Đạp Bay Tra Nam Sếp Cũ, Tôi Hóa Thân Thành Bà Chủ
Chương 142:
Chúng ta tái hôn
Lần cuối cùng Văn Huệ An gặp Nguyễn Thành Đ là hơn hai mươi năm trước.
từ nước ngoài trở về, chạy đến Hải Thành tìm cô, muốn tái hôn, cô kh muốn hại nữa, nên đã lừa dối rằng đã kết hôn và sinh con gái.
Cô cầu xin đừng làm phiền cuộc sống của cô nữa, đã làm theo, về Bắc Thành kết hôn sinh con, và kh bao giờ tìm cô nữa.
Cô tưởng rằng kiếp này họ sẽ kh bao giờ gặp lại, thế mà giờ đây, đàn này lại bất ngờ x vào, đầu óc Văn Huệ An trống rỗng.
Quá khứ của cô và Nguyễn Thành Đ, giống như một cuốn phim cũ đã bị phong ấn vĩnh viễn, câu chuyện đã tan cuộc, kh cần chiếu lại nữa.
kh nên xuất hiện ở đây.
Văn Huệ An hoàn hồn, nghĩ đến ều gì đó, theo bản năng định chặn Văn Nguyễn, nhưng khi giơ tay lên thì đột nhiên cứng đờ.
Vừa nãy, gọi là Văn Nguyễn...
Đoán được một khả năng, Văn Huệ An run rẩy khắp , đôi mắt kinh ngạc Văn Nguyễn, lại Nguyễn Thành Đ.
“Hai !” Th vẻ mặt Văn Nguyễn hiện lên sự chột dạ kh biết làm , thân thể Văn Huệ An càng run hơn, giọng nói the thé, “Văn Nguyễn!”
Cô muốn nghe Văn Nguyễn giải thích tại Nguyễn Thành Đ lại xuất hiện ở đây, cô cầu nguyện kh là ều cô nghĩ, nhưng đúng lúc này, Nguyễn Thành Đ lại mở miệng.
“Huệ An, em đừng quát con bé, Văn Nguyễn kh nhận , là tự chạy đến.”
Văn Nguyễn kh nhận ... kh nhận ...
Văn Huệ An nghe nói vậy, mặt cô chợt tái mét, đầu óc ù , cô bật dậy khỏi ghế, nh chóng về phía Nguyễn Thành Đ, nắm l cổ tay kéo ra ngoài.
“ theo !”
Văn Nguyễn vừa nãy bị tiếng quát của mẹ làm cho giật , giờ hoàn hồn lại, th sắc mặt mẹ như muốn ăn tươi nuốt sống, cô gọi một tiếng mẹ, vén chăn định xuống giường, Nguyễn Thành Đ cô một ánh mắt ‘yên tâm’.
Nguyễn Hạo và Ni Phi vừa vào cửa, đúng lúc th Văn Huệ An kéo Nguyễn Thành Đ ra, kh gian ở cửa kh lớn, hai cùng né nhường đường, Văn Huệ An căng thẳng nên kh để ý đến Nguyễn Hạo.
Sau khi hai rời , Ni Phi đóng cửa, theo Nguyễn Hạo vào trong, còn chưa đứng vững đã bị một chiếc gối ném thẳng vào mặt.
Văn Nguyễn trừng mắt ta, “ đúng là cái đồ lắm mồm! kh đã dặn giữ bí mật !”
M ngày nay, hai cha con Nguyễn Thành Đ và Nguyễn Hạo thỉnh thoảng gửi tin n cho cô, cô đã trả lời, kh nhắc đến chuyện tai nạn, hôm qua gặp Ni Phi, cô lại cảnh cáo Ni Phi giữ kín miệng.
Cô bị thương kh nặng, kh cần chạy từ xa đến.
Kết quả là họ vẫn đến, chắc c là do Ni Phi cái đồ lắm mồm này!
Ni Phi đỡ l chiếc gối, chột dạ tránh ánh mắt Văn Nguyễn, đúng là cô đã dặn giữ bí mật, nhưng muộn .
Khi đẩy cô rời từ chỗ bác sĩ ều trị chính của tổng giám đốc Hạ, cô mới nói với , trước đó, đã gửi tin n cho Nguyễn Hạo .
Sở dĩ đồng ý là vì đã nói với Nguyễn Hạo rằng cô kh gì nghiêm trọng, chỉ cần một tiểu phẫu nữa là ổn, chủ yếu muốn nói với Nguyễn Hạo chuyện tổng giám đốc Hạ mất trí nhớ quên Văn Nguyễn.
cũng kh ngờ hai cha con này lại đến nh như vậy!
