Đánh Cắp Trái Tim
Chương 144: Cô Cũng Từng Khao Khát Tình Yêu - 2
Lâm Hân Nghiên nhíu mày.
- Chuyện gì đã xảy ra?
- Nghe nói bà William đã ăn cắp thiết kế của khác.
- Kh thể nào! - Lâm Hân Nghiên tin tưởng vào bà William và tài năng của bà.
Bà sẽ kh bao giờ đạo nhái.
Tống Cảnh Hạo vẻ mặt kích động của cô.
- Kh đang nói về em, em lại kích động như vậy?
Lâm Hân Nghiên cũng nhận ra đã quá kích động. Cô l lại bình tĩnh, nói.
- chỉ kh tin bà William lại đạo nhái.
- Bà đã làm vậy... – Tống Cảnh Hạo cô chăm chú.
Cô nhíu mày, hơi thở dồn dập. Tr cô như sắp sửa nổi cơn tam bành.
- Tên thiết kế của bà trùng với tên một chiếc vòng cổ nổi tiếng. Bà William kh hề biết về chiếc vòng cổ đó. Trùng hợp thay, cả thiết kế của bà và chiếc vòng cổ nói trên đều cùng tên và cùng hứng, chỉ khác là thiết kế ở phần dây chuyền. - véo một lọn tóc gần tai Lâm Hân Nghiên. Giọng trầm xuống.
- Em nghĩ đó là duyên phận ?
Quả thực, đó là một sự trùng hợp khó tin.
Nhưng ều mà Lâm Hân Nghiên kh rõ là làm họ biết được hứng của nhau là như nhau.
- Ngớ ngẩn. – Tống Cảnh Hạo véo má cô.
- Vì thiết kế giống nhau, nên đã ều tra . Hai gặp nhau và phát hiện ra hứng của họ đến từ cùng một nguồn. Đó là lý do tại họ đặt tên thiết kế giống nhau. - Lâm Hân Nghiên nói như nhận ra.
- Cũng kh đến nỗi ngốc nghếch. - Tống Cảnh Hạo mỉm cười yếu ớt.
Mặt Lâm Hân Nghiên trở nên nghiêm nghị. ta vừa nói cô ngốc nghếch ?
- Vậy ra thứ tặng cho bà William là chiếc vòng cổ đó ? - Lâm Hân Nghiên đoán.
Tống Cảnh Hạo gật đầu.
- Làm được chiếc vòng cổ đó?
Lúc đó, chiếc vòng cổ được một đàn mua tặng vợ.
đàn đó là một do nhân tài giỏi, chưa bao giờ thiếu tiền.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vì vậy, sau khi William mất, bà William đã tìm kiếm chiếc vòng cổ đó. Mặc dù bà biết nó thuộc về gia đình đó, nhưng họ kh muốn bán nó cho dù bà trả giá bao nhiêu.
Tuy nhiên, trùng hợp thay, Tống Cảnh Hạo lại quan hệ làm ăn với đàn này.
Cuối cùng Lâm Hân Nghiên cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tống Cảnh Hạo đã cho bà William thứ bà muốn, đó là lý do tại bà đồng ý mở chi nhánh.
Lâm Hân Nghiên đột nhiên nhận ra đã bị lạc đề.
Điều cô cảm th bối rối kh là thứ tặng bà William.
Mà là lý do tại muốn cô trở về đất nước đó.
sẽ được gì?
thực sự muốn gì?
Lâm Tâm Nghiên chợt nhận ra đã ngồi trên đùi , nói chuyện với từ nãy giờ.
Cô vội vàng đứng dậy .
- muốn gì?
cảm th kh quen với việc đột nhiên mất cái ôm. Lâm Hân Nghiên.
- Còn gì ngoài em nữa?
- ?
- em kh muốn về? chuyện gì khiến em buồn à? – Tống Cảnh Hạo đổi giọng dịu dàng thành sắc bén.
- Kh . - Lâm Hân Nghiên theo bản năng phủ nhận.
- Vậy tại em lại sợ về như vậy?
- Ai sợ?
Tống Cảnh Hạo mỉm cười hài lòng.
- Nếu kh sợ, em lại kích động như vậy?
Lâm Hân Nghiên nhận ra đã hoàn toàn mất trí khi ở trước mặt .
Cô sẽ kh bao giờ thừa nhận rằng đàn này luôn sức mạnh làm gián đoạn suy nghĩ của cô.
Cô giả vờ thản nhiên.
- Con mắt nào của th kích động?
Chưa có bình luận nào cho chương này.