Dẫn Theo Con Trai Gả Cho Đoàn Trưởng
Chương 2:
Chị Triệu tiếp tục: “Cha mẹ đoàn trưởng Tần đã đến bộ đội , cũng làm ầm một trận ở đây. Mẹ khóc là con một, chưa thành thân đã mất của quý. Cha khóc số khổ, khó khăn lắm mới sinh được đứa con trai, kết quả còn t.h.ả.m hơn cả sinh con gái.”
“Họ mà, nhốt con trai cô ở trong nhà , ngày nào cũng chỉ vào đoàn trưởng Tần, bắt nó gọi là ba. th Tráng Tráng sắp ngẩn ngơ đến nơi . Tráng Tráng hỏi, thế ba cháu đâu? Hai bà già đó liền bảo Vương Hòa Bình kh ba nó. Tráng Tráng ngày nào cũng khóc đòi mẹ. Mẹ của đoàn trưởng Tần còn muốn cho Tráng Tráng b.ú sữa, nói là b.ú sữa thì Tráng Tráng mới thân thiết với nhà họ được!”
vội hỏi: “Đoàn trưởng Tần đâu! là hiểu lý lẽ mà! Kh con mà cũng nhận ?!”
Chị Triệu vỗ đùi cái đét: “Chính vì là hiểu lý lẽ nên mới kh đấu lại được cái đám kh hiểu lý lẽ kia đ! bảo cha mẹ bế đứa trẻ trả lại, cha liền nằm ra đất, nói kh cháu nội thì bây giờ chôn luôn .”
“Mẹ thì đòi thắt cổ trước cửa nhà , nói là muốn ép chếc cả hai bọn họ.”
“Cái gã Vương Hòa Bình nhà cô thì trực tiếp kh về nhà, khóa cửa lại, còn bảo nếu kh nhận Tráng Tráng, chỉ còn cách tự cắt của quý của để đền cho đoàn trưởng Tần.”
Chị Triệu nói: “Cô bảo thế là xằng bậy kh, đền cho đoàn trưởng Tần thì cũng lắp vào được đâu!”
nghe mà muốn ngất xỉu.
vội vã đến nhà đoàn trưởng Tần.
Mọi đều ở trong đại viện quân nhân cả.
Đi bộ chỉ mất vài phút.
Trong sân, một bà cụ đang bế Tráng Tráng, tay cầm viên kẹo, nói: “Ngoan, Tần Kế Tổ, cháu nói ba cháu là Tần Kiến Quốc , viên kẹo này bà nội sẽ cho cháu.”
Tráng Tráng chằm chằm vào viên kẹo, mắt trừng lên bà cụ: “Bà là xấu! Đợi mẹ cháu tìm th cháu, cháu sẽ mách mẹ!”
Bà cụ cười híp cả mắt: “Lại đây, bà nội cho cháu b.ú sữa, để cháu quên mẹ cháu . Cháu kh mẹ nữa !”
Nói đoạn, bà ta cởi áo ra, để lộ bầu n.g.ự.c khô héo.
sắp tức c.h.ế.t .
giận dữ quát: “Bà mới là đồ kh mẹ! là mẹ nó đây!”
Tráng Tráng th , lập tức vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của bà cụ, lao vào lòng , ôm chặt l khóc nức nở!
“Mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi!!! Ba bán con !!!!!!!!! Hu hu hu hu hu hu hu!”
cũng khóc theo nó!
Đứa con tội nghiệp của !
Mẹ nó bị bán !
Giờ nó cũng đang lặp lại số phận của mẹ !
Một cụ vội vàng chạy ra.
Hai già trừng mắt : “Cô mau ! Muốn con thì tự mà sinh! Đây là cháu đích tôn nhà !”
phẫn nộ: “Đây là con trai !”
Họ đưa cuốn sổ hộ khẩu đập thẳng vào mặt : “C an đến thì cũng nói đây là cháu đích tôn nhà ! Tần Kế Tổ! Th chưa!”
bế con định bỏ .
Hai bọn họ cùng x lên cướp con trai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dan-theo-con-trai-ga-cho-doan-truong/chuong-2.html.]
Lão già tuy tr vẻ già nhưng sức lực kh hề nhỏ.
Bà già thì thâm độc vô cùng, cứ cấu véo , hai hợp lực cướp đứa trẻ mất!
Tiếng động của chúng đã thu hút đ trong khu gia thuộc chạy đến xem.
Hai già th ta đến đ, lập tức nằm vật ra đất, miệng lảm nhảm: “Bắt nạt già ! Bắt nạt già ! kh sống nổi nữa!”
Tráng Tráng vẫn đang khóc đến xé lòng.
nghe mà nước mắt tuôn rơi.
nh sau đó, Vương Hòa Bình và Tần Kiến Quốc cũng đến.
Vương Hòa Bình vẫn mắng mỏ như cũ, bảo sinh đứa khác là được, cũng đâu kh sinh được nữa.
Bảo hãy hiểu chuyện một chút.
Tần Kiến Quốc vô cùng áy náy: “Cô yên tâm, đợi cha mẹ ... nghĩ th suốt , sẽ đưa đứa trẻ trả lại cho cô.”
Vương Hòa Bình nịnh bợ vội vàng nói: “Kh cần kh cần! Đứa con này chúng kh cần nữa! Cha mẹ bảo nó kh may mắn, nó vừa sinh ra là cha mẹ lâm bệnh nặng một trận, đã sớm muốn đem tặng khác .”
Vương Hòa Bình thậm chí kh thèm Tráng Tráng l một cái.
Tráng Tráng từ nhỏ đã hiểu chuyện.
Ông bà nội đối xử với nó thực sự bình thường.
Còn bảo nó khắc họ.
Thực ra là vì họ lén xem bát tự cho nó.
Thầy bói vì muốn kiếm tiền nên mới nói nó khắc họ.
Sau đó bắt họ đưa tiền để giải hạn này.
Kh ngờ họ lại còn nảy ra ý định đem Tráng Tráng tặng cho khác.
hỏi Vương Hòa Bình: “ nhất định đem Tráng Tráng tặng cho ta kh?”
Vương Hòa Bình thiếu kiên nhẫn: “Tất nhiên ! đâu chỉ nó là con trai!”
đoàn trưởng Tần, hỏi: “ thể đối xử tốt với Tráng Tráng kh?”
Đoàn trưởng Tần ngượng ngùng gãi đầu: “Nó ở chỗ , chắc c sẽ đối xử tốt với nó. Tráng Tráng đáng yêu.”
Nói , bế Tráng Tráng từ trong lòng mẹ lên, nói với Tráng Tráng: “Chú đưa cháu cưỡi ngựa, cháu đừng khóc nữa được kh?”
Trên mặt Tráng Tráng vẫn còn vương những giọt nước mắt lấp lánh, nó nghẹn ngào hỏi: “Thật ạ?”
Nó đã được dỗ dành.
Trước khi được đoàn trưởng Tần bế , Tráng Tráng còn nói với : “Mẹ ơi, con chỉ chơi một lát thôi, mẹ nhớ đến đây đón con nhé.”
gật đầu.
lo lắng kh bao lâu nữa, nó sẽ bị đoàn trưởng Tần mua chuộc mà nói với rằng: “Mẹ ơi, con ở đây tốt lắm, mẹ đến thăm con là được .”
Lãnh đạo bộ đội bối rối kh biết làm .
Chưa có bình luận nào cho chương này.