Đánh Cắp Trái Tim
Chương 156: Người Báo Đáp Lòng Tốt Của Cậu - 2
Hạ Nhược Trạch cười. Một bên là phụ nữ yêu, bên kia là em gái . Mâu thuẫn trong kh thể chỉ được mô tả là " đang nghĩ gì đó".
- Nghiên, tốt với em kh? - Hạ Nhược Trạch con đường phía trước.
- Vâng. - Lâm Hân Nghiên chân thành nói.
Hạ Nhược Trạch đối xử tốt với cô. Cô chưa bao giờ nghĩ ngợi về ều này.
Hạ Nhược Trạch im lặng một lúc.
- Nếu như. đang nói về nếu như.
Lâm Hân Nghiên mỉm cười. Cô hiếm khi th Hạ Nhược Trạch như thế này.
- Cứ nói cho em biết .
Hạ Nhược Trạch suy nghĩ nên nói thế nào với cô.
- Nếu như, em phát hiện ra kh tốt, em ghét kh?
- lại thế được? - Lâm Hân Nghiên kh nhận ra rằng đang thăm dò tình hình.
- lẽ chỉ nghĩ vậy thôi. - cười khổ.
- làm mới khiến em yêu đây?
Lâm Hân Nghiên cúi đầu cắn môi. Đã sáu năm . Sáu năm kh là một khoảng thời gian ngắn.
đàn này kh còn là trai trẻ đôi mươi nữa.
đã chờ đợi cô thật sự lâu .
Tuy kh tình yêu, nhưng lẽ cô kh nên phụ lòng đàn tốt với này.
Trang Tử Cẩn cũng đặc biệt lo lắng cho cuộc hôn nhân của cô.
- ...Để em nghĩ xem. - Cô vẫn chưa thể chấp nhận ngay được.
Hạ Nhược Trạch dừng lại.
- Em nói gì cơ?
Lâm Hân Nghiên, ngạc nhiên.
Là... Cô đồng ý ?
Lâm Hân Nghiên những tán cây ô ven đường, bình thản nói.
- Em biết tốt với em, mẹ em cũng hy vọng chúng ta thể ở bên nhau. Em... em kh muốn làm thất vọng.
Kh tình yêu, cũng kh thích. Khi , cô chẳng cảm th gì cả.
Chỉ vì đàn này đã ở bên cô quá lâu, nên cô mới cảm th nếu từ chối , thì sẽ giống như vô tâm.
Nếu kiếp này cô kh duyên với tình yêu, cô kh nên để đàn chung thủy này thất vọng.
Để được hạnh phúc chẳng là một cách đền đáp ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nếu ở nước A, Hạ Nhược Trạch hẳn sẽ vui. Tuy nhiên, cảm th lòng chùng xuống.
thể cảm nhận được Lâm Hân Nghiên đồng ý kh vì cô thích , mà là vì đã chăm sóc cô nhiều năm.
Cô chỉ đang đền đáp thôi.
Cô càng tỏ ra như vậy, càng cảm th áp lực. Suy cho cùng, đã nói dối cô.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô biết được sự thật?
kh dám nghĩ đến.
- Nghiên.
- Vâng?
Lâm Hân Nghiên quay lại. Trước khi kịp rõ mặt , cô đã bị ôm chặt.
Thật chặt.
Như thể sẽ mất cô bất cứ lúc nào.
Lâm Hân Nghiên kh nhúc nhích, cũng kh cự tuyệt . Cô chỉ đứng đó lặng lẽ. Cô thể cảm nhận được sự giằng xé và lo lắng của Hạ Nhược Trạch.
Cô chỉ nghĩ đó là vì , nên cô đưa tay ôm và vỗ nhẹ lưng .
- Từ giờ em sẽ cố gắng đối xử tốt với .
Cô sẽ nghĩ cách đối phó với mẹ vào lần tới.
Hạ Nhược Trạch cứng .
Đối xử tốt với ?
vùi đầu vào cổ cô.
- sợ em đối xử tốt với .
Sau khi biết sự thật, cô càng đối xử tốt với bao nhiêu, thì sau này cô càng hận b nhiêu.
- Em muốn đưa em đến cửa hàng kh?
- Kh cần đâu. Em muốn dạo một chút. Em tự được. - Lâm Hân Nghiên khẽ nói.
Cô nói đúng. Nơi này đối với cô chẳng là một giấc mơ đẹp.
Nhưng cô vẫn còn chút cảm giác gì đó.
- Được . Khi nào cửa hàng em mở cửa thì gửi thiệp mời cho nhé.
- Được .- Lâm Hân Nghiên mỉm cười.
Hạ Nhược Trạch bước lên xe, Lâm Hân Nghiên hít một hơi thật sâu. Cô bộ bên vệ đường. Lúc này mới đầu tháng Tám, trời vẫn còn nóng, trán cô vẫn còn lấm tấm mồ hôi.
- muốn xe kh? - Một tài xế taxi dừng lại bên cạnh cô, đang cố gắng gọi khách.
Lâm Hân Nghiên quay đầu lại. Vẻ mặt cô thay đổi khi th khuôn mặt của tài xế. Chẳng ta...
Chưa có bình luận nào cho chương này.