Đánh Cắp Trái Tim
Chương 22: Đừng Để Vẻ Ngoài Của Cô Ta Đánh Lừa – 2
Lâm Hân Nghiên sững , kh ngờ lại nghĩ ra sớm như vậy.
Tống Cảnh Hạo đột nhiên nắm l cằm Lâm Hân Nghiên.
- Chẳng lẽ đây là lý do nhà họ Lâm muốn gả cô cho dù là một gã què ?
Ngón tay mạnh, khiến Lâm Hân Nghiên cảm th đau nhói.
Cô há miệng, muốn giải thích.
Nhưng làm đây?
Chẳng lẽ cô nói là bị bỏ rơi ?
Liệu tin cô kh?
- kh...
- Cút ! – Tống Cảnh Hạo mạnh mẽ bu cô ra.
Bị bu ra đột ngột như vậy, Lâm Hân Nghiên vô tình làm đổ cốc cà phê, chất lỏng màu đen làm ướt cả đống tài liệu trên bàn, khiến mặt Tống Cảnh Hạo đỏ bừng.
Lâm Hân Nghiên kh ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, vội vàng lau .
Tống Cảnh Hạo cầm l tập tài liệu, quát lớn.
- Cô kh nghe th nói cút ra ngoài à?!
kh thích cái bộ dạng nịnh nọt này!
Lâm Hân Nghiên đành bỏ .
- Khoan đã. Đem hết đống này ra ngoài! – Tống Cảnh Hạo th vậy thì bực .
Lâm Hân Nghiên cầm cốc cà phê ra.
Ăn xong bữa tối, Tống Cảnh Hạo trở về phòng.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Lâm Hân Nghiên khẽ thở dài. Tính tình ta tệ quá, cô khó mà gần gũi được, huống chi còn tr giành đất đai và giành thế chủ động từ Lâm Quốc An.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi Lâm Hân Nghiên tắm rửa xong, nằm trên giường trằn trọc mãi kh ngủ được, nên cô rời khỏi giường.
Nghĩ đến việc làm đổ cà phê lên đống tài liệu lúc đưa cà phê cho Tống Cảnh Hạo, cô cảm th hơi lỗi, muốn bù đắp lại nên đã đến phòng làm việc của .
Bật đèn lên, cô th đống tài liệu ướt vẫn còn trên bàn và nhận ra chúng được viết bằng tiếng nước nào đó.
Một số chỗ bị thấm cà phê gần như kh thể đọc được.
Cô tìm gi sạch và chép lại những chữ trên đó. Lâm Hân Nghiên biết ngôn ngữ của nước này kh được sử dụng rộng rãi, nên để tỏ lòng xin lỗi, cô dịch chúng sang tiếng bản xứ để thể đọc.
Sau khi dịch và ghi chép lại nội dung của hàng chục tài liệu, đã ba giờ rưỡi đêm.
Đặt bút xuống, cô xoa xoa cổ tay đau nhức, sắp xếp lại tài liệu, đặt lên bàn trở về phòng ngủ.
Sáng hôm sau, khi Tống Cảnh Hạo đang ăn sáng, Lâm Hân Nghiên vẫn chưa tỉnh dậy, vì cô ngủ muộn và mệt mỏi vì mang thai.
Tống Cảnh Hạo cau mày.
- Cô chưa dậy ?
Dì Dư cúi đầu.
- Chưa. là chồng của cô , vậy mà lại hỏi , một ngoài cuộc.
Hiểu ý dì Dư, Tống Cảnh Hạo nói.
- Thôi bỏ .
Tống Cảnh Hạo kh giỏi giải thích, ngay cả với dì Dư, đã chăm sóc từ nhỏ.
- Thiếu gia, biết giữa và cô Lâm kh tình cảm gì. Nhưng cuộc hôn nhân này đã được thỏa thuận từ khi phu nhân còn ở với chúng . Hơn nữa, nghĩ cô cũng quan tâm đến . Trưa hôm qua sau khi cô về, cô hỏi món thích ăn nhất. Bữa tối hôm qua là do cô chuẩn bị, thậm chí còn pha cà phê cho nữa.
Chẳng cô ta đột nhiên tỏ ra hiếu khách để giành đất ở Vịnh N cho nhà họ Lâm ?
Quan tâm đến ?
Tống Cảnh Hạo th thật nực cười.
quay lại dì Dư.
- Đừng để vẻ ngoài của cô ta đánh lừa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.