Đạp Bay Tra Nam Sếp Cũ, Tôi Hóa Thân Thành Bà Chủ
Chương 125:
Cô những năm qua kh sống tốt ?
Văn Nguyễn tỉnh dậy một giấc đã là sáu giờ sáng hôm sau.
Bị tiếng chu báo thức của Hạ Tr làm phiền.
Lưng tựa vào lồng n.g.ự.c ấm áp của đàn , cô mơ mơ màng màng mở mắt, thò tay xuống gối l ện thoại, giờ, "Chu báo thức sớm vậy? việc à?"
Hạ Tr đã tỉnh giấc ngay khi chu báo thức đổ lần đầu tiên, cánh tay siết chặt, ôm cô vào lòng, "Ừm, về Hải Thành họp."
Văn Nguyễn bỗng sực nhớ ra, đúng , đây là Bắc Thành, Hạ Tr hình như tối qua mới đến, tối qua cô quán bar với Lâm Duyệt, sau đó cô tự uống say, Hạ Tr đã đến đón cô.
Đưa tay gạt bỏ bàn tay hư hỏng đang qu phá trên n.g.ự.c , Văn Nguyễn xoay trong lòng Hạ Tr, " kh bay thẳng từ Singapore về Hải Thành ? lại đến đây?"
Vừa dứt lời, cô đã th vết thương trên mặt , gò má trái bầm tím một mảng, tr như bị đánh.
Cô đưa tay chọc chọc vào vết thương đó, " đ.á.n.h nhau với ai vậy?"
Bàn tay bị cô gạt bỏ của Hạ Tr trượt xuống eo cô, ôm l vòng eo thon gọn, mặt vùi vào cổ cô, hít hà mùi hương độc đáo trên cô, nghe cô nhắc đến chuyện này thì lại th bực , há miệng c.ắ.n mạnh một cái vào cổ cô.
"Em còn mặt mũi mà nhắc à, m ngày kh gặp, sợ em nhớ quá, cố gắng thu xếp thời gian đặc biệt bay qua thăm em, muốn cho em một bất ngờ, kết quả em lại cho một phen hú vía."
ba hoa m câu về chuyện tối qua, kh hề nhắc đến sự lo lắng và bất an của trên suốt chặng đường, trọng ểm đều đặt vào sự trơ trẽn của Tưởng Th Duyên và cơn ghen của bản thân.
" ta còn ôm em, em dựa vào lòng ngủ ngon lắm đ nhé, em còn ôm eo nữa."
Văn Nguyễn chẳng chút ấn tượng nào về những gì nói, chỉ mơ hồ nhớ hình như tối qua sau khi xuống xe đã th Tưởng Th Duyên và Trần Dịch.
Cô vòng tay ôm l mặt , dịu dàng dỗ dành, "Kh là say rượu , em cứ nghĩ là đến đón em chứ, đừng giận nữa."
Hạ Tr với đôi mắt đen sâu thẳm, "Vậy tối qua đã xảy ra chuyện gì? em lại kh vui?"
Văn Nguyễn im lặng một chút, ôm chặt l , hôn nhẹ lên môi , "Chuyện dài lắm, sau này em sẽ kể cho , kh đang vội ? Mau dậy ."
Hạ Tr quả thực dậy , nếu kh sẽ kh kịp.
xoa đầu cô, "Em ngủ thêm chút nữa , họp xong, tối còn bữa tiệc, sáng mai sẽ vội về."
Ngày mai?
Văn Nguyễn nhớ ra diễn đàn trí tuệ nhân tạo của Tập đoàn Nguyễn thị, Hạ Tr chắc c sẽ tham dự, được mời phát biểu tại diễn đàn chính, kh thể vắng mặt.
Hạ Tr vào phòng tắm tắm vòi sen, ra ngoài l một chiếc quần trong vali mặc vào.
Văn Nguyễn nằm trên gối , mắt lướt qua cơ bụng tám múi của , hỏi về diễn đàn, "Diễn đàn AI của Tập đoàn Nguyễn thị, định đưa ai ?"
Hạ Tr thắt dây lưng, l một chiếc áo sơ mi mặc vào.
" được mời phát biểu, kh chiếm suất. Minh Hợp thể thêm hai , một là Thẩm Dật Phàm, nếu em kh , thì để Hướng Hạo ."
