Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Đam] Năm Thứ Ba Làm Chó Cho Thiên Tử, Ta Chết!

Chương 1:

Chương sau

Ban ngày, ta bị phạt hai mươi trượng. Buổi tối, y lập tức ban cho ta một cây trâm phượng, gỡ xuống từ đầu Hoàng hậu đang mang thai.

Cung nhân truyền khẩu tín của y: “Hưởng Vân, cái gì thuộc về ngươi sau đó sẽ là của ngươi.”

Dưới đèn, ta ngắm cây trâm phượng gắn Đ Châu suốt một đêm.

Chim hết, cung cất!

Hóa ra còn cách “cất giấu” thứ hai.

Trời sắp sáng, ta nôn ra một ngụm máu, cất trâm ngọc .

Châu Cẩm Hoàng, đừng vội, chẳng bao lâu nữa thì ta sẽ c.h.ế.t .

Ta vừa viết xong thư, ngoài cửa truyền đến một trận xôn xao. Ta vội giấu thư xuống dưới gối.

Ta hỏi: “Nguyên Bảo, ngoài cửa chuyện gì?”

Nguyên Bảo kh đáp, vài hơi thở sau, cửa phòng ngủ bị đẩy ra một cách lặng lẽ.

Ta quay đầu, trước hết th một đôi hia thêu hoa văn mây rồng, lên trên, phát hiện vạt áo bào đen của tới thêu rồng vàng năm móng.

Đây là đương kim Thiên tử.

“Châu Cẩm Hoàng.” Ta giãy giụa đứng dậy khấu bái: “Thần tham kiến...”

Châu Cẩm Hoàng bước nh hai bước, ấn ta ngồi lại trên giường.

“Giữa ngươi và ta, cần gì làm m hư lễ này.”

Ta đành tiếp tục nằm sấp trên giường, nghiêng đầu y.

Châu Cẩm Hoàng ngồi xuống mép giường ta.

“Vốn định tối qua đến thăm ngươi nhưng Hoàng hậu thân thể kh ổn, ta liền ở lại với nàng thêm một lúc.”

Y vừa nói, vừa đưa tay lật tấm chăn gấm trên ta lên.

“Vết thương thế nào ?”

Y còn chưa nói hết lời thì đã th cả lưng ta chi chít vết bầm tím x, da thịt nứt toác.

lại đánh nặng thế này?” Giọng Châu Cẩm Hoàng trầm xuống. Ngón tay y nóng, lướt qua những chỗ kh bị thương sau đó bỗng nhiên y dùng sức, đầu ngón tay day nghiền trên một vết thương.

Ta cắn chặt răng, cố nén để kh kêu lên đau đớn.

Hơi thở của Châu Cẩm Hoàng càng lúc càng chậm, càng lúc càng dài. Khi lòng bàn tay y chạm đến hõm lưng ta, ta vừa kinh hãi vừa sợ hãi, kh còn cách nào khác, đành vội vàng lên tiếng:

“Hoàng thượng, thần nhớ tới Dương Các lão ở Hải Cốc...”

“Hồi hương.” Y lẩm bẩm một sau đó bỗng nhiên hoàn hồn, cười lạnh một tiếng:

“Hồi hương? Ngươi mới m tuổi mà đã nghĩ đến chuyện cáo lão hồi hương? Dám hờn dỗi với trẫm à? Đô Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ của trẫm, chỉ chút cốt khí đó thôi ? Hai mươi trượng đã muốn l mạng ngươi à?”

“Đó đều là làm cho đám triều thần xem thôi.”

“Ngươi đột ngột tống lão Thủ phụ kia vào Chiêu ngục, m lão già đó suýt nữa thì dỡ cả Ngự thư phòng của trẫm. Trẫm nếu kh phạt ngươi, làm bịt được miệng bọn họ?”

Đột nhiên, ánh mắt y dừng lại, rơi trên gối của ta. Y vươn tay về phía cái gối, tim ta đập như trống trong khi tay vẫn đè chặt bức thư bên dưới.

Nhưng Châu Cẩm Hoàng chỉ cầm l cái hộp gấm bên gối. Trong hộp chính là cây trâm phượng Đ Châu kia.

Châu Cẩm Hoàng búi tóc cho ta, cắm cây trâm vào. Y hài lòng ngắm nghía sau đó nói:

“A Vân, ta đã nói , ta cái gì, ngươi đều sẽ một nửa.”

Đó đã là chuyện của lâu về trước.

Khi đó, Châu Cẩm Hoàng mới bảy, tám tuổi, chỉ là một vị c tử kh được sủng ái của Phiên vương. Y phạm lỗi, bị đích mẫu phạt quỳ ở Phật đường. Ta nhịn bữa tối, lén mang đến cho y.

Y lại cẩn thận bẻ chiếc bánh nướng khô cứng làm đôi, chia cho ta một nửa.

“A Vân, ta cái gì, ngươi đều sẽ một nửa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dam-nam-thu-ba-lam-cho-cho-thien-tu-ta-chet/chuong-1.html.]

Ta và đã y ngoéo tay ước hẹn.

Từ đó về sau, hơn mười năm, ta trở thành c cụ thuận tay nhất của y.

