Đạp Bay Tra Nam Sếp Cũ, Tôi Hóa Thân Thành Bà Chủ
Chương 123:
Văn Nguyễn là gia đình đơn thân
Ba của Nguyễn Hạo muốn gặp cô ?
Thẩm Âm Âm đang tâm trạng kh tốt, vốn kh muốn , nhưng lời Ni Phi mắng lại lý.
“Cô nói Văn Nguyễn và Nguyễn Hạo gian tình, đó đều là suy đoán của cô, cô bằng chứng kh? Kh thì là tung tin đồn nhảm, đều là phụ nữ với nhau, cô kh biết tin đồn nhảm kinh khủng đến mức nào đối với một phụ nữ ?”
Quả thật là quá đáng.
Từ Hải Thành đến, cô chỉ chăm chăm muốn bắt quả tang Văn Nguyễn và Nguyễn Hạo ngoại tình, sự phấn khích khi bắt gian khiến cô mất lý trí, thậm chí trong tình huống kh bằng chứng, cô đã trực tiếp làm ầm ĩ đến trước mặt trưởng bối.
Vì lương tâm c.ắ.n rứt, Thẩm Âm Âm đã gặp Nguyễn Thành Đ.
Thư ký Lương đưa cô đến ra ngoài, trong phòng bệnh chỉ còn lại Nguyễn Thành Đ và Thẩm Âm Âm.
Một tựa vào đầu giường đang truyền dịch, một bó bột ở chân ngồi xe lăn, cả hai đều mặc đồ bệnh nhân.
Nguyễn Thành Đ lên tiếng xin lỗi trước, “Cô bé à, xin lỗi nhé, muộn thế này còn làm phiền cháu đến đây một chuyến.”
Thẩm Âm Âm vội nói, “Kh ạ, cháu là cú đêm, ngủ muộn.”
Cô đoán ra lý do Nguyễn Thành Đ tìm cô, “Chú ơi, chú tìm cháu đến đây, vì cháu đã nói Văn Nguyễn là bạn gái của Nguyễn Hạo chiều nay kh ạ?”
Nguyễn Thành Đ kh phủ nhận, “Đúng vậy.”
Thẩm Âm Âm th hơi mất mặt, “Cháu nói bậy thôi ạ, là cháu tự đoán mò.”
Nguyễn Thành Đ im lặng một lát hỏi cô, “Cháu nghĩ giữa bọn chúng chuyện gì à, là Nguyễn Hạo đã làm gì khiến cháu hiểu lầm ?”
Thẩm Âm Âm nói thật.
“Nguyễn Hạo tặng Văn Nguyễn nhiều quà, Văn Nguyễn đều nhận. Sau đó chúng đến Bắc Thành, Nguyễn Hạo và cô út của ra đón ở sân bay. Buổi trưa ăn thì gọi hai phòng riêng, cô út và Văn Nguyễn ở một phòng.”
“Nguyễn Hạo nói cô út của thân bị bệnh, muốn gọi video để Văn Nguyễn tư vấn cho mẹ cô . Mẹ của Văn Nguyễn là một bác sĩ giỏi, việc tư vấn thì kh vấn đề gì, nhưng cũng đâu cần thiết cố ý tránh mặt chúng chứ. đoán là Nguyễn Hạo dẫn Văn Nguyễn về ra mắt gia đình, cô út của muốn ‘thẩm định’ trước thôi.”
“ vốn đã nghi ngờ, hôm đó lại nghe Nghê Phi gọi ện cho Nguyễn Hạo, nói rằng ‘Nếu ngài gặp Văn Nguyễn, chắc sẽ vui đến nỗi hết sạch bệnh tật’.”
Thẩm Âm Âm một hơi lẩm bẩm hết, trong giọng nói còn mang theo chút tủi thân.
Thực tế, đến giờ cô vẫn tin rằng suy luận của là đúng, nếu kh thì tại bố của Nguyễn Hạo vừa th Văn Nguyễn là bệnh tật gì cũng hết sạch?
