[Dân Quốc]Thành Xuân Thảo Mộc Châm
Chương 10: Phần 10 (Hoàn)
tìm Ứng Nguyệt từ lâu , nếu sẽ mà chẳng tí phản ứng nào như thế.
Dĩ nhiên, đến để cứu , chỉ sắp xếp một thế trận để g.i.ế.c Trình Thiên Đức bằng thời gian ngắn nhất và giảm tỷ lệ thương vong xuống thấp nhất.
Quân phiệt phía Bắc như rắn mất đầu, đợi thêm ít lâu nữa, sẽ thành đại tổng thống .
Nực thật, nãy còn tưởng...
ngã đất, mệt mỏi hệt như một chú ch.ó chủ mới qua đời.
khi tất cả qua , Hứa Tân Khác giận tím mặt về phía .
Thấy dáng vẻ nhếch nhác , giơ tay lên chỉnh cổ áo sơ mi quân phục, xổm xuống bóp mặt , biểu cảm giống như một tên ác quỷ lôi xuống thẳng xuống địa ngục.
"Thấy xót ông ?"
thực sự trở nên to gan hơn nhờ ơn , đối mặt với lửa giận phừng phừng , suy nghĩ đầu tiên sợ, mà ...
Giận .
Chắc đây chuyện cuối cùng thể làm cho trai.
"..."
còn xong chữ đầu tiên, Hứa Tân Khác vung tay tát mạnh xuống.
Cái tát nhanh hiểm.
Lúc nó giáng xuống mặt , chỉ thấy đầu óc đờ đẫn, trong miệng còn ứa chất lỏng tanh ngọt, thuận thế ngã đất.
Cỏ khô cứa tay khiến lòng bàn tay đau nhói.
Hứa Tân Khác nghiến răng nghiến lợi với : "Trở về sẽ tiếp tục tính sổ với cô!"
, dẫn đám lính cửa, tựa như đống m.á.u tươi đầy đất chẳng liên quan gì đến .
ôm má trái bỏng rát, đất khẩy.
Về? Còn về nữa ư. còn tưởng dùng một phát s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t luôn chứ.
Hứa Tân Khác vài bước, thấy lưng động tĩnh gì thì dừng bước, châm chọc .
" thế? mời cô ?"
đầu tiên chúng lên giường, cũng hỏi như .
ánh đèn mờ, Hứa Tân Khác mặt biến sắc cởi nút áo bộ quân trang đặt may , lúc cởi đến nút thứ ba, , thấy ngơ đó cũng với những lời .
" thế? mời cô ?"
hiểu ý khi đó.
lúc , hiểu ý lắm.
g.i.ế.c luôn chứ?
Điểm chẳng giống chuyện Hứa Tân Khác sẽ làm chút nào.
, trở về với phận gì đây?
hèn kém con , ... vợ thể thật lòng đối đãi đây?
Hứa Tân Khác cau mày, cứ đó , nhúc nhích.
ảo giác ư?
Bạn thể thích: Nông Môn Thần Y Bận Rộn Trồng Trọt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
thấy trong mắt Hứa Tân Khác chứa chan sự mệt mỏi cùng bi thương chất chồng chứ?
quá quen với ánh mắt .
Nửa đêm tỉnh giấc, nó xuất hiện bao nhiêu mặt .
Mãi đến khi một tên lính nhắc : "Đốc quân, xe đợi ở ngoài ." mới chỉnh cổ áo, đầu tiếp tục về .
nuốt xuống vị m.á.u tanh trong miệng, bò dậy khỏi đất, chỉnh quần áo xộc xệch, cố khiến bản còn quá nhếch nhác nữa, bấy giờ mới bắt đầu chạy bước nhỏ đuổi theo.
chạy theo xin g.i.ế.c , mà ở thời đại , nơi đến vốn chẳng do quyết định.
còn đợi đuổi kịp , nơi khóe mắt đột ngột lóe lên một luồng sáng lạnh lẽo.
ngờ một kẻ mặc quân trang màu lam núp t.h.i t.h.ể đồng đội, giữ chút sức tàn.
