Đánh Cắp Trái Tim
Chương 139: Tôi Không Thể Để Ông Ấy Thoát – 1
Lâm Hân Nghiên tỏ ra cứng rắn, nói rõ ràng rằng cô sẽ rời ngay cả khi kh đến.
Cô đã tức giận vì Quan Tĩnh ều tra , vậy mà Tống Cảnh Hạo lại dùng con của cô để đe dọa cô, khiến cô kh vui.
Giờ Quan Tĩnh còn từ chối cô, tất nhiên cô sẽ kh đối xử tốt với .
Sau khi nghe cô nói, Quan Tĩnh kh dám kh đến.
nh, chưa đầy mười phút đã mặt ở cửa, lẽ vì ở cách khách sạn kh xa.
Nghe th tiếng gõ cửa, Lâm Hân Nghiên mở cửa, Quan Tĩnh đứng ở cửa với nụ cười ngượng ngùng.
- Cô Lâm...
Kh để ý đến ta, Lâm Hân Nghiên quay vào phòng, chỉ vào đống thuốc trên bàn, nói cho ta cách dùng và liều lượng.
Quan Tĩnh nhíu mày.
- Cô nói gì cơ?
Tống Cảnh Hạo bị thương ?
thể như vậy được?
Quan Tĩnh rõ ràng kh tin.
Lâm Hân Nghiên kh thời gian nói nhảm với .
- Nếu kh tin thì tự mà xem. về đây.
Nói , Lâm Hân Nghiên mở cửa bước ra ngoài.
Đứng bên giường, Quan Tĩnh tới lui hai lần, trong lòng vẫn còn tò mò. Tại Tống Cảnh Hạo lại bị thương?
Cuối cùng, sự tò mò đã tg thế. đưa tay nhấc chăn trên Tống Cảnh Hạo lên, muốn kiểm tra vết thương. Nhưng chưa kịp nhấc lên, đàn đang nhắm mắt kia đột nhiên mở mắt ra.
- làm gì vậy?
Quan Tĩnh giải thích.
- Ừm. ... nghe nói bị thương...
Tống Cảnh Hạo vỗ tay ta một cái qu phòng, nhận ra chỉ Quan Tĩnh ở đó. nhíu mày. phụ nữ kia đâu ?
Quan Tĩnh đọc được suy nghĩ của Tống Cảnh Hạo, hỏi.
- tìm cô Lâm à?
Tống Cảnh Hạo im lặng, dường như thừa nhận câu hỏi của Quan Tĩnh.
- Sáng nay cô gọi đến . - Quan Tĩnh nói xong vẫn tò mò .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hiển nhiên là Lâm Hân Nghiên đã ngủ qua đêm ở đây. Chẳng lẽ Tống Cảnh Hạo cưỡng bức Lâm Hân Nghiên, sau đó cô chống cự và đ.â.m ta?
Quan Tĩnh càng nghĩ càng th khả năng này là thật.
Bị một phụ nữ đâm?
Quan Tĩnh tưởng tượng đến cảnh Tống Cảnh Hạo bị từ chối tối qua, khóe môi nhếch lên một nụ cười.
- lại cười? – Tống Cảnh Hạo ngồi dậy.
- Kh gì. - Quan Tĩnh vội vàng thu lại nụ cười, nghiêm nghị nói.
- Tống tiên sinh, bị thương thế nào? Khụ khụ... do cô Lâm chống cự kh?
Kh nói nên lời, Tống Cảnh Hạo mặt dài ra.
- Ra ngoài ! Đi l cho một bộ quần áo sạch.
ta thật sự bị từ chối ?
Quan Tĩnh th buồn cười.
muốn xem vẻ mặt của Tống Cảnh Hạo sau khi bị từ chối.
Thật sự phụ nữ nào dám từ chối ta ?
Chết tiệt, thật là kỳ lạ. Tiếc là đã bỏ lỡ.
Ôi chao.
Tống Cảnh Hạo đẩy chăn ra, bước xuống giường. chỉ mặc độc một chiếc quần dài, nửa trên quấn băng. buồn bã bước về phía Quan Tĩnh.
- Buồn cười đến vậy ?
Quan Tĩnh há hốc mồm, thở hổn hển, lắc đầu quả quyết.
- Kh, kh buồn cười chút nào. l quần áo cho .
Nói , quay bỏ chạy, sợ Tống Cảnh Hạo sẽ trả thù.
Tống Cảnh Hạo rót cho một cốc nước uống ừng ực. th chiếc ghế cạnh giường, hình như đã th Lâm Hân Nghiên nằm ngủ ở đó vào ban đêm.
Hình như cô cũng nói chuyện với , nhưng kh nghe rõ.
Việc cô kh rời mà ở lại chăm sóc đã khiến cảm th dễ chịu hơn nhiều.
Lâm Hân Nghiên, đã kh ngủ được nhiều suốt đêm, lê thân hình mệt mỏi trở về nhà. Hai đứa trẻ được Trang Tử Cẩn chăm sóc, nên cả hai đều khỏe mạnh.
Cô tắm rửa và thay quần áo sạch sẽ trước khi vào phòng thăm bọn trẻ. Lâm Nhược Hi vẫn ngủ say, cái miệng nhỏ n hồng hào chu ra, hai má ửng hồng, tr như một con búp bê đang ngủ. Lâm Hân Nghiên hôn nhẹ lên mặt con gái trước khi rời khỏi phòng.
Lâm Hi Thần đã dậy và đang tự rửa mặt trong phòng tắm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.