Kh con dâu, thì còn thể là gì chứ?
Khoan đã!
Thẩm Âm Âm chợt nhớ ra chiều nay, khi Nguyễn Thành Đ vừa gặp Văn Nguyễn, sắc mặt hình như kh được bình thường.
Lúc đó mắt như dán chặt lên mặt Văn Nguyễn, cơ thể run rẩy, hình như còn rưng rưng nước mắt nữa. Cô lúc còn nghĩ, gặp con dâu mà đến mức kích động vậy ?
Phản ứng bất thường đó của …
Trong lòng Thẩm Âm Âm một suy đoán, cô kinh ngạc trừng mắt Nguyễn Thành Đ.
Kh chứ!
Sắc mặt Nguyễn Thành Đ lúc này trầm trọng, cô út của Nguyễn Hạo? Nguyễn Văn Lăng đã gặp con gái của Văn Huệ An ư? Cũng đã gọi video với Văn Huệ An ?
Tại Nghê Phi lại nói, gặp cô bé Văn sẽ vui đến nỗi hết sạch bệnh tật?
Nguyễn Thành Đ cảm th gì đó kh ổn. Th Thẩm Âm Âm trợn tròn mắt, vẻ mặt kh thể tin nổi , khẽ nén cảm xúc, bình thản nói:
“ chuyện gì vậy?”
Thẩm Âm Âm buột miệng thốt ra, “Chú ơi, kh lẽ là chú thích Văn Nguyễn ạ!”
Như vậy thì giải thích được tại cô út của Nguyễn Hạo lại bí mật gặp Văn Nguyễn, tại Nghê Phi nói gặp Văn Nguyễn sẽ vui đến hết bệnh, tại lần đầu gặp Văn Nguyễn lại kích động đến thế.
Trâu già gặm cỏ non?
Thẩm Âm Âm càng lúc càng th suy luận của đúng, nhưng cô kh vui chút nào, thậm chí còn bắt đầu sợ hãi.
Lúc nãy khi thư ký Lương đẩy cô lên, cô tò mò hỏi một câu, rằng chủ tịch là chủ tịch của c ty nào, nhà Nguyễn Hạo cũng mở c ty ?
Thư ký Lương đã nhắc đến Tập đoàn Nguyễn Thị.
Thẩm Âm Âm tuy kh lăn lộn trong giới thương trường, nhưng Tập đoàn Nguyễn Thị thì cô biết. Gia đình Nguyễn gia ở Bắc Thành cô càng nghe nói. Trong giới của họ, một số khi quay phim rảnh rỗi lại thích nói chuyện về những gia tộc hiển hách này.
Nhà họ Nguyễn kh là thứ mà thường thể trèo cao được.
Năm ngoái, một ảnh hậu nổi tiếng gả cho một thiếu gia kết hôn lần hai thuộc chi thứ của Nguyễn gia, cũng được truyền th đưa tin m ngày liền, trong giới ai cũng nói cô tìm được một chỗ dựa lớn.
Ai mà ngờ được chứ, đàn đang ngồi trên giường bệnh bây giờ lại là Chủ tịch Tập đoàn Nguyễn Thị!
Vậy chẳng là đứng đầu dòng chính của Nguyễn gia , đây là một lớn đích thực, dòng dõi thuần khiết mà.
Thẩm Âm Âm từ phòng bệnh của đến đây chỉ vỏn vẹn vài phút, trong m phút đó, đầu óc cô cứ tự động tìm kiếm th tin về Nguyễn gia.
Chưa kịp tiêu hóa hết, cô đã bị đẩy vào, chỉ biết xin lỗi, cũng kh nghĩ nhiều. Nhưng giờ đây, khi nhận ra bố của Nguyễn Hạo thích Văn Nguyễn, cô bắt đầu sợ hãi.
