Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Đam Mỹ] Quen Lại Người Yêu Cũ

Chương 92: Đồng phạm (3)

Chương trước Chương sau

Trong phòng khách, Dư Thừa Phi đã tháo tai nghe ra, nghiêng đầu , tầm mắt rơi trên cái phong bì trong tay , Trì Hựu đặt phong bì lên bàn: “Trợ lý của em vừa đến đưa chút đồ.”

Dư Thừa Phi l phong bì, chợt như nhớ ra ều gì, ngước mắt liếc , Trì Hựu lười biếng nép vào sofa, nhướng mi hỏi : “Kh xem à?”

“Lát nữa xem.” Dư Thừa Phi nói, “...”

“Hửm?”

“Ảnh đăng lên mạng hình như chụp cái gì đó .”

“Cái gì cơ? Sự đẹp trai của à?”

“...”

Dư Thừa Phi sững sờ, lời nghẹn lại trong cổ họng: “ thể nghiêm túc một lần được kh?”

nói chính là m chữ đã viết trên lớp bó bột của .

“À, viết lên đó, chẳng là ý để cho ta xem ?” nói, “ còn chụp m tấm làm kỷ niệm nữa, em muốn xem kh?”

Dư Thừa Phi: “... thích à?”

“Thích chứ.”

Dư Thừa Phi vươn tay: “Đưa tay cho em.”

Trì Hựu đưa tay cho , Dư Thừa Phi l cây bút l dầu bên cạnh, mở nắp bằng một tay. Trì Hựu cảm th cổ tay hơi ngứa, khẽ cong ngón tay, viết vài nét là xong. Trì Hựu rút tay về , trên cổ tay thêm một dòng chữ ký của Dư Thừa Phi.

“Thích thì giữ l.” Dư Thừa Phi nói, “Muốn bao nhiêu b nhiêu.”

Trì Hựu cảm th cái này giống hệt m đứa học sinh tiểu học vẽ đồng hồ lên tay nhau, nhịn kh được bật cười thành tiếng.

Cho đến tối hôm đó, Dư Thừa Phi vẫn kh hề đề cập với về chuyện bức thư kia.

Trì Hựu đang trả lời tin n của Tiểu Tôn. đăng bài trên Weibo, mọi đều theo dõi sát ; giờ nguy hiểm số một dưới trướng chị Trần .

Dư Thừa Phi bước ra khỏi phòng tắm, vẫn còn nóng ran: “Lát nữa cứ cho quần áo vào máy giặt .”

Trì Hựu th thì tắt ện thoại: “Ừm.”

Dư Thừa Phi hỏi m ngày nữa thì làm việc lại, Trì Hựu bảo hai ngày nữa, cái tay này vừa tháo bột xong, Dư Thừa Phi vẫn còn hơi chưa quen với dáng vẻ kh treo tay của .

Trì Hựu l hai lon bia ra khỏi tủ lạnh và chạm vào má Dư Thừa Phi.

“Tiểu Phi, nói chuyện chút kh?”

Ngoài cửa sổ đêm tối dày đặc, ánh trăng đêm nay đẹp. Hai ngồi trên ban c uống bia, trò chuyện kh đầu kh cuối, nhắc đến chuyện tại Dư Thừa Phi lại thích viết nhạc.

Dư Thừa Phi bảo là thời kỳ dậy thì nổi loạn, từng chơi nhạc trong một ban nhạc với bạn bè, th vui nên cứ thế chơi tiếp đến giờ, còn bạn kia thì đã mất liên lạc từ lâu.

Trì Hựu: “ Tinh đó hả?”

Dư Thừa Phi lại cảm th trí nhớ của Trì Hựu thật sự tốt.

“Hồi còn học chắc giỏi học thuộc lòng lắm kh?”

á... cũng bình thường thôi, ểm của khá đồng đều.” Trì Hựu nói.

Câu này nghĩa là môn nào cũng giỏi.

Khiêm tốn một cách hơi đắc ý, khá là thiếu đánh.

Trì Hựu học cái gì cũng nh, nhưng thứ gì kh hứng thú thì đều th vô vị, cho nên nhiều thứ biết một chút, nhưng kh sâu.

Trì Hựu nói kh th minh đến thế.

“Ngày xưa nhiều thứ kh thể hiểu nổi, kh hiểu tại lớn lại cãi nhau, kh hiểu tại những kh yêu nhau lại ở bên nhau...”

Liệu tình yêu cuối cùng đều sẽ trở nên xấu xí như vậy kh, cho dù từng tốt đẹp đến m thì cũng sẽ bị mài mòn theo năm tháng.

