Đánh Cắp Trái Tim
Chương 48: Tôi Yêu Cha Của Con Tôi - 2
duy nhất còn lại trong phòng ăn rộng rãi là Tống Cảnh Hạo. Ánh sáng lấp lánh từ đèn chùm pha lê trên trần nhà bao phủ l . cầm thêm một b cải x nữa lên và chậm rãi nhai.
Ngày hôm sau.
Sau khi Tống Cảnh Hạo đến văn phòng, Lâm Hân Nghiên cũng rời khỏi nhà. Vì đã hứa sẽ làm việc ở văn phòng nên cô nghỉ làm ở nhà hàng. Cô sẽ đến nhà hàng.
Khi cô đang thay giày ở cửa ra vào, dì Dư bước tới và hỏi.
- Cô ra ngoài à?
Lâm Hân Nghiên gật đầu.
- Về sớm một chút, đừng ở ngoài cả đêm. Cô là phụ nữ chồng . - Dì Dư nhắc nhở.
- Được. - Lâm Hân Nghiên giày và ra ngoài.
Cô bộ đến ngã tư đường chính để gọi taxi.
Ở đây kh phương tiện giao th c cộng.
Hồi mới làm, Lâm Hân Nghiên đã xin nghỉ phép. Giờ cô lại xin nghỉ việc. Quản lý kh m vui vẻ.
- Nếu cô kh muốn làm việc, lại đến đây làm việc? Cô chỉ làm gián đoạn c việc của chúng thôi.
Lâm Hân Nghiên cảm th lỗi.
- xin lỗi, thực sự xin lỗi.
Vẻ mặt quản lý u ám. ta định mở miệng nói tiếp thì quản đốc bước tới và nói rằng họ cần giúp đỡ.
Quản lý Lâm Hân Nghiên và nói.
- Cô thể giúp một chút. Khi nào chúng bớt bận rộn hơn, cô thể về.
- Được . - Lâm Hân Nghiên đồng ý vì đạo đức nghề nghiệp.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Lâm Hân Nghiên thay đồ làm. vẻ hôm nay là một ngày bận rộn.
- Đây là đồ của phòng 88. - Đầu bếp vừa nói vừa bưng đồ ăn lên.
Lâm Hân Nghiên ừm một tiếng đáp lại, đặt những món ăn tinh xảo lên khay về phía phòng.
Một tay cô giữ thăng bằng khay, tay kia đẩy cửa. Căn phòng rộng rãi, sáng sủa, nhưng vẫn giữ được sự riêng tư. Trước chiếc bàn gỗ gụ tròn là hai , và cô biết một trong hai đó – Tống Cảnh Hạo.
Cả hai đều ngạc nhiên khi th nhau.
Chủ tịch HSBC Đường Triệt dường như đang nói gì đó với Tống Cảnh Hạo. Khi bước vào phòng, ta dừng lại.
Lâm Hân Nghiên cúi đầu, bưng đĩa từ khay ra bàn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Phục vụ ở Lan Quý Cung ngày càng trẻ. - Đường Triệt mỉm cười, ánh mắt Lâm Hân Nghiên từ trên xuống dưới.
Lâm Hân Nghiên cảm th ghê tởm. Cô đang định rời thì bị Đường Triệt nắm l cổ tay. ta Tống Cảnh Hạo, mỉm cười nói.
- Để cô ở lại đây rót rượu cho chúng ta.
Nụ cười trên mặt Tống Cảnh Hạo dần đ cứng, ẩn hiện dưới vẻ mặt nghiêm túc, u ám của .
- Đường tổng, biết chúng ta đang nói chuyện gì kh?
ngẩng đầu lên. Ánh mắt lướt qua khuôn mặt Lâm Hân Nghiên, nói.
- Kh cần cô ở đây nữa.
Lâm Hân Nghiên vội vã bưng khay đồ ăn rời .
Quan Tĩnh, đang đứng sau Tống Cảnh Hạo, nhíu mày. kh hài lòng với vẻ ngoài của Lâm Hân Nghiên.
Tại cô ta lại ở đây?
Nếu ai đó biết chuyện giữa cô ta và Tống Cảnh Hạo, ều đó sẽ kh phá hủy d tiếng của ?
Chuyện này sẽ là một nỗi nhục nhã cho Tống Cảnh Hạo.
càng thêm ghét Lâm Hân Nghiên.
- Lan Quý Cung quản lý kinh do ngày càng tốt hơn. Đồ ăn ngon, ngay cả nhân viên phục vụ cũng đặc biệt. Cô gái vừa , da trắng như bạch ngọc, chắc c thể ôm eo cô ta...
- Đường tổng, để rót rượu cho . - Quan Tĩnh ngắt lời.
B giờ Đường Triệt mới nhận ra vẻ mặt nghiêm nghị của Tống Cảnh Hạo. ta mỉm cười xin lỗi.
- Vừa lạc đề.
Khi Lâm Hân Nghiên bước ra khỏi phòng, cô thở dài. Cô kh ngờ sáng nay lại gặp nhau nh đến vậy.
Sau giờ cao ểm, quản lý đã cho cô nghỉ. Cô thay đồ, bước ra ngoài thì th Quan Tĩnh đứng ở cửa.
Nhưng vẻ mặt ta kh m vui vẻ. ta lạnh lùng liếc cô.
- Tống đang đợi cô. Đi thôi.
Lâm Hân Nghiên theo ta ra ngoài.
- Mẹ, con th một chiếc váy Chanel con thích. Ăn xong thể mua cho con kh? - Lâm Vũ Hàm bước tới, hai tay nắm l tay Thẩm Tú Th.
- Được , con gái mẹ đương nhiên mặc đồ tốt nhất .
Hai mẹ con vừa vừa nói chuyện vui vẻ.
Hình như họ cũng đến Lan Quý Cung ăn cơm.
Bước chân của Lâm Hân Nghiên khựng lại khi th hai mẹ con họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.