Nếu Hạ Tr giành Văn Nguyễn với bố của Nguyễn Hạo, liệu tg được kh?
Kh thể tg nổi! Minh Hợp kh thể đấu lại Tập đoàn Nguyễn Thị! Vậy chẳng cô đã hại Hạ Tr ?
…
Chú ơi, kh lẽ là chú thích Văn Nguyễn ạ!
Nguyễn Thành Đ cứ nghĩ cô ta sẽ nói ra trọng ểm nào đó, nào ngờ nghe th câu này, vẻ mặt đơ ra. Vừa định nói gì đó, Thẩm Âm Âm lại đột ngột cao giọng:
“Kh được đâu chú ơi!”
Thẩm Âm Âm sốt ruột kh thôi, “Chú ơi, Văn Nguyễn kết hôn , cô chồng, hai vợ chồng họ yêu thương nhau. Cháu kh chê chú lớn tuổi đâu, nhưng chú đúng là thể làm bố của Văn Nguyễn .”
Nguyễn Thành Đ nghe cô nói càng lúc càng ên rồ, sắc mặt hơi sa sầm lại.
Thẩm Âm Âm vừa nghĩ đến việc thể hại Hạ Tr liền hoảng hốt kh thôi, lại nghĩ đến ánh mắt Nguyễn Thành Đ Văn Nguyễn buổi chiều, vội đến mức nói bừa chuyện tình duyên.
“Chú ơi, chuyện cướp vợ khác thì kh đạo đức chút nào đâu ha. Hay là chú cân nhắc mẹ của Văn Nguyễn ? Hai bằng tuổi nhau, mà mẹ con họ cũng giống nhau nữa.”
Cô từng đến bệnh viện Tùng Lập, th ảnh mẹ của Văn Nguyễn trên bảng trưng bày, tr vẫn còn nét phong tình.
Nguyễn Thành Đ vốn định ngăn cô nói năng lung tung, nhưng đột nhiên nắm bắt được trọng ểm trong lời cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dap-bay-tra-nam-sep-cu-toi-hoa-than-th-ba-chu/chuong-123.html.]
Cướp vợ thì kh đạo đức, nhưng cô nói Văn Huệ An thì được...
Nguyễn Thành Đ Thẩm Âm Âm bằng ánh mắt sâu thẳm, bình thản hỏi: “Bố mẹ cô ly hôn à?”
Thẩm Âm Âm “à” lên một tiếng, “Ly hôn á? Mẹ cô chưa từng kết hôn mà, là sinh con ngoài giá thú. Văn Nguyễn là gia đình đơn thân, từ nhỏ đã kh bố.”
Nguyễn Thành Đ c.h.ế.t lặng. Ông nghe th hỏi: “Sinh con ngoài giá thú? Kh bố? Làm thể, cô rõ ràng...”
Cô rõ ràng đã nói, cô kết hôn .
Ông còn từng gặp đàn đó, đồng nghiệp ở bệnh viện của cô . Cô nói cô thích cuộc sống bình yên, cô tái hôn hạnh phúc, sinh một cô con gái, cô cầu xin đừng đến làm phiền cuộc sống của cô nữa.
Thẩm Âm Âm kh nghe rõ những lời sau của , th sắc mặt rõ ràng kh tin, vội vàng nói: “Thật mà, cô đúng là kh bố.”
Những chuyện này của Văn Nguyễn, là lần trước cô quay phim bị ngã gãy xương cụt, họ khuyên cô từ bỏ Hạ Tr, nói Hạ Tr và Văn Nguyễn đồng bệnh tương liên, đều là cha kh thương mẹ kh yêu, tiện thể kể cho cô nghe một vài chuyện.
“Chú ơi.”
Thẩm Âm Âm quay lại chủ đề chính, “Chú và mẹ của Văn Nguyễn thật sự hợp nhau, chỗ nào cũng hợp, ngoại hình hợp, còn...”
