Đạp Bay Tra Nam Sếp Cũ, Tôi Hóa Thân Thành Bà Chủ
Chương 132:
Tống cổ tất cả nhà họ Diêu ra ngoài!
Sáng ngày đầu tiên của Diễn đàn AI là lễ khai mạc và các bài giảng của diễn đàn chính.
Chiều chủ yếu là hội thảo chuyên đề kỹ thuật, tập đoàn Nguyễn Thị lần này vung tiền lớn, mời ba chuyên gia từng đạt giải thưởng quốc tế trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo.
Các chuyên gia đã giải thích sâu sắc về hiện trạng, xu hướng phát triển và hướng nghiên cứu của ngành c nghiệp AI, những bài phát biểu đầy giá trị học thuật đã nhận được tràng pháo tay nhiệt liệt, cả buổi chiều toàn là những nội dung bổ ích, mọi đều thu được nhiều kiến thức quý giá.
Tối là tiệc rượu giao lưu, địa ểm ở sảnh tiệc, bên ngoài sảnh tiệc hồ bơi lộ thiên rộng lớn, lần này khá nhiều trẻ đến tham dự, nên đồng thời tổ chức tiệc rượu trong nhà và tiệc hồ bơi ngoài trời.
Chỗ đủ rộng, thể dẫn theo nhà tham gia.
Hạ Tr được Nguyễn Thành Đ gọi , Nguyễn Thành Đ ý giúp ta mở rộng các mối quan hệ, cả buổi tối đều dẫn ta cùng, ban đầu Hạ Tr cũng muốn Văn Nguyễn theo nhưng cô kh .
Tối nay Hạ Tr giao lưu là đủ , m vị đại gia bên cạnh Nguyễn Thành Đ đều là những đứng đầu trong ngành, cô cũng kh nhiều giao thiệp.
Chủ yếu cũng là vì, Thẩm Dật Phàm bị quen kéo nói chuyện, Trình Sương bị lẻ loi một , lẽ là lần đầu đến những buổi tiệc thế này, lại kh quen, Trình Sương rụt rè đứng một ở góc phòng.
Nhiệm vụ tối nay của cô là ở bên cạnh Trình Sương thật tốt.
Bên cạnh hồ bơi bày một bàn đầy rượu champagne, Mao Đài và whisky. Văn Nguyễn chào hỏi một lượt, sau đó cầm hai ly champagne đến góc khuất tìm Trình Sương.
" th chán lắm kh?"
Trình Sương đang ngẩn ngơ một chỗ nào đó. Nơi này khuất sáng, hơi tối, cô kh ngờ đến, nghe th tiếng động thì ngẩng đầu lên, th là Văn Nguyễn thì thở phào nhẹ nhõm.
"Cũng được, kh đến nỗi chán."
Chỗ này một chiếc ghế dài, Trình Sương dịch sang một bên, Văn Nguyễn đưa ly champagne cho cô, chỉnh lại váy dạ hội ngồi xuống cạnh cô. Hai trò chuyện vài câu, Văn Nguyễn đột ngột đổi chủ đề.
" nghe Hạ Tr nói, cô kh muốn đến Minh Hợp là vì Thẩm Dật Phàm?"
Trình Sương kh ngờ cô đột nhiên nhắc đến chuyện này, sững sờ một lát, khẽ nhếch môi, "Đúng vậy, hôn nhân của chúng chỉ còn duy trì được một năm. Bây giờ mà làm, đến lúc đó vẫn nghỉ việc, vậy thì phí c làm gì."
Thẩm Dật Phàm và Hạ Tr kh giấu nhau ều gì, nên cô cũng kh sợ Văn Nguyễn biết chuyện họ sắp ly hôn.
Văn Nguyễn nỗi buồn trên gương mặt cô, nhẹ nhàng nói: "Vậy là, cô thật sự muốn ly hôn, kh?"
Trình Sương nâng ly uống một ngụm rượu, ánh mắt thẳng về phía trước.
Ở cửa sảnh tiệc, Thẩm Dật Phàm đang trò chuyện với một phụ nữ. phụ nữ trang ểm lộng lẫy, mặc chiếc váy dạ hội hở lưng, hai thỉnh thoảng cụng ly, nói chuyện vui vẻ.
Trình Sương hỏi Văn Nguyễn, "Hạ Tr nhắc đến chuyện của và Thẩm Dật Phàm với cô chứ?"
Văn Nguyễn định nói là kh nhắc đến nhiều, vì cô chưa bao giờ hỏi kỹ, nhưng cô còn chưa kịp mở lời, Trình Sương đã mặc định là cô đã biết .