Gã vung d.a.o lên, đ.â.m thẳng Hứa Tân Khác từ đằng với nỗi căm hận khôn cùng.
vốn chẳng kịp nghĩ gì nhiều nhanh chóng lao đến.
Khoảnh khắc thời gian ngưng đọng, một vết m.á.u xuất hiện giữa lòng bàn tay , đó m.á.u ấm trào từ bụng, từng tấc đất dính lên hai chân mềm nhũn .
Gió thu thổi tới, thổi tung bụi bặm đất, chẳng thổi bay một tội nghiệt .
Lúc mũi d.a.o đ.â.m bụng, thấy ánh mắt nửa sợ hãi nửa hối hận Hứa Tân Khác.
quỳ rạp xuống cạnh , sốt ruột đến độ nên lời.
"Em... em..."
thì thấy khá vui.
Cuối cùng Hứa Tân Khác cũng sốt ruột vì một .
ôm lấy , còn lạnh lùng cách xa nữa, giọng gấp gáp: " đưa em viện! !"
Giống như an ủi , giống như an ủi chính .
ở nơi chiến tranh loạn lạc , làm gì còn ai ở viện nữa ...
Từ đến nay, vẫn luôn rõ vận mệnh chính .
Sự rung lắc từ những bước chạy vội vã khiến hoảng hốt, giọng Hứa Tân Khác cũng như cách cả ngàn vạn lớp mạng che.
"Mễ Nhân, em vẫn đàn xong khúc tỳ bà cho , em c.h.ế.t!"
Tỳ bà...
, Hứa Tân Khác từng đàn hết một bài mà.
thấy mạng chỉ đến đây thôi, thể đàn tỳ bà cho nữa .
Đây sự trừng phạt ông trời dành cho .
yêu nên yêu, làm chuyện nên làm, tư cách gì để tiếp tục sống tạm bợ cho qua ngày chứ?
Hai mắt nhắm , cố gắng bám vai Hứa Tân Khác, dựa n.g.ự.c buồn bực :
" ơi... Khúc quên , đàn vang nữa ."
nâng tay lên đầy khó nhọc, vuốt ve vết sẹo cổ Hứa Tân Khác.
trai, tính em từng báo thù vì ?
Như thì em thể xót xa Hứa Tân Khác ?
chiếc lá lìa cành sà xuống tựa như câu trả lời trai với .
chẳng nghĩ nhiều thế.
Mũi d.a.o ngừng khuấy động bụng , sinh mệnh đang mất dần theo m.á.u tươi ngừng chảy từ cơ thể.
Biệt thự lớn như , thể kiên cường đợi Hứa Tân Khác mở cửa xe cũng nghi ngờ , lãng phí thời gian cuối đời đường .
kéo cổ áo Hứa Tân Khác: "Đặt em xuống đây ."
Hứa Tân Khác để tâm đến , cố chấp bế chạy về , dường như chân phát bệnh, bước chạy cũng từ từ chậm .
kéo cổ áo , sức lực yếu hơn mới nãy nhiều, chắc vì nhận yếu nên cuối cùng Hứa Tân Khác cũng dừng .
đặt xuống đất, nửa quỳ ôm , thở hổn hển, giọng lộ rõ sự yếu đuối.
"Em cố chịu thêm một lúc nữa thôi... ..."
chứ, em cũng lâu hơn mà.
... Hứa Tân Khác, chuyện sinh tử, em quyết định .
miễn cưỡng nở nụ , tiếp chuyện đó nữa, trái còn nhịn đau hỏi Hứa Tân Khác: " ơi, con chúng ... tên gì ? Em chọn... chọn mãi ."
tên con gì, thì xuống đó mới dễ tìm nó.
Trong mắt Hứa đốc quân vẫn luôn kiên cường cũng trào nước mắt ấm nóng, kề đầu đầu , dáng vẻ cực kì giống với khi ghé bên tóc mai lúc tình nồng.
