Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Đam Mỹ] Quen Lại Người Yêu Cũ

Chương 57: Muốn (2)

Chương trước Chương sau

Ở đây m cửa hàng bán quần áo, cửa hàng kia kh m bắt mắt, nếu kh th quay phim của Trì Hựu ở cửa thì lẽ đã ngang qua mà kh để ý.

Bên cạnh cửa một mẫu dáng cao lớn, lưng đối diện với thợ quay phim, hai ba đang xếp hàng chụp ảnh cùng. Lúc Dư Thừa Phi đến gần cửa hàng thì cảm th gì đó kh đúng, mẫu này hơi quen mắt, góc nghiêng cười rạng rỡ lại càng quen mắt hơn.

Thứ lạ lẫm chính là bộ quần áo trên , toát ra một vẻ tà mị đầy cảm giác thiếu niên dị tộc, khiến ngay cả khuôn mặt tưởng chừng vô hại kia cũng tỏa ra tà khí.

đứng sang một bên, kho tay.

ơi.” một cô gái ló đầu ra từ trong cửa, “ thử bộ đó nữa , m bộ này đều thể tặng cho ! giỏi thật đ, đứng ở đây là lại mua quần áo! mặc m bộ này cũng, cũng đẹp lắm!”

Ánh mắt cô gái sáng lấp lánh.

Dư Thừa Phi: “...” lại đang làm gì “hại” ở đây thế này?

Cô gái th Dư Thừa Phi đứng ở cửa, để ý th máy quay phim phía sau giống hệt Trì Hựu: “ là bạn của ?”

Trì Hựu nghe th tiếng động, quay đầu lại, cười rạng rỡ: “Tiểu Phi, em đến .”

Dư Thừa Phi kh cảm xúc nói: “Em mà kh đến chắc định ở lại đây luôn nhỉ? Quần áo cũng thay cơ đ.”

Trì Hựu “ồ” một tiếng, kéo Dư Thừa Phi vào cửa hàng: “Tiểu Phong, l giúp thêm một bộ quần áo nữa .”

Dư Thừa Phi: “Làm gì?”

“Chẳng em đang thèm bộ đồ này của ?”

“Em thèm lúc nào?”

“Lúc nãy em cứ chằm chằm còn gì.”

“...”

“Nếu kh thì...” hạ giọng thấp, ghé sát vào tai Dư Thừa Phi, chỉ hai nghe th, “Là đang đúng kh?”

Hơi thở của đột ngột áp sát lại rời xa, mang đến cảm giác khiến ta đỏ mặt tim đập nh. Chỉ thay một bộ quần áo khác thôi mà cảm giác lời nói mang lại cũng trở nên mãnh liệt hơn.

Cứ th chẳng ý tốt gì cả.

Cô gái mang hai bộ quần áo lại, Trì Hựu đưa một bộ cho Dư Thừa Phi.

Dư Thừa Phi ngơ ngác bước vào phòng thay đồ, Trì Hựu dựa ở bên ngoài.

“Chị Vân và mọi đâu ?”

Bên trong im lặng một hồi lâu mới trả lời , hai cách nhau một tấm rèm nên trò chuyện câu được câu mất. Giọng nói của Dư Thừa Phi dần trở nên thiếu kiên nhẫn, thay một hồi lâu mà vẫn chưa ra.

“Cái dây này dùng để làm gì thế?” Dư Thừa Phi nói.

Trì Hựu: “Để buộc qu eo em đ.”

Dư Thừa Phi: “... thể nói năng t.ử tế được kh?”

“Hửm?” Trì Hựu nói, “Buộc vào eo em, sau đó thắt một cái nút thật đẹp.”

Dư Thừa Phi: “...”

“Cái miếng vải này lại dùng để làm gì?”

“Cần giúp kh?”

“Kh cần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-57-muon-2.html.]

Bên trong bận rộn một hồi lâu.

“Vẫn chưa xong ?” Trì Hựu vén rèm lên, ló đầu vào bên trong.

“Bốp” một cái, một bàn tay ụp lên mặt, Dư Thừa Phi giật thót .

“Em, em đang làm gì thế?”