Kh đợi cô đáp lời, cô tự nói:
"Khi hai tuổi, bố mẹ qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao th. được đưa đến nhà bác cả. Họ chiếm đoạt nhà cửa và tiền bồi thường của bố mẹ , nhưng lại kh muốn nuôi . ở nhà họ được một năm thì bác gái mang ra đường bỏ."
" bị bọn buôn bắt , đến chín tuổi thì được cảnh sát đưa về nhà. Bác cả kh muốn nuôi , bà nội kh muốn trong làng chọc cười bác cả nên đã đưa về nuôi. muốn học nhưng bà nội nói kh tiền."
Bố mẹ cô khi còn sống là làm ăn kinh do.
Khi còn sống, họ từng quyên tiền xây đường cho làng. Trưởng thôn nhớ c lao của bố mẹ cô, nhờ quan hệ xin cho cô một suất tài trợ ở trường.
" tài trợ cho chính là mẹ của Thẩm Dật Phàm. Thỉnh thoảng bà đến thăm , mua quần áo cho , dẫn ăn. Khi học lớp chín, bà nội qua đời, bác cả nói trừ khi đưa tiền tài trợ cho ta, nếu kh sẽ cắt đứt quan hệ với ."
"Mẹ Thẩm Dật Phàm nghe tin, ngay lập tức từ Hải Thành chạy đến. Bác cả dẫn theo một đám vây qu bà , bà bị đ.á.n.h nhưng vẫn kh bu ra, cho đến khi bố Thẩm Dật Phàm dẫn cảnh sát đến."
Sau này, dưới sự giúp đỡ của trưởng thôn, cô cắt đứt quan hệ với bác cả. Bố mẹ Thẩm Dật Phàm đưa cô về nhà, cho cô học cấp ba ở Hải Thành.
Trước đây, bác cả và họ hàng để l tiền tài trợ thường xuyên nhốt cô vào phòng tối. Lúc đó cô ngày nào cũng gặp ác mộng, mẹ Thẩm Dật Phàm đã đến ngủ cùng cô.
Họ đối xử với cô đặc biệt tốt, chuẩn bị cho cô một phòng riêng, coi cô như con gái ruột mà yêu thương, luôn tài trợ cho cô đến tận đại học.
Thẩm Dật Phàm lúc đó cũng tốt với cô, mọi chuyện đều chiều theo cô, cưng chiều cô, kh cho phép ai bắt nạt cô. Tốt đến mức cô luôn một loại ảo giác, tưởng rằng ta cũng thích cô.
Cho đến năm Thẩm Dật Phàm học năm hai đại học, một cô gái theo đuổi ta, và họ đã yêu nhau.
Quả nhiên, ảo giác vẫn chỉ là ảo giác. May mà cô đã giấu kỹ tâm tư của , nếu kh thì sẽ xấu hổ.
"Sau khi biết Thẩm Dật Phàm bạn gái, cố gắng tránh mặt ta, hoặc là ở lại trường, hoặc làm thêm, tránh gặp mặt được lúc nào thì tránh. Sau này ta cũng nhận ra nhưng kh thời gian quan tâm đến ."
"Lúc đó ta dành phần lớn thời gian để khởi nghiệp cùng Hạ Tr, thời gian rảnh rỗi hiếm hoi đều cùng bạn gái, kh để ý đến ."
" cứ nghĩ chúng sẽ như vậy, ta theo đuổi sự nghiệp và tình yêu của , sống cuộc đời của riêng , sau này coi nhau như thân, nhưng kết quả..."
Trình Sương dừng lời ở đây, một hơi uống cạn ly champagne, im lặng lâu mới khẽ thở dài.
"Hứa Tiêu Thiềm, chính là bạn gái của ta. Vào sinh nhật 24 tuổi của Hứa Tiêu Thiềm, Thẩm Dật Phàm đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng cho cô . Lúc đó đã làm việc ở Quảng cáo Hoa Dương, ta gọi ện bảo đến, l cớ tăng ca để từ chối."
"Kết quả là ta trực tiếp đến c ty đón , nói là Hứa Tiêu Thiềm giao nhiệm vụ cho ta, nhất định đưa đến, nếu kh Hứa Tiêu Thiềm sẽ giận."
Cô đã , và chuyện cũng xảy ra.
Tiệc sinh nhật được tổ chức tại căn hộ của Thẩm Dật Phàm, đang diễn ra thì một bạn của Hứa Tiêu Thiềm gọi cô lên phòng ở tầng hai, nói Thẩm Dật Phàm và Hứa Tiêu Thiềm đang đợi cô ở đó, chuyện muốn tìm.
