã liên lạc với chủ nhà , nhưng tuyết lớn quá, đợi đến mai họ mới tới được.” Tống Hoan Vân gọi một cuộc ện thoại quay lại, “Để xem chăn dày kh.”
“Hay là ngủ chỗ em .” Doãn Tiễn Chi lên tiếng, “Giường của em khá lớn, thể ngủ tạm được.”
Ngủ chỗ ta? Mắt Dư Thừa Phi khẽ động, ngủ ở chỗ cái con yêu tinh nhỏ thích ngủ khỏa thân này, chẳng Trì Hữu sẽ bị ăn sạch sành s ?
“Ngủ ở chỗ .” Dư Thừa Phi đảo mắt về phía Trì Hữu, nói: “Cũng đâu chưa từng ngủ cùng nhau.”
Trước mắt hiện ra hai lựa chọn, mọi đều về phía Trì Hữu đang cuộn tròn trên sofa, kh ngờ Trì Hữu và Dư Thừa Phi đã đến mức từng ngủ chung giường .
Trì Hữu nhướn mày.
Ánh mắt hóng hớt gì thế này.
và Dư Thừa Phi tr quan hệ tệ đến thế ?
“Cảm ơn nhé, Tiễn Chi.” Trì Hữu nói.
Đôi mắt đen của Dư Thừa Phi gợn sóng, ngủ chỗ yêu tinh nhỏ kia à? Hừ, nhếch môi, tối nay sẽ lật tung chăn của bọn họ lên.
“ sẽ ngủ với Phi.” Trì Hữu nói nốt nửa câu sau, trong mắt đầy vẻ trêu chọc, “Vậy làm phiền Phi chiếu cố nhiều hơn nhé.”
Ngày đầu tiên mọi ổn định chỗ ở, mỗi được phân c nhiệm vụ. Trì Hữu và Dư Thừa Phi trở thành bạn cùng phòng, cùng được giao nhiệm vụ ra ngoài mua sắm. Tống Hoan Vân đưa cho họ một d sách đồ cần mua.
Trì Hữu mặc một chiếc áo khoác l vũ dáng dài màu trắng, Dư Thừa Phi mặc một chiếc áo khoác màu đen. Áo khoác phao tr khá giống nhau về kiểu dáng; cả hai đứng cạnh nhau tr giống như một cặp “Hắc Bạch song sát”.
Siêu thị hơi xa, ra ngoài lái xe, xe là do tổ chương trình cung cấp. Trì Hữu lái xe, Dư Thừa Phi ngồi ghế phụ.
Thành thật mà nói, b lâu nay hai thậm chí còn chưa từng cùng siêu thị. Một là kh tiện, hai là kh thời gian, phần lớn thời gian kh là đang làm “chuyện đó” thì cũng là đang trên đường làm “chuyện đó”.
Đây là lần đầu tiên của họ, nên cũng khá mới lạ.
Tại siêu thị, họ giữa các kệ hàng, Trì Hữu đẩy xe, khuỷu tay gác lên thành xe, Dư Thừa Phi đối chiếu d sách bỏ đồ vào xe. Thỉnh thoảng khi Dư Thừa Phi bỏ nhầm, Trì Hữu lại nhắc nhở. Dư Thừa Phi mới phát hiện ra trí nhớ của Trì Hữu tốt, chỉ qua một lần là sẽ nhớ hết.
“Luyện từ nhỏ đ, phương pháp nhớ nh.” Trì Hữu nói thêm rằng giỏi ghi nhớ kịch bản.
Hai đứng xếp hàng chờ th toán, Dư Thừa Phi nói: “Hồi nhỏ cũng giỏi đ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-40-kho-do-2.html.]
“Giờ kh giỏi à?” Trì Hữu đưa tay l hai cây kẹo mút, hành động này làm cực kỳ thuận tay.
Dư Thừa Phi: “...”
nắm l tay : “Đừng dùng tiền chung.”
Trì Hữu: “...” Xì.
Sau khi th toán xong ở siêu thị, họ xách một đống đồ lớn lái xe về biệt thự. Trì Hữu đỗ xe, Dư Thừa Phi xách đồ đứng dưới gốc cây chờ . Túi đồ của đầy đến mức một quả cà chua rơi ra ngoài.
Trì Hữu đỗ xe xong quay lại, vừa hay th Dư Thừa Phi một tay vịn cây, cúi xuống nhặt cà chua, kết quả là tuyết trên cây rơi lả tả xuống , tr khá t.h.ả.m hại.
Trì Hữu bật cười khúc khích tới.
“Buồn cười lắm hả?” Dư Thừa Phi hỏi.
Trì Hữu giúp phủi tuyết trên : “ cười đâu.”
Lúc nói câu này vẫn còn kèm theo tiếng run nhẹ vì nhịn cười.
Cái tên này, đúng là cười trên nỗi đau của khác.
Dư Thừa Phi nheo mắt lại, đột nhiên đưa tay rung mạnh cái cây.
“... suýt.”
Cửa thành cháy, vạ lây vô tội, Trì Hữu còn chưa kịp né đã bị tuyết rơi trúng , cái lạnh thấm vào phần da thịt lộ ra bên ngoài.
ngẩn ra, hàng l mi đen nhánh cũng dính đầy tuyết. Trì Hữu ngẩng đầu lắc mạnh hai cái, hơi thở phả ra làn khói trắng, đuôi mắt nhướng lên hỏi đối phương: “Sảng khoái kh?”
Trên Dư Thừa Phi cũng chẳng khá hơn là bao: “Cái cây này làm đ, liên quan gì đến .”
Trì Hữu trầm ngâm hai giây, nghiêng đầu cười: “Vậy là vẫn chưa đủ sảng khoái , lại đây ”
dang rộng vòng tay, đôi môi mỏng khẽ mở: “Tiếp tục , để ... làm cho thỏa thích.”
Dư Thừa Phi: “...”
Hai bốn mắt nhau, ánh mắt của Trì Hữu khẽ lóe lên, Dư Thừa Phi kh chút do dự, co chân bỏ chạy. Trì Hữu lập tức đuổi theo.
Giày của dẫm lên tuyết phát ra tiếng lạo xạo, cơn gió lạnh lướt qua bên tai, chiếc khăn quàng cổ bay phấp phới trong kh khí.
“Chạy nh thêm chút nữa .” Trì Hữu giống như một con mèo đã ăn no nê đang săn, trêu đùa con mồi của , “Đừng để bắt được .”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.