Trì Hựu: “Em đang đẻ trứng ở trong à?”

đẻ một cái cho em xem thử .” Dư Thừa Phi túm l cổ áo lôi vào trong, tấm rèm bay lên lại rủ xuống, che c kín mít, “Cái thứ này mặc kiểu gì?”

Mặc nửa ngày trời, Dư Thừa Phi bên trong vẫn chưa thắt xong. Sau khi nghiên cứu một hồi lâu, Trì Hựu đưa cho một bộ đồ khá rườm rà.

“Giơ tay ra.” Trì Hựu nói.

nói, Dư Thừa Phi làm. Trong kh gian nhỏ hẹp này, dường như mọi tiếng ồn bên ngoài đều bị chặn lại, Trì Hựu rũ mắt, lọn tóc mai khẽ động, Dư Thừa Phi nghịch ngợm vuốt một lọn tóc của , cứ như đang chơi đùa vậy.

ơi?” Lời này được thốt ra như một lời trêu chọc, giọng ệu nhẹ bẫng.

Trì Hựu ngước mắt một cái, nhếch môi nói: “Ừm, gọi thêm vài tiếng , thích nghe.”

Trêu ghẹo kh thành còn bị trêu ngược lại, Dư Thừa Phi nói: “ cũng dám nhận thật đ.”

“Nếu em dám gọi thì gì mà kh dám nhận.” Trì Hựu thắt chặt dây buộc, Dư Thừa Phi vốn định mở miệng nói chuyện, bị thắt một cái như vậy, lời nói cũng bị nghẹn lại.

hít một hơi, hỏi Trì Hựu lúc nãy ở bên ngoài làm gì: “Làm mẫu cho cửa hàng này à? Cô gái nhỏ kia cứ một tiếng ơi, hai tiếng à gọi .”

Trì Hựu cảm nhận được chút vị chua. tiến lên một bước, lòng bàn tay vuốt phẳng quần áo cho Dư Thừa Phi, ghé sát vào tai thì thầm.

“Chẳng em bảo đứng yên đừng động đậy ?” Âm cuối của nâng giọng lên như một cái móc, nghiêng đầu thổi một hơi vào tai : “ ngoan ngoãn nghe lời mà.”

khẽ mút nhẹ vành tai : “ phần thưởng kh?”

Lưng Dư Thừa Phi dựa vào tường, bị thổi một hơi làm cho hai chân hơi nhũn ra. Ngay lúc này, nếu ai đó vén rèm lên, họ sẽ th toàn bộ bên trong.

To gan lớn mật.

Dư Thừa Phi đưa tay túm l cổ tay Trì Hựu: “Nếu muốn thì tất nhiên là đáp ứng .”

Trì Hựu lùi về sau, giống như một luồng gió khiến ta kh đoán được cũng kh bắt l được, trên môi nở một nụ cười mãn nguyện: “Được , ra ngoài thôi.”

Đầu ngón tay rũ xuống của Dư Thừa Phi cử động hai cái, lại trêu chọc nữa .

Trong lòng một ngọn lửa cháy bập bùng mãnh liệt, cảm giác muốn lôi tuột Trì Hựu quay lại, ôm chặt l , hôn đến khi nước mắt trào ra, để biết sự lợi hại của .

Trì Hựu vén rèm lên, liếc bằng khóe mắt, ánh mắt còn khá dữ dằn.

À, hay là nên nh chóng ra ngoài , nếu kh bạn trai nhỏ đáng yêu sẽ phát ên mất.

Còn đang ghi hình mà.

Nhưng mà, bong bóng bơm hơi quá căng thì sẽ thế nào?

Ừm... sẽ nổ tung nhỉ?

Lúc hai rời còn chụp ảnh chung với cô gái kia, cô vẫy tay bảo họ sau này thường xuyên lại chơi: “Lần sau lại chơi thì tìm nhé, biết nhiều nơi thú vị lắm!”

Trì Hựu vẫy tay: “Tạm biệt.”

khoác vai Dư Thừa Phi đang đợi bên cạnh, Dư Thừa Phi dùng khuỷu tay huých một cái, Trì Hựu huých lại, hai cứ huých nhau suốt dọc đường.

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...