Ta dìm c.h.ế.t đích của y, giúp y trở thành Thế tử Giang Hán Vương. Ta hạ độc phụ thân y, giúp y nắm quyền kiểm soát Giang Hán Vương phủ.

Ta dùng vũ lực áp giải Thủ phụ Nội các vào ngục, giúp y ngồi vững vàng hơn trên ngai vàng.

“Đang nghĩ gì vậy?” Giọng Châu Cẩm Hoàng chợt lạnh như băng.

Ta vừa muốn mở miệng thì chiếc nhẫn ngọc đã lạnh lẽo cứng rắn kia liền thô bạo cạy mở răng ta, đưa vào.

Y cúi xuống, bắt đầu hôn ta. Ta còn đè thư, kh dám động vào y, chỉ đành nghển cổ mặc y hôn.

Lòng bàn tay y đè lên lưng ta, chậm rãi tăng thêm sức, ấn lên một vết thương do trượng hình, ta đau đến mức trước mắt tối sầm.

Hồi lâu, y mới bu ta ra, dùng ngón cái lau nước bọt và tơ m.á.u bên mép ta, ánh mắt mang ý cảnh cáo.

“Hôm nay ngoan ngoãn đ.” Y lại hôn lên trán ta: “Sau này cứ ngoan như vậy là tốt .”

Ta cười khổ.

Châu Cẩm Hoàng ta chằm chằm, cho đến khi ta uống cạn bát thuốc mà thái y sắc, y lại nhét vào miệng ta một viên đan dược do đạo trưởng tiên nhân nào đó làm.

Ta uống xong tất cả, y mới hài lòng rời .

Ta súc miệng, cẩn thận lau sạch mọi nơi y từng chạm qua, lúc này mới để Nguyên Bảo mang thư .

Chờ thư hồi âm tới, ta thể rời .

Dưỡng thương hơn mười ngày, cuối cùng ta cũng thể xuống giường.

Ngày rằm tháng mười, Tết Hạ Nguyên, trong cung theo lệ làm lễ cầu phúc cho quốc gia.

Châu Cẩm Hoàng sai truyền khẩu dụ, triệu ta - kẻ mang tội này, cùng .

Lúc Nguyên Bảo thay đồ cho ta, tay run kh ngừng. Vết thương trên lưng chằng chịt, chỉ một cử động nhỏ cũng kéo căng đến đau ếng. Ta cắn răng chịu đựng để nó mặc cho ta một bộ trường bào màu trắng tinh.

Chưa ra khỏi cửa, hạ nhân đã la hét chạy vào, giọng run rẩy nói:

“Đại nhân, là... là ngọc liễn! Hoàng thượng cho ngọc liễn tới đón ngài!”

Ngọc liễn – nếu kh Hoàng hậu, Thái hậu hoặc Trữ quân thì kh được ngồi.

Ta bước ra cổng phủ, chiếc kiệu lộng hoa che màu đỏ thẫm, rèm bằng lụa vàng óng, đang yên lặng dừng giữa phố. xung qu tránh ra xa, thập thò ở góc đường, ánh mắt trộn lẫn kinh hãi và dò xét.

Giữa những ánh mắt đó, ta dẫm lên lưng tiểu thái giám, bước vào kiệu.

Kiệu vững vàng nhấc lên, ta thể nghe th tiếng hít hà kinh ngạc bị đè nén bên ngoài. Tấm rèm che khuất tầm của khác nhưng kh thể che khuất cảm giác bị vô số ánh mắt thiêu đốt.

Châu Cẩm Hoàng đây là muốn đặt ta lên đống lửa để nướng.

Ta thể tưởng tượng từ phủ ta đến hoàng cung, dọc đường sẽ bao nhiêu ánh mắt gắt gao dán vào chiếc ngọc liễn này và sáng mai triều kiến sẽ bao nhiêu tấu chương đàn hặc ta chất đầy bàn y.

Y chính là muốn dùng cách này để nói với mọi : y phạt cũng là y sủng. Ta là của y, kẻ khác kh quyền xen vào.

Nhưng ều đó thì đã chứ?

Y muốn hình tượng thánh quân kh giận mà uy, vậy ta làm con ch.ó dữ chỉ đâu cắn đó.

Y muốn ngồi vững triều đường, vậy ta làm tên gian thần gánh hết mọi tiếng xấu.

Sử sách sẽ viết về ta thế nào?

E rằng sẽ đứng đầu trong “Gian Thần Liệt Truyện” .

Nghĩ đến đây, kiệu vừa vặn dừng lại.

Ta đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Trong Ngọc Hư Cung, khói hương nghi ngút, nến lửa sáng trưng. Châu Cẩm Hoàng ngồi ngay chính giữa, vận một bộ đạo bào màu đen, thần sắc lãnh đạm.

Ta quỳ xuống, bồ đoàn ở ngay sau bên y. Bên trái chính là Hoàng hậu Trần Cẩm Loan.

Nàng đã lộ rõ bụng bầu, lúc khấu đầu, thân hơi nghiêng , ta lén đỡ nàng một chút. Nàng liền mỉm cười ôn hòa với ta.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...