Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đạp Bay Tra Nam Sếp Cũ, Tôi Hóa Thân Thành Bà Chủ

Chương 116:

Chương trước Chương sau

Con hãy đọc hết cuốn nhật ký

Hai , gọi bốn món và một c.

Buổi trưa nhà hàng kh quá đ khách, tốc độ lên món khá nh, Nguyễn Văn Lăng nói hôm nay thời gian khá gấp gáp, kh thể chiêu đãi chu đáo, lát nữa sẽ để Nguyễn Hạo đưa cô ăn ở nhà hàng ngon nhất Bắc Thành.

Văn Nguyễn cười nói được.

Suốt bữa ăn, Nguyễn Văn Lăng kh động đũa m, vì cô cứ liên tục nói chuyện.

trước tiên nhắc đến tình cảm với cả Nguyễn Thành Đ.

Khi còn nhỏ cô lớn lên bên cạnh cả, trong số những đứa trẻ cùng thế hệ nhà họ Nguyễn, cả thương cô nhất, tình cảm em họ là tốt nhất.

Nguyễn Văn Lăng và chồng tuy môn đăng hộ đối, nhưng năm đó chồng cô bị tính kế, thua trong cuộc đấu đá nội bộ gia tộc nên bị ruồng bỏ, nhà họ Nguyễn cho rằng ta kh làm nên trò trống gì, kh xứng với cô , ép cô hủy hôn.

kh chịu, chỉ cả đứng về phía cô .

Vì hạnh phúc của cô , cả thậm chí đã đối đầu với cả nhà họ Nguyễn, kh tiếc bất cứ giá nào giúp chồng cô giành lại quyền kiểm soát do nghiệp gia đình, gả cô một cách vẻ vang.

Nhắc đến chuyện xưa, mắt Nguyễn Văn Lăng hơi đỏ, cô Văn Nguyễn đối diện, khẽ thở dài mềm mại.

“Lúc đó, bố con cứ nghĩ mẹ con đã thật sự kết hôn sinh con, nên quay về chấp nhận cuộc hôn nhân do gia đình sắp đặt cho , dì biết lúc đó khó khăn, dì thực ra đã định từ bỏ tình yêu của , ngoan ngoãn chấp nhận số phận.”

“Nhưng bố con nói với dì, nhất định sẽ giúp dì đạt được mong muốn, nói hai em chúng ta, ít nhất một hạnh phúc.”

được ngày hôm nay, hoàn toàn nhờ vào cả, cả nhà họ Nguyễn, cô mong cả hạnh phúc nhất.

Năm đó cả và Văn Huệ An ở bên nhau cô biết, cả đã nói với cô qua ện thoại, nói rằng đã cưới được trong lòng.

vui mừng thay cho cả, nhưng lúc đó cô đang du học nước ngoài, lại còn chuẩn bị các cuộc thi violon, hoàn toàn kh về được.

Đến khi cô cuối cùng thời gian quay về, muốn gặp chị dâu, thì đã quá muộn .

“Năm đó dì chỉ gặp mẹ con một lần, chính là ngày cô và bố con ly hôn, dì nói còn chưa gặp chị dâu, tự theo, ngày ly hôn, bố con đã khóc.”

“Bố con à, cuộc đời này hình như luôn thiếu một chút may mắn, ước mơ và tình yêu, kh gì được như ý.”

Nguyễn Văn Lăng giọng nghẹn ngào, nước mắt từ từ rơi xuống, Văn Nguyễn đẩy hộp khăn gi trực tiếp đến trước mặt cô , thêm nước vào ly cho cô .

“Cảm ơn.”

Nguyễn Văn Lăng rút vài tờ khăn gi lau nước mắt, bình tĩnh lại một chút, mới từ từ mở lời.

“Bố con là trưởng t.ử trưởng tôn, từ nhỏ gia đình đã đặc biệt nghiêm khắc với , kh thể sở thích riêng, kh thể ước mơ riêng, cuộc đời chỉ là một kịch bản đã được sắp đặt sẵn, giống như một con robot bị ta đẩy .”

“Ban đầu giấu tất cả mọi sửa nguyện vọng, chạy đến Hải Thành học y, đó là lần đầu tiên chống lại số phận, đáng tiếc, ước mơ còn chưa thành hiện thực đã c.h.ế.t yểu, cuối cùng vẫn bị đưa về, gánh vác trọng trách của gia tộc.”