Vì vậy, lần trước khi Dư Thừa Phi trở nên xa cách với , sẽ vô thức lùi lại. Trong quán cà phê đó, nói với ‘Tiểu Phi, hay là chúng ta chia tay !’

Dư Thừa Phi khu cà phê, uống ngụm cà phê đắng chát đầu tiên khi ngồi ở đó, nói ‘Được’.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-92-dong-pham-3.html.]

“Em lúc đó cứ thế để rời .” cũng kh hỏi thêm một câu nào, cứ ngỡ đã chán .

Khi đó, bọn họ hiểu nhau quá ít, chỉ dựa vào sự kích thích của bản năng.

Chia tay dứt khoát, tôn nghiêm thể diện, nhưng lại phần mơ hồ.

Động tác cầm lon bia của Dư Thừa Phi khựng lại.

“Nếu chuyện chúng ta bên nhau bị bại lộ, em định làm thế nào?” Trì Hựu chuyển sang hỏi.

Dư Thừa Phi bóp vỏ lon: “ đã th ảnh chụp .”

“Ừm, xem .”

“Em sẽ xử lý, chuyện này sẽ kh ai biết.”

“Còn nếu họ biết thì ?”

“...”

“Lần trước em nói với trợ lý là em muốn giải nghệ, thật sự là hiểu lầm ?”

Dư Thừa Phi kéo kéo cổ áo: “, em định là nếu chuyện này bị bại lộ thì em giải nghệ, cứ ở lại. Là do em lợi dụng sự kh hiểu chuyện của cũng được, chiếm hời của cũng được, là em cưỡng ép đe dọa cũng được...”

Tóm lại là định một nhận hết tội lỗi.

“Tiểu Phi.” Trì Hựu nói, “Yêu đương là chuyện của hai , em gạt sang một bên, th khó chịu.”

“Chúng ta đang phạm pháp à?” Trì Hựu hỏi, “Định nhận tội thay hả? Em biết em như vậy là biết luật mà vẫn phạm luật kh?”

“Cho dù bại lộ.” ngồi xếp bằng, những ngón tay đan vào nhau giữa các ngón tay của , chống trên sàn nhà, “Thì cũng là đồng phạm của em.”

Đêm tối mờ ảo, giọng trầm thấp mà chậm rãi, nhịp thở của Dư Thừa Phi trở nên gấp gáp.

Trì Hựu rút một ếu t.h.u.ố.c từ bao t.h.u.ố.c ra, ngậm trên môi, ngửa đầu thở ra một hơi, rút tay lại và hỏi : “Cho xem ện thoại của em được kh?”

Lời nói nghe quen tai, nhưng nói câu này đã đổi thành Trì Hựu.

“Lần trước, em cũng xem của . Một đổi một, kh quá đáng chứ Tiểu Phi.”

Đúng là kh quá đáng.

Dư Thừa Phi: “...”

Do dự một hồi, khi Dư Thừa Phi cầm ện thoại đưa ra, Trì Hựu rút hai cái mới rút được.

“Lần trước em kh xem cái này của .” Dư Thừa Phi nói.

Trì Hựu: “Đây là thứ kh được xem ?”

Dư Thừa Phi: “...”

đang tâm thần bất định, vẫn chưa thoát ra khỏi câu “Trì Hựu là đồng phạm của Dư Thừa Phi”, ủ rũ ngồi đó nốc rượu, nốc đến mức mặt mũi đỏ bừng.

Tài khoản kia chỉ theo dõi một Trì Hựu, tr cứ như một nick clone. Trì Hựu lướt trang, nhớ lại lần trước còn cười cợt , cảm th cũng chẳng tốt lành gì.

Nhưng...

Trì Hựu th những thứ like gần đây.

“Tiểu Phi, cái này... là gì?” xoay màn hình ện thoại lại.

Nó hiện ra một bức ảnh dài, là một truyện tr mạng, bên trên là hai nhân vật nhỏ với đủ loại tư thế, phần dưới kh th được.

Bình luận hot: [Cảm giác phần tiếp theo đ]

Dư Thừa Phi th bức ảnh đó, ngẩn ra một lúc, thản nhiên thu lại tầm mắt, dùng giọng ệu khiêu khích nói: “Chưa xem phim bao giờ à?”

Đêm hôm đó, Dư Thừa Phi chuốc rượu Trì Hựu, mưu đồ khiến quên bẵng chuyện này .

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...