Khi cô đến, chỉ Thẩm Dật Phàm ở đó, hơn nữa ta vẻ kh ổn, vừa th cô liền vồ tới.
Cô muốn ra ngoài nhưng cửa phòng kh mở được, tối đó cô đã uống rượu, sức lực cũng kh bằng Thẩm Dật Phàm. Khi bị ta đè trên giường, thực ra cô đã tỉnh táo một lúc, ện thoại của ta đặt cạnh gối, cô thể l nó đập ta.
Nhưng ta quá khó chịu, sắc mặt đã kh còn bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dap-bay-tra-nam-sep-cu-toi-hoa-than-th-ba-chu/chuong-132.html.]
Chỉ một khoảnh khắc do dự, ta kh cho cô cơ hội chuẩn bị, đến khi cô l lại tinh thần, tất cả đã quá muộn.
bỏ t.h.u.ố.c kh chừng mực, kh biết đã dùng bao nhiêu. Khi ta kết thúc, cô đã sớm ngất lịm. Đến khi tỉnh lại, cửa đã mở, Hứa Tiêu Thiềm dẫn theo một đám đứng ở cửa, khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Thẩm Dật Phàm nói, tối đó ta chỉ uống một ly rượu, là cô đưa cho ta, nhưng ly rượu đó, lại là Hứa Tiêu Thiềm đưa cho cô.
Cho dù cô giải thích thế nào, Thẩm Dật Phàm cũng kh tin cô, thậm chí, tất cả bằng chứng đều chỉ về phía cô.
Đầu tiên là chiếc ví cô đã mất một tuần, Thẩm Dật Phàm đột nhiên mang chiếc ví đó trả lại cho cô. Trong ngăn kẹp của chiếc ví ảnh của ta, nhờ bức ảnh đó, ta biết cô vẫn luôn thầm yêu ta.
Vì yêu, nên bỏ t.h.u.ố.c ta để được ta, đây là động cơ của cô.
Thứ hai, camera giám sát của căn hộ đêm đó bị hỏng. Căn hộ của Thẩm Dật Phàm cô đã theo mẹ ta đến vài lần, cô quen thuộc nơi đó, cô biết camera ở đâu.
Tiếp theo, Hứa Tiêu Thiềm nói, kh hề đưa rượu cho cô. nói Thẩm Dật Phàm đang đợi cô ở lầu trên cũng tạm thời đổi lời, nói trước khi xảy ra chuyện kh hề gặp cô, nhân chứng của cô cũng kh còn.
Cuối cùng, và cũng là quan trọng nhất, như Thẩm Dật Phàm đã nói, Hứa Tiêu Thiềm bị ên mới sắp đặt cho bạn trai ngủ với khác.
Ngược lại là cô, ta ý thức kh tỉnh táo nhưng cô lại tỉnh táo. Cô nói sau khi vào phòng, cửa kh mở được để ra ngoài, nhưng những cùng Hứa Tiêu Thiềm lại nói, cửa dễ mở, kh khóa.
Từng bằng chứng một dồn dập đổ xuống, đừng nói Thẩm Dật Phàm, đến cô cũng suýt tin rằng chính đã sắp đặt để ngủ với Thẩm Dật Phàm.
Gió đêm hiu quạnh, Trình Sương nghiêng đầu Văn Nguyễn, tự giễu nói: "Thẩm Dật Phàm nói dối trá, kh từ thủ đoạn, cô nghĩ rằng đêm đó là do tính toán kh?"
Văn Nguyễn cau mày, hỏi một câu, "Sau đêm đó, Hứa Tiêu Thiềm đâu?"
"Cô kh chấp nhận được, đã đề nghị chia tay với Thẩm Dật Phàm, sau khi chia tay thì ra nước ngoài ." Trình Sương cười khổ, "Thẩm Dật Phàm hận c.h.ế.t , nhưng mẹ ta lại ép ta cưới ."
Đứng trên lập trường của Thẩm Dật Phàm, việc ta hận cô là ều tất yếu.
Văn Nguyễn hỏi thêm một câu, "Hứa Tiêu Thiềm ra nước ngoài làm gì?"
"Đi học." Trình Sương nói: "Sau này Thẩm Dật Phàm tìm cô , cô du học, hình như lại bạn trai , Thẩm Dật Phàm liền trở về." Trở về tự chuốc say mèm.
Văn Nguyễn kh muốn l ác ý để suy đoán một xa lạ, nhưng trực giác phụ nữ, cô càng tin Trình Sương hơn.
Hứa Tiêu Thiềm đó chắc c vấn đề, vì quá nhiều sự trùng hợp thì kh còn là trùng hợp nữa.