“Sự nghiệp kh cho phép lựa chọn, tình yêu cũng kh giữ được, tất cả mọi đều nói số tốt, sinh ra trong gia đình hưng thịnh như nhà họ Nguyễn, lại là thừa kế được gia tộc đặt nhiều kỳ vọng, nhưng chính những vinh quang và xiềng xích này, đã khiến liên tục mất .”

“Dì từng nghĩ, lẽ bố con và mẹ con thật sự duyên kh phận, thêm nữa bà nội con căm ghét mẹ con, họ cũng kh thể ở bên nhau, dì cứ nghĩ, vậy thì cứ thế , lẽ thời gian lâu dần, chấp niệm của bố con dành cho mẹ con sẽ từ từ phai nhạt.”

“Những năm nay, bố con một lòng chuyên tâm vào c việc, dì cũng gia đình riêng, sự nghiệp riêng, đều bận rộn kh ngừng lao về phía trước, cũng kh nhiều thời gian hoài niệm quá khứ.”

“Cố tình, thằng nhóc Nguyễn Hạo lại tìm th con.”

Trong phòng riêng, Nguyễn Văn Lăng dừng lời ở đây, cô l túi xách từ chiếc ghế bên cạnh, l ra một cuốn nhật ký bìa da màu đen, đặt lên bàn, đẩy về phía Văn Nguyễn.

“Sau khi Nguyễn Hạo từ Hải Thành trở về, dì đã nói chuyện với nó, nó nói lý do quyết định gặp con, là vì đã lén lút đọc nhật ký của bố con trong thư phòng.”

“Dì muốn gặp con, cũng là vì cuốn nhật ký này, Nguyễn Hạo nói sáng nay đến đón con, nhân lúc bố con đang ở bệnh viện, tối qua dì đã về nhà cũ l cuốn nhật ký này của .”

Văn Nguyễn cuốn nhật ký, kh nhúc nhích.

Nguyễn Văn Lăng lại đẩy về phía cô thêm một chút, “Văn Nguyễn, dì hy vọng con đọc hết cuốn nhật ký này, đợi con đọc xong, con muốn nhận bố này hay kh, dì đều tôn trọng quyết định của con.”

Nguyễn Văn Lăng một buổi hòa nhạc ở Paris, cô còn vội vàng ra sân bay, thời gian eo hẹp.

Trước khi , cô đã ôm Văn Nguyễn một cái.

“Con ngoan, dì biết con kh muốn làm mẹ con buồn, nhưng, bố con cũng vô tội mà, kh lỗi với bất kỳ ai, năm đó là mẹ con đề nghị kết hôn, vì muốn bảo vệ cuộc hôn nhân đó, đã hy sinh nhiều, gần như đã giày vò đến nửa cái mạng, sau này cũng là mẹ con chủ động đề nghị ly hôn.”

kh biết sự tồn tại của con, năm xưa khi cưới mẹ con, đã mong chờ con đến thế nào, con thể xem nhật ký.”

“Cha con cả đời này, đối đãi xứng đáng với mẹ con, cũng gánh vác trách nhiệm của nhà họ Nguyễn, duy chỉ chưa từng nghĩ cho bản thân. Đời , thật ra chẳng được bao nhiêu năm, đã quá nửa đời , già . Cô đến khuyên con, là muốn sau này thể vui vẻ hơn một chút.”

Cuối cùng, cuối cùng, Nguyễn Văn Lăng ân cần xoa đầu Văn Nguyễn.

“Lần này cô Paris, ngoài chuyện buổi hòa nhạc, còn việc khác, lẽ ở đó nửa năm. Hy vọng lần gặp mặt tới, thể nghe con gọi một tiếng cô út.”

Khách sạn Văn Nguyễn đặt gần c ty ện t.ử Linh Nhĩ, lái xe từ sân bay đến mất hơn một tiếng.

Trên đường đến khách sạn, Văn Nguyễn kh nói lời nào, mắt luôn ra ngoài cửa sổ, thần sắc hờ hững, kh biết đang nghĩ gì, áp suất qu cũng thấp.

