Đánh Cắp Trái Tim
Chương 177: Chó Cắn - 1
Khi Hạ Nhược Lâm th Tống Cảnh Hạo, cô gần như chạy như ên về phía , muốn dang rộng vòng tay ôm .
Kh ngờ, Tống Cảnh Hạo đột nhiên xoay , ngang qua. Cô kh kịp ôm , lại chạy quá nh nên kh thể dừng lại. Kết quả là cô vấp ngã và bong gân mắt cá chân.
- A… - Cô hét lên, chân khuỵu xuống.
Quan Tĩnh đứng bên cạnh thể nắm l tay cô, nhưng kh đưa tay ra.
Trước khi trở thành của nhà họ Hạ, cô thường nịnh nọt Quan Tĩnh vì là được Tống Cảnh Hạo tin tưởng nhất.
Nhưng từ khi vào nhà họ Hạ, cô luôn tỏ ra kiêu ngạo trước mặt Quan Tĩnh.
Quan Tĩnh cảm th kh thoải mái vì ều đó. Tình cảm của dành cho cô kh còn mãnh liệt như trước.
Vì giờ cô đã là một tiểu thư quyền quý giàu , một trợ lý như quả thực kh xứng với cô.
Hạ Nhược Lâm ngã xuống, đầu gối bầm tím. Tr cô khá luộm thuộm, mái tóc mới cắt rối bù.
Cô ngước Tống Cảnh Hạo và nói.
- Hạo...
Cô kh thể chấp nhận được sự thờ ơ và vô tâm của đối với cô.
yêu cô.
Nhưng thái độ của đối với cô giờ đây đã hoàn toàn khiến cô suy sụp.
Cô kh thể chấp nhận được.
Rùng , cô đàn đứng trước mặt và nói.
- Hạo...
Mắt cô mờ . Cô cảm th bất an và muốn l lòng .
Tống Cảnh Hạo đến gần cô, quỳ xuống, chỉnh lại mái tóc rối bù che khuất khuôn mặt cô.
kỹ khuôn mặt cô, như thể đang cố gắng đoán xem cô là lòng dạ độc ác hay kh bằng cách đ.á.n.h giá các đường nét trên khuôn mặt.
- Hạo...
- Đừng gọi tên . - ngắt lời Hạ Nhược Lâm khi cô gọi .
Hạ Nhược Lâm sửng sốt, kh thể chấp nhận được.
- Cô giấu bao nhiêu? - nói nhỏ, như thể đang cố ngăn cản làm ều gì đó.
Hạ Nhược Lâm cố gắng lục lọi trí nhớ và suy ngẫm về lời nói của Tống Cảnh Hạo.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, cô giật . Chẳng lẽ nghe th cuộc trò chuyện giữa cô và Lâm Hân Nghiên vừa ?
- Em kh giấu ều gì cả. - Cô lập tức phủ nhận.
- Kh giấu gì cả à? – Tống Cảnh Hạo cười khẩy.
Vì cô từng cứu , nên cũng phần tin tưởng cô, ngay cả khi phát hiện ra những trò gian trá của cô cũng kh bận tâm. Hơn nữa, chưa bao giờ đổ lỗi cho cô về bất cứ chuyện gì.
Đó là vì mang ơn cô.
Nhưng cô luôn thể làm đảo lộn ấn tượng của về cô.
Cô giỏi nói dối. Ngay cả t.a.i n.ạ.n mà Lâm Hân Nghiên gặp trước đây cũng là do cô bày ra.
đã đ.á.n.h giá thấp cô. từng nghĩ cô chỉ thỉnh thoảng giở trò đồi bại, nhưng kh ngờ cô lại... độc ác đến vậy.
- Em kh... em kh làm hại Lâm Hân Nghiên. Cô ta chỉ nói su thôi. - Nước mắt chảy dài trên má Hạ Nhược Lâm, cô nắm l cánh tay Tống Cảnh Hạo và nói.
- Hạo, tin em.
Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô vài giây. Sắc mặt tối sầm lại, kh nói một lời mà bu tay cô ra.
Hạ Nhược Lâm kh muốn bu, nhưng cô thậm chí còn kh thể phản kháng vì Tống Cảnh Hạo quá mạnh.
- Hạo. - Hạ Nhược Lâm vòng tay ôm l chân và nói.
- Em thật sự kh làm gì cả. Tin em . Dù em làm gì sai, em cũng làm vậy vì em yêu . Em yêu gì sai ?
- Hì hì.
Tống Cảnh Hạo cười khẩy, như đang tự giễu chính . khẽ đáp.
- Cô kh làm gì sai cả. Là làm.
kh nên coi trách nhiệm với cô là tình yêu.
- Kh. Kh. - Hạ Nhược Lâm lắc đầu liên tục.
- Em kh làm gì sai, cũng vậy. Cô ta mới là lỗi.
Hạ Nhược Lâm quay , tức giận chỉ vào Lâm Hân Nghiên đang đứng trên cầu thang.
- Là cô ta. Cô ta là đồ khốn nạn.
- Cô là...
Tần Nhã muốn cãi lại nhưng bị Lâm Hân Nghiên ngăn lại. Giờ cãi nhau cũng chẳng ích gì.
Điều cô ta sợ nhất là mất Tống Cảnh Hạo.
Đánh vào chỗ đau của khác. Tống Cảnh Hạo chính là chỗ cô ta sẽ bị tổn thương nhất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.