Cô đang định nói, thì ện thoại của Trình Sương reo lên. Thẩm Dật Phàm gọi đến, nói cho cô một vị trí, bảo cô đến tìm ta, nói là muốn giới thiệu cho cô quen.
Lúc mới vào, Thẩm Dật Phàm đã dẫn Trình Sương gặp vài quen , nên bây giờ ta gọi cô qua, Trình Sương cần hoàn thành trách nhiệm của tối nay.
Cô cất ện thoại, quay đầu Văn Nguyễn, "Cô cùng kh?"
Văn Nguyễn cũng đã uống hết rượu, vừa định nói được, ện thoại cô cũng reo lên, là tin n từ Nguyễn Hạo.
Nguyễn Hạo: [ đang ở đâu thế?]
Văn Nguyễn: [ chuyện gì à?]
Nguyễn Hạo: [Diêu Mạn đang nói xấu đó, nghe kh lọt tai chút nào, tớ giúp xé nát miệng cô ta nhé?]
Trình Sương tìm Thẩm Dật Phàm, Văn Nguyễn tìm Nguyễn Hạo.
Cô liên tục gửi m tin n bảo đừng để ý đến Diêu Mạn, nhưng kh trả lời, gọi ện cũng kh nhấc máy, nên cô mới qua đây tìm .
Vừa đến chỗ ta nói, đột nhiên nghe tiếng "tủm" một cái, rơi xuống hồ bơi, xung qu một trận hỗn loạn, "Ối, hình như ta kh biết bơi!"
Văn Nguyễn bước thêm hai bước, khi rõ trong nước, cô hơi mở to mắt.
Những họp trong phòng họp hôm nay phần lớn đều cùng Nguyễn Thành Đ ở sảnh tiệc, bên hồ bơi chủ yếu là nhà, ít ai từng gặp Nguyễn Hạo, lúc này lại chỉ lo trò chuyện nên căn bản kh ai th ai đã rơi xuống.
Chỉ th là một đàn , nhất thời kh ai xuống.
Văn Nguyễn kh chút suy nghĩ, lao tới nhảy thẳng xuống nước.
Nguyễn Hạo từng bị đuối nước hồi cấp hai, nỗi sợ với nước. Khoảnh khắc vừa rơi xuống nước, cảm giác ngạt thở dữ dội ập đến, ngay khi chìm xuống đáy, cổ áo bị ai đó túm l.
nh, đầu nhô lên mặt nước, thể thở được. Nỗi sợ vẫn chưa tan biến, ôm chặt l Văn Nguyễn như bạch tuộc, kh dám bu tay chút nào.
Văn Nguyễn bị ta ôm chặt cả tay chân, quá siết, kh thở nổi, suýt nữa lại bị ta kéo theo mà ngã. Lúc này, dưới nước lại vang lên hai tiếng "tủm tủm", Hạ Tr và Tưởng Th Duyên đã nhảy xuống.
Hai cùng lúc bơi về phía Văn Nguyễn.
Hạ Tr ôm eo Văn Nguyễn giữ cô ổn định, mặt trầm xuống kéo Nguyễn Hạo khỏi cô. Tưởng Th Duyên dừng lại bên cạnh, Hạ Tr th ta thì trực tiếp đẩy Nguyễn Hạo về phía ta.
Tưởng Th Duyên liếc Văn Nguyễn một cái, kéo Nguyễn Hạo bơi vào bờ.
Văn Nguyễn nghiêng , th sắc mặt Hạ Tr lạnh lẽo đáng sợ, bèn vòng tay ôm cổ , "Em kh , em biết bơi nên mới nhảy xuống."
Hạ Tr kh thèm để ý đến cô, bế cô lên bờ.
Động tĩnh bên này sớm đã kinh động đến những ở sảnh tiệc, Nguyễn Thành Đ dẫn theo một đám ra. Ông về phía Văn Nguyễn, th cô bình an vô sự nằm trong vòng tay Hạ Tr mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
" chuyện gì vậy!"
Giọng nói đầy uy nghiêm cho th đã nổi giận. Trong kh khí ngột ngạt đến khó thở, Nguyễn Hạo chỉ vào Diêu Mạn, "Bố, cô ta đẩy con xuống nước!"
Diêu Uy cảm th trời sắp sập đến nơi .
Trời ơi, sáng con trai vừa mới đ.á.n.h thiếu gia này, tối con gái lại đẩy ta xuống nước, là muốn c.h.ế.t sớm hay !
Diêu Uy vừa định mở miệng, Nguyễn Thành Đ đã sai gọi bảo vệ, giọng nói giận dữ gần như xuyên thủng màng nhĩ ta.
"Đuổi hết nhà họ Diêu ra ngoài cho !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.