Hạ Tr đến mép giường, cúi véo má cô, "Thật sự kh ?"
Văn Nguyễn cười , " muốn em à?"
Hạ Tr nói thật, "Đúng vậy, tuy cũng kh muốn em gặp Tưởng Th Duyên, nhưng đây là cơ hội để em mở rộng mối quan hệ. Em kh cần sợ Diêu Mạn gây sự với em, Diêu Uy cũng sẽ , ta đến để nịnh bợ Nguyễn Thành Đ, tuyệt đối sẽ kh để Diêu Mạn gây rối ở nhà họ Nguyễn."
lại kh tình nguyện nhắc đến Nguyễn Hạo.
"Thằng nhóc đó tuy phiền phức, nhưng nhà họ Nguyễn là địa bàn của nó. Hai chúng ta chừng em, sẽ kh ai dám ức h.i.ế.p em. Chủ yếu là lần này bối cảnh chính thức, quy mô lớn, nhiều nhân vật tầm cỡ sẽ đến, em kh thì đáng tiếc."
Văn Nguyễn và cùng tham vọng, kh muốn cô vì tình cảm cá nhân mà bỏ lỡ một sự kiện lớn như vậy.
Đương nhiên, cũng một chút tư tâm.
muốn nhiều hơn biết rằng Văn Nguyễn là vợ .
Văn Nguyễn th sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự mong đợi, cô im lặng một chút, cười xoa xoa má .
"Em sẽ cân nhắc."
Sau khi Hạ Tr rời , Văn Nguyễn ngủ thêm một giấc nữa, ngủ đến mười giờ thì bị ện thoại làm phiền.
Thang Chấn, sáng lập Linh Nhĩ, gọi đến, nói rằng ta đã c tác về, hỏi khi nào cô đến Linh Nhĩ để nói chuyện ký hợp đồng. Văn Nguyễn nói một giờ sau sẽ đến.
Cúp ện thoại, cô phát hiện Nguyễn Hạo nửa tiếng trước đã gửi một tin n WeChat.
Nguyễn Hạo: [Toang , bố em biết chuyện ]
Biết chuyện gì? Câu sau chưa nói hết, mí mắt Văn Nguyễn giật giật, cô gọi thẳng ện thoại, chu reo hai tiếng thì đầu bên kia trực tiếp cúp máy.
Văn Nguyễn: "???"
…
Nguyễn Hạo nhận được ện thoại của Văn Nguyễn khi đang ở bệnh viện.
Trong phòng bệnh của cha .
Bây giờ cả trái tim ta như nhảy lên đến tận cổ họng, vừa căng thẳng vừa hoảng sợ.
Chiều hôm qua, sau khi cha th Văn Nguyễn, đúng là bị sốc, nhưng kh biểu hiện bất thường nào khác, trực tiếp bảo ta cút về c ty, sau đó cũng kh tìm ta nữa, vẻ như thật sự tin lời Văn Nguyễn.
Kết quả là, sáng nay ta bị cha gọi ện đến đây, ta cứ nghĩ chuyện gì nên vội vàng chạy đến, thì
"Con biết Văn Nguyễn là chị con từ bao giờ? Ai nói cho con biết?"
Nguyễn Hạo bị hỏi đến ngớ , theo bản năng muốn giả ngu nói kh biết, cha lại hỏi, "Chuyện này ngoài con, cô út của con, Ní Fēi, còn ai biết nữa kh?"
Nghe câu này, Nguyễn Hạo thầm nghĩ xong đời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dap-bay-tra-nam-sep-cu-toi-hoa-than-th-ba-chu/chuong-125.html.]
Khi đang luống cuống tay chân, cha ta nhận một cuộc ện thoại c việc. ta hoang mang tột độ, lén l ện thoại gửi tin n cho Văn Nguyễn, muốn hỏi cô làm .
Kết quả là vừa gõ được vài chữ, giọng nói kh giận mà vẫn uy nghiêm của cha đã truyền đến từ phía trên đầu, "Bỏ ện thoại xuống."
Tay ta run lên, dòng tin vừa gõ xong [Toang , bố em biết chuyện ] trực tiếp được gửi thành c, kh kịp thu hồi, ta liền nhét ện thoại vào túi quần.
