Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đánh Cắp Trái Tim

Chương 20: Đóng Khung - 2

Chương trước Chương sau

Ánh mắt Lâm Hân Nghiên dừng lại trên chiếc vòng ngọc bích mà Thẩm Tú Th đang đeo. Cô đã từng th nó trong hộp trang sức của mẹ hồi nhỏ, và mẹ cô nói rằng nó được bà ngoại của Lâm Hân Nghiên tặng cho bà.

Giờ nó đã rơi vào tay Thẩm Tú Th.

Lâm Hân Nghiên cố nén cơn giận, nắm chặt tay.

- Lâm Quốc An đâu?

Thay vì trả lời, phụ nữ lại liếc móng tay .

- Cô đã l thằng què , kh? Chắc cô kh sống tốt lắm nhỉ? Tiếc thật.

- Chuyện đó kh cần bà lo lắng. - Lâm Hân Nghiên thản nhiên nói.

Vì vẫn chưa được thứ cần, cô chỉ thể đứng đó chịu đựng những lời sỉ nhục của họ.

- Nói cho biết, Lâm Quốc An ở đây kh?

Thẩm Tú Th ngước mắt lên, nhún vai, đánh giá Lâm Hân Nghiên.

- Tr cô vẫn như quả cà tím teo tóp vậy. Ngay cả thằng cha nhà họ Tống kia cũng kh ưa cô nhỉ? Nhưng mà cũng chẳng , ăn mày đâu thể nào kén chọn được.

Ha! Ăn mày hả?

Lúc này, cô chút cảm kích Tống Cảnh Hạo đã cố ý giả vờ khập khiễng. Nếu kh, cô sẽ chẳng cơ hội trở về quê nhà.

Nếu phụ nữ này biết kh tàn tật, liệu bà ta hối hận kh?

Suy cho cùng, Tống Cảnh Hạo là mẫu đàn đã đáp ứng mọi tiêu chuẩn của bất kỳ phụ nữ bình thường nào. ta th minh, tài giỏi, đẹp trai, thậm chí còn giàu . ta tất cả mọi thứ.

Rõ ràng là sẽ nhiều phụ nữ theo đuổi ta nếu họ biết sự thật.

Vì Lâm Quốc An kh ở đây nên cô kh muốn tốn thời gian nói chuyện với phụ nữ đã phá vỡ gia đình họ.

Nhưng vừa ra đến cửa, cô đã th một chiếc xe đỗ ngay trước cổng. Đó là xe của Lâm Quốc An. Cô nheo mắt lại và dừng lại. Chắc cuối cùng cô cũng được thứ cần .

Tài xế mở cửa, Lâm Quốc An bước xuống xe. Nhưng khi th Lâm Hân Nghiên đứng ở cửa trước, sắc mặt sa sầm. Ông biết rõ cô đến đây vì mục đích gì, nhưng trước khi cô kịp nói thêm lời nào, đã lập tức ngắt lời.

- Nếu mày đến đây để l của hồi môn của mẹ mày, thì mày giúp tao một việc.

- Còn ều kiện gì nữa chứ? Ông đã nói nếu cưới , sẽ trả lại tất cả mà! - Cô nhíu mày.

- Và mày nghĩ tao sẽ làm vậy ? Tao chỉ nói những ều đó để mày giúp chúng tao thôi. – Ông ta nhếch mép.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cái gì cơ? Nhưng mà...

Lâm Hân Nghiên run lên bần bật, lập tức dậm chân tiến lên.

- Ông kh giữ lời hứa à?

Kh nhịn được, cô hét lên.

- Ông còn là đàn kh?

- Mày dám chất vấn tao à? Tao là cha của mày, mà mày dám nói với tao như vậy à? - Trong nháy mắt, sắc mặt ta trở nên khó coi.

Cha? Ông ta chưa bao giờ là cha cô!

Lâm Hân Nghiên cứng , cảm giác như vừa bị dội một xô nước đá. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, ngón tay co lại.

Thực ra, ta đã nuốt lời !

- Nhưng tao dễ nói chuyện. Chỉ cần mày yêu cầu Tống Cảnh Hạo giao cho tao quyền khai thác Vịnh N, tao sẽ cho mày tất cả. - Ánh mắt ta lóe lên.

- Mảnh đất đó vô cùng quan trọng với tao, chỉ cần mày giao gi tờ ra, tao sẽ trả lại tất cả những gì mẹ mày đã cho mày, kể cả cây đàn piano.

Tuy cha cô là một tên khốn nạn, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng ta lại trơ tráo đến mức nuốt lời. Nhưng dường như ta kh bao giờ ngừng làm cô ngạc nhiên.

Rõ ràng là ta lại nuốt lời.

Vì vậy, nếu cô muốn l lại tất cả, thì cô nghĩ đến cách khác.

Nếu như mảnh đất mà ta muốn nằm trong tay Tống Cảnh Hạo...

Vậy thì, cô sẽ nỗ lực để " chồng mới" của đưa cho cô gi tờ đó.

Nhưng làm thể làm được ều đó?

Tuy hai là vợ chồng, nhưng lại còn xa lạ hơn cả lạ! Kh chỉ vậy, khi biết cô mang thai, còn căm ghét cô đến tận xương tủy. Nhất định cách nào khác.

Lâm Hân Nghiên vừa về đến nhà, vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ. Mãi đến khi nhận được ện thoại, cô mới thoát khỏi trạng thái mơ màng.

- Alo?

Nghe th giọng phỏng vấn, l mày cô nhíu lại.

- Ý kh được đến làm việc ? tưởng đã bảo ....

- Cô kh đáp ứng được tiêu chuẩn của chúng . Chúng tiếc. – Nói xong, ta cúp máy ngay lập tức.

Lâm Hân Nghiên chằm chằm vào màn hình, vẫn chưa thoát khỏi cú sốc. Dường như cô lại trở về vạch xuất phát.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...