Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Đam Mỹ] Quen Lại Người Yêu Cũ

Chương 68: Thăm phim trường (2)

Chương trước Chương sau

Phía bên cạnh đột nhiên tiếng náo động, Trì Hựu quay đầu sang. Nơi đám đ tập trung, một đàn đội mũ lưỡi trai đang đứng bên cạnh đạo diễn. đàn đường quai hàm sắc sảo, đường nét khuôn mặt góc cạnh. mím chặt môi, đứng trò chuyện với đạo diễn.

Trì Hựu ngậm viên kẹo bạc hà trong miệng, nheo nheo mắt.

quá quen thuộc với này . Mới tối qua thôi họ còn trò chuyện qua ện thoại, chằm chằm về phía đó.

Ở đằng kia, đàn sang, nói với đạo diễn hai câu về phía này.

Khoảng cách giữa hai dần thu hẹp lại cho đến khi dừng lại cách Trì Hựu một bước chân, xung qu kh biết bao nhiêu đôi mắt đang dõi theo họ.

Trì Hựu hỏi lại ở đây.

“Bất ngờ kh?” Dưới vành mũ, đôi mắt đen của Dư Thừa Phi về phía Trì Hựu, dường như muốn tìm kiếm dấu vết của sự “bất ngờ” trên mặt .

, hiếm khi th biểu cảm này trên khuôn mặt Trì Hựu.

dường như luôn ung dung tự tại trong trò chơi săn đuổi này, giống như con mèo đang l.i.ế.m móng vuốt.

“Kh chỉ là bất ngờ đâu.” Khóe môi Trì Hựu khẽ nhếch lên, nói: “Còn ngạc nhiên nữa, Tiểu Phi, em thật là... giấu kỹ quá.”

Dư Thừa Phi nhếch môi nói: “Chẳng thích m trò nhỏ nhặt này ?”

Trì Hựu quả thực hưởng thụ ều này.

Nhưng trước đó, cũng kh hề biết lại thích những bất ngờ kiểu này, một cảm giác thích thú kỳ lạ dâng trào trong lòng.

Cảnh quay tiếp theo sắp bắt đầu, Trì Hựu kh nói chuyện được m câu với , bảo Tiểu Tôn để ý Dư Thừa Phi một chút.

Dư Thừa Phi kh cần ai chăm sóc, ngồi trên chiếc ghế của Trì Hựu, xem diễn với khác. Khi diễn xuất, Trì Hựu tr xa lạ, Dư Thừa Phi kh hiểu những biểu cảm nhỏ nhặt này nọ, kh thể chỉ ra chính xác ều gì đã thay đổi ở Trì Hựu, chỉ cảm th khí thế toàn thân đều khác biệt.

Khiến cảm th ngứa ngáy trong lòng.

Tiến độ quay phim hôm nay khá chậm. Đến giờ ăn trưa, toàn bộ nhân viên đoàn phim nghỉ ngơi, Trì Hựu bảo Tiểu Tôn đặt thêm một phần đồ ăn, quay về phòng nghỉ, ện thoại rung lên.

Dư Thừa Phi gửi tin n đến, hỏi nghỉ ở phòng nào. Trì Hựu hỏi bây giờ đang ở đâu, chụp một tấm ảnh gửi qua.

[Trì Hựu: Đi thẳng về phía trước, rẽ ]

[Dư Thừa Phi: nữa?]

Trì Hựu tựa vào cửa, nghe th tiếng bước chân ngoài cửa dần rõ ràng, cách âm ở đây kém, xoay ện thoại, nhét vào túi quần.

Cửa “tạch” một tiếng mở ra, ngoài cửa, bước chân Dư Thừa Phi khựng lại, đầu còn chưa kịp ngẩng lên thì đã bị kéo vào trong.

Cánh cửa đóng sầm lại, lòng bàn tay Dư Thừa Phi áp lên cửa. Trì Hựu ấn mạnh tay lên cửa, vòng tay ôm l từ phía sau, cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn lên gáy dưới vành mũ lưỡi trai.

“Sau đó là thể nhận phần thưởng vượt ải .” nói.

Dư Thừa Phi căng cứng như một dây cung.

“Đến thăm phim trường à?” Trì Hựu vòng tay qua eo , “Cứ tưởng em bận lắm, còn kh thời gian trả lời tin n của .”

Cơ thể hai dán sát vào nhau qua lớp quần áo.

“Thăm phim trường?” Dư Thừa Phi cười lạnh, khẩy: “Ông đây đến để xử đ!”

“Bây giờ xử luôn kh?” Trì Hựu nói, “Còn một tiếng rưỡi nữa.”

vừa còn hùng hổ giờ bỗng im bặt.

Trì Hựu bật cười khúc khích.

“Cười cái rắm gì mà cười.” Dư Thừa Phi trầm giọng nói, “Ở cái nơi này mà cũng cứng được à?”

Với cánh cửa ọp ẹp này, bên ngoài qua đều thể nghe rõ mồn một tiếng bước chân. Nếu họ thật sự làm gì đó thì nguy cơ bị lộ bất cứ lúc nào.

“Được chứ.” Trì Hựu nói, “Nếu em cần, sẵn sàng phục vụ bất cứ lúc nào.”