Thẩm Âm Âm ngồi cạnh cô, vốn còn muốn dò la thái độ của cô, hỏi cô đã nói chuyện gì với cô út của Nguyễn Hạo, nhưng bị vẻ lạnh lùng kh muốn lạ đến gần của cô dọa đến mức kh dám mở miệng.

Nghi Phi ngồi ở ghế phụ, thỉnh thoảng liếc trộm Văn Nguyễn qua gương chiếu hậu, trong lòng càng lo lắng hơn. Xem ra Văn Nguyễn nói chuyện với cô út kh vui vẻ gì, cô liệu trách vì đã để Nguyễn Hạo đến đón kh.

Đều tại Nguyễn Hạo.

Trên đường , Nghi Phi lúc thì liếc trộm Văn Nguyễn, lúc thì lườm Nguyễn Hạo, cả hai đều kh thèm để ý đến .

Xe dừng ở cửa khách sạn, Nghi Phi định ngày mai sẽ cùng Văn Nguyễn đến Linh Nhĩ để thẩm định, nên cũng ở khách sạn này.

Phòng của ba đều ở tầng tám, Nguyễn Hạo kéo vali của Văn Nguyễn theo cô vào phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dap-bay-tra-nam-sep-cu-toi-hoa-than-th-ba-chu/chuong-116.html.]

Thẩm Âm Âm trợn tròn mắt, trước khi đóng cửa đã vội l ện thoại chuẩn bị chụp ảnh, Nghi Phi cao hơn cô một cái đầu, từ phía sau dễ dàng giật l ện thoại.

“Nguyễn Hạo trước đây là trợ lý của Văn Nguyễn, bây giờ nhận Văn Nguyễn làm chị. Em trai giúp chị mang vali thì cô chụp gì mà chụp, cô kh nghĩ lung tung đ chứ?”

Thẩm Âm Âm chằm chằm cánh cửa đã đóng, mắt trợn tròn xoe, nhận Văn Nguyễn làm chị? Chị em?

Hề, Nguyễn Hạo đây là theo đuổi kh được, nên chuyển hướng ? Định l lùi làm tiến, dùng thân phận em trai để c phá Văn Nguyễn?

Thẩm Âm Âm phòng của Văn Nguyễn, phòng của . Phòng cô ở cạnh Văn Nguyễn, phòng Nghi Phi ở đối diện Văn Nguyễn.

Nếu muốn rình trộm, muốn biết Nguyễn Hạo đã ở trong phòng Văn Nguyễn bao lâu…

Thẩm Âm Âm l lại ện thoại từ tay Nghi Phi, đồng thời l luôn thẻ phòng của , đưa thẻ của cho , “Chúng ta đổi phòng .”

Nghi Phi: “…” Phòng nào chẳng như nhau? Bệnh hoạn.

Từ sân bay đến khách sạn, Nguyễn Hạo vẫn kh tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Văn Nguyễn. Giờ theo cô vào phòng, mới giải thích rõ ràng một câu.

“Cô út nhất quyết muốn gặp chị, em cũng kh ngăn được.”

Văn Nguyễn kh để ý đến , l cuốn nhật ký bìa da đen ra khỏi túi, quay đưa cho .

“Cô út bảo đọc hết nhật ký, th kh cần thiết, cầm .”

Nguyễn Hạo th cuốn nhật ký, kinh ngạc trợn tròn mắt, đón l lật xem, sắc mặt càng trở nên kỳ quái.

Đây kh là cuốn nhật ký khóa trong ngăn kéo của bố ? lại ở đây?

Cô út bảo đọc hết nhật ký.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Nguyễn Hạo, lập tức cạn lời. Hóa ra là vậy, thảo nào đêm qua cô út đột nhiên hỏi chìa khóa ngăn kéo của bố ở đâu, hóa ra là trộm nhật ký.

Chìa khóa nằm trong một cuốn sách y học trên giá sách.

cũng vô tình làm rơi cuốn sách mới th, lúc đó bố c tác kh nhà, quá tò mò, liền thử xem là chìa khóa của chỗ nào, cuối cùng đã mở được ngăn kéo.

Trong ngăn kéo toàn là ký ức của bố về Văn Huệ An.

Đêm qua cô út gọi ện gần nửa đêm, đã gần ngủ , tiện miệng liền nói ra. Cô nói cô muốn tự xem nhật ký của bố, kh ngờ lại là trộm ra đưa cho Văn Nguyễn.