Cha ta chỉ đơn giản dặn dò vài việc cúp ện thoại, để ện thoại sang một bên. Ánh mắt sắc lạnh thể thấu rõ mọi thứ lại về phía ta, kh nói lời nào, áp lực kh giận mà vẫn uy nghiêm khiến ta hoảng loạn vô cùng.
Cha lại lặp lại câu hỏi, "Con biết Văn Nguyễn là chị con từ bao giờ? Ai nói cho con biết?"
Nguyễn Hạo từ nhỏ đã sợ , giờ phút này toàn bộ áp lực của được giải phóng, lưng ta căng cứng đến mức cong lại, rụt vai, "phịch" một tiếng quỳ xuống đất.
ta sợ mọi chuyện sẽ phức tạp hơn, kh dám lôi bà nội và cô út vào, nên nhận hết mọi chuyện về .
" một lần bố c tác, con vào thư phòng của bố tìm một cuốn sách, kh cẩn thận làm rơi cuốn y thư bố để ở tầng thứ tư, góc ngoài cùng, bên trong một chiếc chìa khóa. Con quá tò mò, nên... nên đã mở ngăn kéo ra."
ta kh hiểu tại chỉ sau một đêm ngắn ngủi mà cha lại như đã biết tất cả.
Cha sẽ kh giải thích với ta, nhưng sự việc đã đến nước này, ta kh thể kh nói.
Nguyễn Hạo cúi đầu, nói rằng đã lén xem nhật ký và biết cha một vợ cũ, nói rằng đã vào phòng chứa đồ mà cha kh cho phép ngoài ra vào, th cuốn album quý giá mà cất giữ, trong đó toàn là Văn Huệ An.
Nói rằng vô tình xem được video bữa tiệc mừng c của Vinh Lập, th mặt Văn Nguyễn giống phụ nữ trong album, lại đều họ Văn, đều ở Hải Thành, nên ta đã nhờ Ní Fēi giúp đỡ ều tra.
Nói rằng vì tò mò về Văn Nguyễn nên mới đến Hải Thành tìm cô.
Nói rằng cô út lần này Paris, tiện đường nhờ xe của ta ra sân bay, vừa hay th Văn Nguyễn. Sau khi th gương mặt của cô thì sốc, muốn gọi ện cho cha ngay lập tức nhưng bị ta ngăn lại. ta bất đắc dĩ mới kể hết mọi chuyện.
Nguyễn Hạo lắp bắp nói xong, đầu cũng kh dám ngẩng lên.
Kh khí đang u ám căng thẳng, ện thoại ta reo lên, khiến ta giật run rẩy, liếc gương mặt lạnh lùng của cha, l ra cúp máy, thậm chí tắt
…
Trong phòng bệnh, Nguyễn Thành Đ tựa lưng vào gối ngồi trên giường bệnh, nghe xong lời của Nguyễn Hạo, nhắm mắt lại, im lặng lâu mới mở lời.
"Vậy là, Văn Nguyễn chiều hôm qua khi gặp , đã biết là cha của con bé. Vậy tại con bé lại..."
Ông dừng lại, hàng mi khẽ run rẩy, giọng nói run run, "Tại con bé lại giả vờ kh quen biết ?"
Thảo nào con bé nói nó tên Văn Nhuyễn, Nhuyễn trong mềm mại. Thảo nào hôm qua con bé lại vội vàng rời như vậy. Con bé giả vờ kh quen , tức là kh muốn nhận .
"Các con đều giấu , là con bé kh muốn nhận ?"
Nguyễn Hạo cứ nghĩ cha sẽ mắng vì tội lén xem nhật ký, đã chuẩn bị sẵn sàng bị quở trách nghiêm khắc. Bất ngờ nghe câu này, ta sững sờ một chút, nhưng vẫn thành thật trả lời.
"Vâng ạ."
ta cẩn thận lựa chọn từ ngữ, " một dì tên Chung Lan, là bạn thân của mẹ chị . Chị gọi là dì Lan. Dì Lan đã kể hết mọi chuyện của bố và mẹ chị cho chị nghe ạ."
"Chị nói, mẹ chị cả đời này kh thể bước vào cửa nhà họ Nguyễn nữa, nên chị cũng kh muốn. Chị nói chị đã qua cái tuổi cần cha , nên cũng kh muốn... kh muốn nhận bố. Quan trọng nhất là sợ bà nội biết chuyện, sợ bà nội tức giận mà xảy ra chuyện gì, lặp lại bi kịch năm xưa."
