[Đam Mỹ] Quen Lại Người Yêu Cũ
Chương 62: Mất kiểm soát (3)
C.h.ế.t tiệt, Trì Hựu vẫn chưa say?
Dư Thừa Phi say đến mức hoa mắt chóng mặt, Trì Hựu uống rượu như uống nước lã, chẳng lẽ và Trì Hựu kh uống cùng một bình rượu ?
Cái bánh nhỏ đã bị Trì Hựu ăn hết. Dư Thừa Phi hỏi : “Tối còn ăn khuya, kh cần giữ dáng à?”
“Chẳng cái này là do em mang đến ?”
“Em mang đến là ăn luôn à?”
“Dĩ nhiên .” Trì Hựu nói thuộc tạng khó béo.
Dư Thừa Phi cười nhạo một tiếng.
“Kh tin? Kh tin thì em lại đây mà kiểm tra.”
“Được.” Dư Thừa Phi đặt ly rượu xuống, “Để em kiểm tra, đừng động đậy.”
chống tay xuống bàn đứng dậy, ấn vai Trì Hựu, đưa tay định vén vạt áo lên.
Trì Hựu: “Giở trò lưu m à.”
Dư Thừa Phi: “ hét lên .”
Trì Hựu giả vờ vùng vẫy một chút, cao giọng: “Cứu ”
Miệng bị bịt lại, Dư Thừa Phi suýt nữa bị dọa cho tỉnh rượu luôn.
“ hét thật đ à?”
“Chẳng em bảo hét ?”
“...” Cái này là say đúng kh?
Yết hầu Dư Thừa Phi khẽ nhấp nhô hai lần: “Trì Hựu.”
“Ừm.”
“Trì Hựu?”
“Hửm?”
Dư Thừa Phi hôn lên, môi Trì Hựu vừa mềm vừa mang chút hơi ẩm ấm áp, một cảm giác dễ chịu. hôn một cái, Trì Hựu kh nhúc nhích, lại hôn thêm cái nữa, vài lần qua lại, cứ như đang đùa giỡn, trên môi lúc gần lúc xa.
Ngứa ngáy quá.
Dưới đôi mi khép hờ của Trì Hựu, ánh mắt càng lúc càng tối sầm.
Chuyện gì thế này? Trò trẻ con à?
Trong đêm tĩnh lặng, hơi thở trong phòng càng lúc càng nặng nề.
Khi định hôn lên lần nữa, Trì Hựu giữ chặt gáy , cạy mở kẽ môi, như rồng lặn vào khoang miệng, chạm vào mọi ngóc ngách khiến Dư Thừa Phi run rẩy, khiến hơi thở trở nên nặng nề.
Mùi rượu mang theo chút dư vị ngọt ngào, thơm nồng mãnh liệt.
Dư Thừa Phi kh chịu nổi sự đụng chạm này, hơi thở bắt đầu run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-62-mat-kiem-soat-3.html.]
Trì Hựu lau chút hơi ẩm bên môi , hỏi: “Trò chơi này chơi vui kh?”
Hơi thở của đang run rẩy, Trì Hựu ấn vào lồng n.g.ự.c : “Tim đập nh thật đ.”
“Nói nhảm.” Dư Thừa Phi áp mu bàn tay lên môi, “ kh cảm giác gì à?”
“ chứ.” Trì Hựu nắm l tay , “Cảm giác của ở đây này.”
Dư Thừa Phi: “...”
Trì Hựu: “Cảm nhận được chưa?”
Dư Thừa Phi: “ đúng là...” Thành thật quá mức đ!
“Ừm...” Trì Hựu chạm trúng một vật cứng trong túi , l ra xem thì th đó là một chiếc hộp. Dư Thừa Phi, đồng t.ử Dư Thừa Phi co rụt lại.
Trì Hựu đưa tay lên, năm ngón tay luồn vào tóc vuốt ngược ra sau, khóe môi nở một nụ cười: “À, mưu đồ bất chính nhé, Tiểu Phi!”
Dư Thừa Phi theo bản năng vươn tay định l món đồ trong tay , Trì Hựu giơ cao tay lên làm chụp hụt. Trì Hựu chằm chằm vào một lúc, khiến Dư Thừa Phi đỏ mặt tía tai, nghiến chặt răng.
“.” nói, “Em chính là muốn làm với đ, ngay từ khoảnh khắc mời em vào cửa, nên chuẩn bị tâm lý cho những gì sắp xảy ra. Sợ à? Muộn , cmn tối nay em nhất định xử .”
Quả bóng đã căng phồng đến giới hạn và vỡ tung.
Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, một tiếng cười vang lên.
“Làm ?” Trì Hựu cười khẩy, cúi chống tay lên sofa.
“.” Dư Thừa Phi khẳng định chắc nịch.
Trì Hựu kề sát mũi vào cằm : “Vậy em định xử thế nào đây?”
Dư Thừa Phi nghiến răng, lao tới như mãnh hổ vồ mồi.
Nụ hôn của hai như một trận chiến, mãnh liệt và hung bạo, từ sofa lăn xuống giường. Chăn nệm lộn xộn, Trì Hựu ấn bàn tay nôn nóng của Dư Thừa Phi xuống, giữ chặt cổ tay , thuận theo đó tìm đến lòng bàn tay, luồn các ngón tay vào giữa chúng.
“Ở bên , em vui kh?” hỏi.
Dư Thừa Phi thở dốc: “Hỏi cái này làm gì?”
“ vui.” Trì Hựu nói, “ hy vọng em cũng vậy.”
“Làm ơn hãy trở thành sân chơi của nhé.” Trì Hựu nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay Dư Thừa Phi, đường nét khuôn mặt lộ ra một vẻ dịu dàng, vừa nghiêm túc vừa tùy ý, “Tiểu Phi.”
Trì Hựu là một nhà lãnh đạo bẩm sinh, quá giỏi trong việc thao túng khác.
Dư Thừa Phi đầu óc mụ mị, thành trì bị c phá, sa ngã trong sự tỉnh táo, chiếc đồng hồ lắc lư cuối cùng cũng dừng lại.
Lồng n.g.ự.c nóng như lửa đốt, những cảm xúc mãnh liệt kh biết trút vào đâu làm n.g.ự.c căng phồng, đầy ắp như sắp tràn ra ngoài. chặn miệng lại: “Muốn làm thì làm , mài kim đ à.”
Trì Hựu đưa tay chạm lên môi, bật ra một tiếng cười khẽ, đôi mắt khẽ nhướng lên, luồng khí thế bị kìm nén kia như lũ lụt vỡ đê, tuôn trào ra ngoài: “Vậy thì kh khách sáo nữa... đa tạ đã chiêu đãi.”
Tim Dư Thừa Phi đập thình thịch, đột nhiên cảm th như đang đối mặt với một kẻ thù tự nhiên, sắp bị nuốt chửng vào bụng.
…
Trong căn phòng nhỏ, mờ tối, kh khí đặc quánh hơi nóng ẩm ướt, trên chiếc giường gỗ cứ động một tí là kêu “kẽo kẹt”, họ mất kiểm soát mà sa vào trụy lạc.
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.