Đánh Cắp Trái Tim
Chương 129: Không Thể So Sánh Với Người Khác - 1
- Kh!
Hạ Nhược Lâm lắc đầu như ên, liên tục nói.
- Kh, em kh muốn mạng . Em muốn yêu em.
Cô tr thật t.h.ả.m hại với đôi mắt đẫm lệ và mái tóc rối bù.
Dù vậy, trái tim Tống Cảnh Hạo vẫn kh hề mềm lòng.
- Bữa tối đã sẵn sàng... - Hạ Chấn Vũ bước vào, định nói với Hạ Văn Hoài rằng bữa tối đã sẵn sàng, nhưng bà lại th Hạ Nhược Lâm cầm d.a.o đ.â.m vào Tống Cảnh Hạo.
Dòng m.á.u đỏ tươi kích thích não bà, khiến bà hét lên.
B giờ mọi mới hoàn hồn, Tống Kỳ Phong trầm giọng quát.
- Nh gọi xe cứu thương.
Hạ Văn Hoài sững sờ, hét vào mặt Hạ Nhược Trạch đang đứng gần.
- Nh kéo em gái con ra!
Vốn dĩ là lỗi của Tống Cảnh Hạo, giờ lại bị thương ở nhà họ Hạ.
Điều này lại khiến họ rơi vào thế bất lợi một lần nữa.
Diễn biến như vậy kh hề tốt cho . Lòng bùng cháy cơn thịnh nộ, nhưng kh thể trút giận. Ông tức giận đến mức nắm c.h.ặ.t t.a.y trên mép bàn, gân x nổi rõ trên mu bàn tay.
Lạch cạch!
Ngay khi Hạ Nhược Trạch kéo em gái ra, con d.a.o gọt hoa quả rơi xuống đất với một tiếng lạch cạch lớn.
Lưỡi d.a.o nhuốm đỏ m.á.u tươi.
- H... Hạo, kh chứ? – Hạ Nhược Lâm muốn đưa tay chạm vào vết thương của .
Tống Cảnh Hạo gạt tay cô ra, đúng lúc này, tiếng chu ện thoại đột nhiên vang lên trong phòng khách.
Mọi về phía áo khoác của Tống Cảnh Hạo trên ghế sofa, âm th phát ra từ đó.
Ánh sáng từ đỉnh đầu Tống Cảnh Hạo đổ xuống, bao phủ trong một vòng tròn ánh sáng.
Trong cơn mê, những giọt mồ hôi nhỏ li ti trên trán nếu kh kỹ thì khó mà nhận ra.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
cầm áo khoác, l ện thoại ra. Th là cuộc gọi của Quan Tĩnh, liền nghe máy.
Giọng Quan Tĩnh vang lên.
- Ông Tống, đã tìm hiểu xong những ều muốn xác minh. Sáu năm trước, Lâm Hân Nghiên gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi nên kh về làm thủ tục ly hôn. Hạ Nhược Trạch đưa cô và mẹ đến nước A ẩn náu. Ban đầu, họ sống ở Bán Ni, sau đó chuyển đến thủ phủ nước A. Trong thời gian này, Hạ Nhược Trạch sẽ cố tình xóa sạch dấu vết cuộc sống của họ, kh muốn khác phát hiện ra.
Cầm ện thoại trên tay, Tống Cảnh Hạo chậm rãi ngẩng đầu, chằm chằm vào Hạ Nhược Trạch đang ôm Hạ Nhược Lâm.
Hạ Nhược Trạch, nói với Quan Tĩnh.
- ta đã ở bên cô suốt những năm qua ?
- ...
Mặt tối sầm lại.
- Mối quan hệ của họ là gì?
Mặc dù đang nói chuyện ện thoại, nhưng Quan Tĩnh vẫn cảm nhận được áp lực đè nén từ Tống Cảnh Hạo, nên kh khỏi nuốt nước bọt.
còn chưa nói hết câu, đừng nóng giận như vậy được kh?
Tống Cảnh Hạo kh nghe th lời phàn nàn của , chỉ thể thành thật trả lời.
- Hình như cô Lâm kh chấp nhận ta, chỉ coi ta là trai. Ngoài ta ra, bên cạnh cô kh đàn nào khác. À, cũng kh hẳn, cô một đứa con trai.
- hiểu . – Tống Cảnh Hạo cúp máy, lạnh lùng liếc Hạ Nhược Trạch, lại liếc nhà họ Hạ.
- Mọi vẫn thể đưa ra ều kiện.
Nói xong, bước ra khỏi nhà họ Hạ, dường như kh muốn dính dáng gì đến họ nữa.
Cả sảnh đường nhốn nháo. Sau một lúc im lặng, Hạ Văn Hoài l lại bình tĩnh, gượng cười.
- Kỳ Phong, chuyện này...
Tống Kỳ Phong đứng dậy, hai tay chống nạnh, giọng nói trầm thấp mang theo chút bất mãn.
- Con trai sai trước. Dù cũng là nó nuốt lời trước, yêu cầu gì thì cứ nói.
Tống Cảnh Hạo bị thương, lời nói rõ ràng là đang khó chịu.
- Ông đang nói gì vậy? Tình cảm lúc hợp lúc tan giữa đám trẻ con là chuyện thường tình. Tuy kh thể làm th gia, nhưng tình bạn vẫn còn, đúng kh? thể yêu cầu gì được chứ? – Hạ Văn Hoài cười gượng gạo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.