Cô vắt óc suy nghĩ, bắt đầu cố gắng gán ghép, “Tên của Văn Nguyễn, ‘Văn’ là họ của mẹ cô , ‘Nguyễn’ là họ của chú. Văn Nguyễn Văn Nguyễn, kh biết còn tưởng là con gái của hai sinh ra đ chứ, chỉ là theo họ mẹ thôi. Đây chính là duyên phận mà.”
Cơ thể Nguyễn Thành Đ đã bắt đầu run rẩy, “Cô nói, con bé tên là Văn Nguyễn, kh ‘nhu nhuyễn’ (mềm mại) trong ‘nhuyễn’?”
“Đúng vậy, ‘Nguyễn’ trong Nguyễn Hạo. Con gái bình thường đều là ‘nhu nhuyễn’ (mềm mại) trong ‘nhuyễn’, đâu ai tên là ‘Nguyễn’ đâu. Cho nên mới nói hai duyên phận lớn đến thế.”
Nguyễn Thành Đ gần như ngừng thở. Nguyễn Hạo nói dối, Văn Nguyễn lừa , họ đang che giấu ều gì?
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Nguyễn Thành Đ nh đến mức kh thể nắm bắt được. Ông cố gắng hít thở đều, lại Thẩm Âm Âm, “Cô nói Văn Nguyễn thể là con gái , vậy cô bé năm nay bao nhiêu tuổi?”
“28 tuổi chứ , sắp 29 .” Văn Nguyễn bằng tuổi Hạ Tr và họ cô .
Lòng Nguyễn Thành Đ dậy sóng, suýt chút nữa kh giữ nổi vẻ mặt. Ông từng bước dẫn dắt, “Sắp đến? Sinh nhật cô bé sắp đến à?”
“Đúng vậy,” vé máy bay của Văn Nguyễn đến Bắc Thành là do Thẩm Âm Âm mua, Thẩm Âm Âm đã xem chứng minh thư của cô , “Tết Trùng Cửu, chẳng sắp đến ?”
Thẩm Âm Âm vừa nói xong, đột nhiên chỉ vào kim tiêm trên tay , kêu lên một tiếng kinh ngạc.
“Ôi chú ơi! Chảy ngược m.á.u ! Chảy ngược m.á.u ! Mau bu tay ra!”
…
Trần Dịch nhận được ện thoại của Tưởng Th Duyên, lái xe đến cửa quán bar trước.
Vinh Lập đã thành lập văn phòng đại diện ở Bắc Thành vào đầu năm nay, xe là do văn phòng cử.
Tối nay Tưởng Th Duyên gặp bạn, nên kh để tài xế của văn phòng cùng, Trần Dịch lái xe.
Th Tưởng Th Duyên bế một phụ nữ ra, Trần Dịch khựng lại một chút. Đến gần hơn, ta rõ mặt phụ nữ đó.
Văn Nguyễn.
tình trạng này, rõ ràng là đã uống quá chén.
Trần Dịch kinh ngạc, kh dám hỏi nhiều, giúp kéo mở cửa sau, đợi Tưởng Th Duyên bế Văn Nguyễn vào ghế sau, ta mới quay lại ghế lái.
“Tổng Tưởng, đâu ạ?”
Cơ thể Văn Nguyễn xiêu vẹo, Tưởng Th Duyên vươn tay ôm cô vào lòng, để đầu cô tựa vào vai .
cúi mắt trong lòng, lòng bàn tay vuốt ve gò má mềm mại của cô, “Văn Nguyễn, em ở đâu?”
Dạ dày Văn Nguyễn cảm giác nóng rát dữ dội, đầu óc mơ màng, chỗ nào cũng khó chịu.
Ở đâu? Cô phản ứng chậm để tiêu hóa câu hỏi này, mãi một lúc sau mới nói ra tên một khách sạn.
Trần Dịch nghe rõ, mở ện thoại định vị, chậm rãi lái xe vào đường chính.
Tưởng Th Duyên nhận ra Văn Nguyễn tối nay tâm trạng kh tốt.