Đừng bỏ lỡ: Kinh Sắc Dục Trụy (Sắc Kinh Sụp Đổ), truyện cực cập nhật chương mới.
vuốt tóc mai , thấp giọng bên tai :
"Mộ Nhân... Hứa Mộ Nhân ? Mộ trong ái mộ, Nhân trong Nhân Nhân."
Nhân Nhân...
Nhân Nhân , Kiều Kiều, Nhân Nhân.
Nước mắt lã chã rơi, ngăn .
Tay Hứa Tân Khác run run, cúi xuống bụng chảy m.á.u ngừng, trong giọng chứa đầy sự hoảng loạn và sợ hãi, cả sự dịu dàng lâu thấy.
"Nhân Nhân, đừng ngủ ... Đừng ngủ..."
Hứa Tân Khác, em cũng ngủ, em mệt quá ...
dần khép mắt , lẽ đợi khi tỉnh , cây ngọc lan sẽ nở hoa...
...
Câu tiếp theo, .
Chuyện đó, chẳng .
Ý thức mất dần, rơi giữa một giấc mơ ngày cũ.
mặc chiếc váy trai mới mua cho, một qua con ngõ dài.
Một tên côn đồ bám đuôi lâu lôi một con ngõ tối .
Váy rách nát, tóc tai rũ rượi.
Tiếng rao hàng, tiếng , tiếng chuyện trò, tiếng chọc ghẹo... chồng chất thành bản nhạc nền kinh khủng trong trí nhớ.
Lúc tuyệt vọng, một cây gậy sắt xé gió vung đến, đập đầu tên côn đồ, khiến đầu gã lập tức tóe máu, gã cũng ngất lịm.
òa lên, một thiếu niên đầu ngõ, tay cầm túi, bằng ánh mắt bình tĩnh.
Một thiếu nữ yêu kiều chạy đến hỏi .
lắc đầu cảm ơn.
Thiếu niên cũng bước đến, cởi áo khoác xuống, ném lên đầu .
thẳng thiếu nữ yêu kiều, đó chuyện với bằng giọng cứng rắn lạnh lùng:
"Mặc , phía gió to."
đó, đưa mắt họ nắm tay , cùng rời khỏi con ngõ tối bẩn thỉu.
Từ đầu đến cuối, đều quên hỏi họ ai.
Gió lạnh thổi đến khiến co quắp, chỉ đành mặc áo khoác thiếu niên lên, che kín lớp da thịt lộ bên ngoài.
Mắt chợt lóe lên, phát hiện một cái tên thêu xiên xẹo ngoài áo khoác.
...
Hứa Tân Khác, tiến tim em từ khi đó ?
...
Ý thức mất dần, đến đêm mưa to .
Hóa lúc trai giấu hầm trú ẩn, lời báo thù cho .
: "Nhân Nhân , đời còn dài, em sống cho thật ."
trong gió, ngừng lặp những lời .
bảo đừng tự đeo gông cùm nặng trịch cho bản , hãy sống đời , hướng về cuộc sống, đường đời vẫn còn dài.
Tiếc chẳng một cô em gái lời, làm theo lời .
trai, nếu như đời chẳng nhiều yêu hận đến thế, thì bao nhỉ.
cũng thể dắt Hứa Tân Khác ngắm mặt trời mọc lặn, tiếng ve kêu ầm ĩ điếc cả lỗ tai, chăm sóc con chúng , ở cạnh nó từ khi ê a học chữ tới lúc đến tuổi xế chiều.
Dù trai gái, cũng sẽ yêu thương nó, dạy nó chính trực vô tư, dạy nó kiên cường dũng cảm, dạy nó đối xử dịu dàng với .
...
Gió đưa hương ngọc lan thơm nức lướt qua gò má , rời chẳng để dấu vết.
Trong cơn gió tản mác, thấy mặc bộ sườn xám xinh , gương vẽ mắt tô môi, Hứa Tân Khác im lặng .
Đợi trang điểm xong, kéo tay áo Hứa Tân Khác chạy ngoài, chỉ cây ngọc lan rộ nở giữa ngày xuân :
" xem, hoa nở ."
()
Chưa có bình luận nào cho chương này.