Dư Thừa Phi: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-68-tham-phim-truong-2.html.]

“Hơn nữa,” Trì Hựu hạ thấp giọng nói, “Kh th kích thích ?”

Dư Thừa Phi: “ chơi bạo thật đ.”

“Dù em cũng đã lặn lội đường xa bay tới đây từ sáng sớm.” Trì Hựu nói, “ kh thể để em ra về tay kh được, đó kh là cách đãi khách của .”

Đầu ngón tay Dư Thừa Phi khẽ cong lên, ấn vào cánh cửa. vẫn chưa quên cảm giác lần trước, hai chân đột nhiên hơi nhũn ra, sợi dây lý trí hơi lung lay. tựa lưng ra sau, nghiêng đầu, đôi mắt hẹp dưới vành mũ liếc đối phương: “Vậy thì lôi cách đãi khách của ra đây, để em xem cho kỹ nào.”

Yết hầu Trì Hựu khẽ nhấp nhô.

Cái tính hiếu tg này của Dư Thừa Phi đôi khi lại quyến rũ mà mà chính chủ cũng kh nhận ra, khiến ta muốn th dáng vẻ chịu thua, th dáng vẻ cuồng mê kh thể kiềm chế.

Cảm giác giống như việc cẩn thận tô màu sơn yêu thích lên một tờ gi trắng, niềm vui thú này khó gì sánh bằng.

Trì.” Ngoài cửa, Tiểu Tôn hai tay xách hai túi đồ ăn, kh tiện mở cửa nên hét lớn: “Em mang hết đồ về !”

Trong phòng, Dư Thừa Phi trực tiếp bị tiếng hét này làm cho “xìu” xuống: “Cmn...”

Trì Hựu cười khúc khích phía sau một lúc lâu, trong khi mặt Dư Thừa Phi đen như nhúng mực.

Hai phút sau, cửa phòng mở ra, Tiểu Tôn xách túi bước vào, th Dư Thừa Phi đang ngồi trước gương trang ểm. Dư Thừa Phi quay lưng về phía ta, hai tay kho trước ngực, ngẩng đầu, vành mũ che nửa khuôn mặt, vẻ mặt chút kh vui.

Tiểu Tôn kh dám thở mạnh: “.”

“Để đó .” Trì Hựu nói.

là Tiểu Tôn?” Dư Thừa Phi đột nhiên ta qua gương.

Tiểu Tôn đứng sững lại: “Vâng, chào Dư thần ạ.”

Tr cũng khá th tú.

“Đừng tán tỉnh khác trước mặt đ.” Trì Hựu giơ tay đặt lên vai Tiểu Tôn, “ là sẽ ghen đ nhé.”

“Thật ?” Dư Thừa Phi cười khẩy, “Ghen cái gì cơ?”

Trì Hựu: “Em đoán xem.”

... Trì.” Tiểu Tôn Trì Hựu, lại Dư Thừa Phi, cảm th như lạc lõng giữa hai miếng bánh mì, chẳng liên quan gì đến họ.

Trì Hựu bu ta ra: “ ăn phần của .”

Vốn dĩ trước đây Tiểu Tôn đều ăn chung phòng với , nhưng hôm nay trong phòng thêm một , ta ngồi một lát, luôn cảm th Dư Thừa Phi dường như đang , đến mức sởn cả gai ốc, ta ăn vài miếng cơm ra ngoài trước.

ta bị em dọa chạy mất kìa.” Trì Hựu nói.

Dư Thừa Phi: “Em đã làm gì đâu.”

“Em cứ chằm chằm ta làm gì?” Trì Hựu nói, “Em là đã bạn trai , chú ý một chút.”

Câu nói này khiến Dư Thừa Phi cảm th đặc biệt thoải mái một cách kỳ lạ: “Em chỉ ta thôi, còn thì để ta cổ đ.”

làm thế khi nào ” Trì Hựu khựng lại, cười khúc khích, “À, ta chỉ được cổ thôi, còn em thì chỗ nào cũng được, kh chỉ được, còn sờ được nữa.”

Dư Thừa Phi bị sặc nước nên ho vài tiếng, chột dạ về phía cửa. Cửa đã đóng chặt, nói: “ còn muốn ăn cơm t.ử tế kh hả?”

Trì Hựu kh trêu Dư Thừa Phi nữa, hỏi ăn cơm mà cứ đội mũ làm gì, đưa tay ra l mũ của xuống, vừa th rõ khuôn mặt đối phương thì nhướn mày một cái.

Dư Thừa Phi ngượng ngùng vuốt tóc: “Mới đổi kiểu tóc, vẫn chưa quen lắm.”

đẹp.” Trì Hựu nói.

Tóc Dư Thừa Phi được nhuộm đen và cắt ngắn, tr phong trần hơn vài phần, toát ra một vẻ đẹp trai đầy hoang dã. Gương mặt như là loại chỉ cần một cái là thể để lại ấn tượng sâu sắc.

Dư Thừa Phi và đạo diễn Dương từng hợp tác với nhau trước đây. Đạo diễn Dương muốn mời viết nhạc, vẫn chưa đồng ý. Nhưng Dư Thừa Phi kh vội về và dự định ở lại vài ngày.

chỉ mang theo một trợ lý sang đây.

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...