Trong mắt Nguyễn Thành Đ hiện lên vẻ đau đớn, xót xa và chua chát.
28 tuổi, sắp 29, sinh nhật là Tết Trùng Cửu.
Tối qua moi được những lời này từ miệng Thẩm Âm Âm, gần như ngay lập tức khẳng định, Văn Nguyễn là con gái , là con gái của và Văn Huệ An.
Ông trằn trọc cả đêm kh ngủ, phấn khích đến mức hận kh thể gặp Văn Nguyễn ngay lập tức. Nhưng sau khi phấn khích qua , bình tĩnh lại, sắp xếp lại mọi chuyện và một suy đoán: Văn Nguyễn kh muốn nhận .
Thế nên sáng nay, sau khi bác sĩ khám phòng xong, lập tức gọi Nguyễn Hạo đến.
Quả nhiên, Văn Nguyễn kh muốn nhận , con gái kh muốn nhận .
Con bé nói nó đã qua cái tuổi cần cha .
Đúng vậy, , một cha, đã vắng mặt bao nhiêu năm. Trong lòng con bé chắc c oán hận , cực kỳ căm ghét . Mặc dù kh biết sự tồn tại của con bé, nhưng đó kh là lý do.
Dù thế nào nữa, đều là lỗi của .
Là lỗi với Văn Nguyễn, lỗi với Nguyễn Nguyễn của .
Cùng với đầy rẫy sự hối lỗi, trong lòng Nguyễn Thành Đ lại tràn ngập tiếc nuối.
Năm xưa Văn Huệ An đã cầu xin đừng đến làm phiền cô nữa, cầu xin hãy bu bỏ quá khứ.
Ông biết rằng sau chuyện của mẹ, cuộc đời họ kiếp này cũng chỉ đến thế. Vì vậy, chấp nhận sự sắp đặt của gia đình, trở thành một con robot bị gia tộc ều khiển. Dù cuộc sống tẻ nhạt vô vị, nhưng vẫn bước tiếp.
Thế nhưng hóa ra, chưa thoát khỏi quá khứ lại là Văn Huệ An.
Văn Huệ An giấu giếm chuyện Văn Nguyễn, ban đầu chút oán trách, vì cô đã khiến cha con họ chia cách bao nhiêu năm. Nhưng sau khi bình tĩnh lại, nh chóng th nhẹ nhõm.
Ông thể hiểu cho cô . Vài lần mẹ nhận gi báo bệnh nguy kịch là ngọn núi cao mà họ vĩnh viễn kh thể vượt qua. Với tính khí của mẹ, đã kh chấp nhận cô thì đương nhiên cũng kh chấp nhận đứa con mà cô sinh ra.
Cô một nuôi con lớn khôn đã vất vả, chẳng giúp được gì, thì l tư cách gì mà trách cứ cô .
Đều là lỗi của , trách hèn nhát, kh dám dò hỏi cô và chồng thứ hai hạnh phúc đến mức nào, trách lựa chọn trốn tránh, kh dám nghe bất cứ ều gì về cô .
Nếu tìm cô sớm hơn, thì cũng kh đến bây giờ mới biết, cô đã sinh cho một cô con gái.
Nguyễn Hạo lớn chừng này, chưa bao giờ th cha mất bình tĩnh đến thế.
Lúc khóc lúc cười, sắc mặt tái nhợt vừa bất lực vừa vô dụng. một khoảnh khắc, Nguyễn Hạo bị những sợi tóc bạc bên thái dương làm nhói mắt.
Trong lòng ta, cha vẫn luôn vĩ đại, cao lớn, là toàn năng, kh khó khăn nào thể làm khó được . Giờ phút này, ta mới đột nhiên một cảm nhận rằng cha cũng thất tình lục dục, cũng lúc bất lực.
Kh khí trong phòng bệnh trầm lắng lâu, cảm xúc của Nguyễn Thành Đ dần ổn định.
Ông bảo Nguyễn Hạo đứng dậy, giọng nói cũng trở nên trầm hơn.
"Bữa tiệc mừng c của Vinh Lập mà con vừa nhắc đến là ? Những năm qua con bé sống kh tốt ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.