Họ quen nhau nhiều năm, ở bên nhau cũng ba năm . quá hiểu cô, cô ít khi uống rượu một , trừ khi chuyện phiền lòng.
Đến mức độ tối nay, dám say xỉn ở bên ngoài như vậy, là do cảm xúc đã đạt đến mức tồi tệ .
cứ nghĩ cô cãi nhau với Hạ Tr, nhưng khi cô ngã vào lòng , cô lại gọi tên Hạ Tr, nói nhớ Hạ Tr.
Tưởng Th Duyên cảm th lồng n.g.ự.c khó chịu.
Cô kh yêu Hạ Tr, cô chỉ muốn trả thù . Trước đây luôn khẳng định như vậy, nhưng giờ đây kh còn chắc c nữa.
Cô say rượu mà vẫn nghĩ đến Hạ Tr, trong mắt trong miệng cô toàn là Hạ Tr.
Ánh mắt Tưởng Th Duyên trầm xuống, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve khuôn mặt cô. Nghe cô lẩm bẩm gì đó trong miệng, nghiêng đầu, áp tai vào môi cô.
Khóe mắt Văn Nguyễn vệt nước mắt, cô ôm l eo , giọng mềm mại như mèo.
“Hạ Tr, thích trẻ con kh? Sang năm, sang năm chúng sinh một đứa con nhé. Em muốn một cô con gái, em sẽ yêu thương con thật nhiều, con muốn làm gì cũng được, cũng yêu thương con, con mẹ bố...”
Những lời sau cô chưa nói hết.
Bởi vì Tưởng Th Duyên tâm trạng phiền muộn, kh muốn nghe tiếp nữa, ngón tay thô bạo đè lên môi cô, kh cho cô nói.
Con cái? Cô muốn sinh con cho Hạ Tr ?
Tưởng Th Duyên chưa bao giờ nghĩ rằng sự ghen tu của một lại thể dập tắt lý trí. cứ nghĩ là thể bu bỏ dễ dàng, nhưng từ khi Văn Nguyễn ở bên Hạ Tr, thường xuyên mất kiểm soát.
Tảng đá đè nặng trong lòng ngày càng nặng hơn, giờ đây nặng đến mức khiến khó thở.
Sinh con? Cô làm thể sinh con cho Hạ Tr!
Trong đôi mắt sâu thẳm của Tưởng Th Duyên lóe lên những cảm xúc cuộn trào dữ dội, đột nhiên nói với Trần Dịch: “Tìm một khách sạn gần đây.”
Trần Dịch khựng lại, sau khi hiểu ra ý của , lại giật . Vốn dĩ định nhắc nhở rằng Văn Nguyễn đã kết hôn, làm vậy là kh ổn. Nhưng khi đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo, tỉnh táo của qua gương chiếu hậu, ta kh dám khuyên nữa.
ta thầm thở dài.
Vì kh quen đường ở đây, Trần Dịch định tìm một chỗ đậu xe ở phía trước để định vị lại.
Bên tai đột nhiên vang lên một tiếng còi xe dồn dập và chói tai. Một chiếc G-Class màu đen cứ chen lấn về phía này. Con đường này kh nhiều xe, hai chiếc xe cứ giằng co với nhau, cuối cùng Trần Dịch ph gấp dừng xe bên lề đường.
Ở ghế sau, Tưởng Th Duyên kịp thời ôm l eo Văn Nguyễn để giữ vững cơ thể cô, cau mày về phía trước, “ chuyện gì vậy?”
Trần Dịch cũng đầy bực bội, vươn tay tháo dây an toàn, “ cố tình...” Lời ta đột nhiên ngừng lại, đàn bước xuống từ ghế lái chiếc xe phía trước, Trần Dịch thầm kêu kh hay .
Vội vàng nhắc nhở Tưởng Th Duyên, “Tổng Tưởng, là Hạ Tr.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.