Văn Nguyễn th Nguyễn Hạo vẻ mặt kinh ngạc, nhướng mày, “ kh biết cô út định nói gì với ?”

Nói gì ư?

Nguyễn Hạo im lặng, cô út đã nói với , “Cô đến khuyên Văn Nguyễn, con bé đã đến Bắc Thành , dù nữa, hãy để nó đến bệnh viện thăm bố con.”

Kh ngờ lại khuyên như vậy.

Nguyễn Hạo muốn nói lại thôi, Văn Nguyễn cũng kh còn bận tâm biết hay kh.

“Cô út nói, nếu nhận bố , cuốn nhật ký sẽ kh cần trả lại. Nếu kh nhận, hãy giao cho trước khi bố xuất viện. kh định nhận, nên cuốn nhật ký cũng kh cần đọc, cứ mang về .”

Nguyễn Hạo cuốn nhật ký, ngẩng đầu cô.

Cuối cùng mím môi, đột nhiên nắm l tay cô, đặt cuốn nhật ký vào lòng bàn tay cô, “Cô út đã bảo chị đọc, chị cứ đọc , đọc xong đưa em.”

“Hôm nay em chưa đến bệnh viện, em ngay đây. Tối nay em việc nên kh qua được, xe em để lại cho Nghi Phi, m ngày này hai cứ xe của em, tối mai em mời.”

nói một hơi, quay bỏ chạy, mở cửa nh. Đến khi Văn Nguyễn hoàn hồn, cửa đã đóng lại.

Văn Nguyễn: “…”

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Văn Nguyễn cúi đầu cuốn nhật ký trên tay, ngón tay vuốt ve bìa da một lúc, cuối cùng kh mở ra, đặt lại vào túi, l ện thoại từ trên giường.

Đã bốn giờ chiều, Hạ Tr lúc này chắc sắp đến .

Cô đặt ện thoại xuống, l quần áo tắm, s tóc xong ra ngoài, trên ện thoại cuộc gọi nhỡ của Hạ Tr, từ nửa tiếng trước , WeChat cũng tin n báo bình an của .

Văn Nguyễn gọi lại cho Hạ Tr, bên kia nhấc máy ngay lập tức.

vừa đến khách sạn, đang định gọi lại cho em, đúng là tâm linh tương th.” Hạ Tr giọng cười nói, “Em đang làm gì vậy?”

Văn Nguyễn vuốt vuốt mái tóc còn hơi ẩm, “Vừa tắm xong, định ngủ một giấc.”

Đêm qua cô bị Hạ Tr quấn l đến khuya, sáng nay dậy sớm, cả ngày hôm nay lại nhiều việc, mệt mỏi, định ngủ bù.

Hạ Tr nghe ra sự mệt mỏi trong giọng cô, giọng trầm thấp càng trở nên dịu dàng, “Được, vậy em nghỉ ngơi thật tốt, ngủ dậy thì gọi cho .”

“Được.”

Văn Nguyễn kh định ăn tối, nên trước khi ngủ gọi ện cho Nghi Phi, bảo tối nay cứ dẫn Thẩm Âm Âm ăn, kh cần quan tâm đến cô.

Nghi Phi lúc này đang ở bãi đỗ xe của khách sạn.

Thẩm Âm Âm mở vali ra thì phát hiện quên mang sữa tắm, cô chỉ dùng một loại duy nhất, gần đây kh trung tâm thương mại. Biết Nguyễn Hạo đã để xe lại cho Nghi Phi, cô liền nhờ Nghi Phi lái xe đưa cô mua.

Nghi Phi bị cô gọi ện thoại làm phiền nên khó chịu, cầm chìa khóa xe xuống.

Sau khi cúp ện thoại của Văn Nguyễn, lại gọi cho Nguyễn Hạo, nói về việc bệnh viện lát nữa.

Thẩm Âm Âm cầm túi xách đến, đúng lúc nghe th nói một câu:

yên tâm, Văn Nguyễn đang ngủ, lát nữa em bệnh viện sẽ kh để chị biết… Haizz, chị cứng đầu quá, bố mà gặp chị , bệnh gì cũng hết…”

Chát!

Thẩm Âm Âm trợn tròn mắt, chiếc túi trên tay rơi thẳng xuống đất.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...