Nguyễn Hạo đến chiếc ghế cạnh giường bệnh ngồi xuống, “Sớm muộn gì họ cũng gặp mặt, giờ chỉ là gặp sớm hơn thôi.”
Ni Phi vội vàng gật đầu phụ họa, “Đúng vậy đúng vậy! Chỉ là sớm hơn thôi.”
Văn Nguyễn liếc ta một cái kh nặng kh nhẹ, ta càng chột dạ hơn.
kh dám nói, Nguyễn Thành Đ đến là do lái xe ra sân bay đón, trên đường , còn tiết lộ cho Nguyễn Thành Đ biết tin tức Văn Huệ An đang ở bệnh viện.
Nguyễn Thành Đ đã chuẩn bị tâm lý, hôm nay sẽ gặp Văn Huệ An.
Hai ngày nay c tác nước ngoài, tối qua nhận được ện thoại của Nguyễn Hạo nói Văn Nguyễn bị t.a.i n.ạ.n xe, máy bay riêng xin phép đường bay, quá chậm, liền mua vé máy bay sớm nhất để về.
Trên đường , Ni Phi nói mẹ của Văn Nguyễn đã về.
vốn định đến xem tình hình của Văn Nguyễn trước, sau đó mới tìm Văn Huệ An nói chuyện, kh ngờ, lại gặp mặt bất ngờ như vậy.
Văn Huệ An trực tiếp đưa đến văn phòng, cửa vừa đóng lại, cô liền kéo cổ áo , mắt đỏ hoe.
“ biết Văn Nguyễn là con gái từ khi nào? Tại lại đến đây? Mẹ biết đến kh? Các muốn đưa Văn Nguyễn kh? Nguyễn Thành Đ, đừng hòng! Các đừng hòng đưa Văn Nguyễn ! Văn Nguyễn là của ! Là của riêng !”
Trạng thái của cô kh ổn.
Nguyễn Thành Đ nắm l vai cô, trả lời câu hỏi quan trọng nhất trước, “Mẹ kh biết, cũng kh muốn đưa Văn Nguyễn , Huệ An, em bình tĩnh lại đã.”
Văn Huệ An kh thể bình tĩnh, “ kh muốn đưa con bé , vậy tại lại đến đây?”
Cô dường như rơi vào trạng thái ên loạn cảm xúc, khuôn mặt trắng bệch kh chút máu, giơ tay dùng sức đẩy , “Mẹ còn chưa biết, vậy thì cũng mau , nh , cút !”
Nguyễn Thành Đ nhận ra sự bất thường của cô, dùng sức ôm chặt cô vào lòng, hơi siết chặt lực đạo, đè nén sự giãy giụa ên cuồng của cô.
dùng những lời nh nhất và ngắn gọn nhất để giải thích nguyên nhân và kết quả việc biết được thân phận của Văn Nguyễn.
“Văn Nguyễn c tác Bắc Thành vào tháng Tám mới gặp con bé, con bé tr giống em, gặp một lần liền biết là con gái em, sau này trợ lý của con bé tiết lộ tuổi và ngày sinh của con bé, mới biết con bé là con gái .”
Giọng khàn khàn, cố gắng dịu dàng nhất thể, tay còn nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, mang theo ý an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dap-bay-tra-nam-sep-cu-toi-hoa-than-th-ba-chu/chuong-142.html.]
“Văn Nguyễn sợ em kh vui, con bé vẫn luôn kh chịu nhận , mẹ cũng chưa gặp Văn Nguyễn, nên em kh cần lo lắng.”
Văn Huệ An vì lời nói của mà chậm lại cảm xúc, đẩy kh ra, “ bu ra trước.”
Nguyễn Thành Đ kh bu, chỉ hơi nới lỏng lực đạo, để cô dễ chịu hơn, hỏi một cách cẩn trọng.
“Vừa nãy tại lại kích động như vậy? Tại lại sợ đến tìm Văn Nguyễn đến thế?”
M ngày nay Văn Huệ An liên tục bận rộn chuyện của Hạ Tr, lại còn tr thủ chăm sóc Văn Nguyễn, thời gian nghỉ ngơi kh đủ.
Vừa cảm xúc thăng trầm càng khiến cô kiệt sức, hoàn toàn kh thể thoát khỏi vòng tay của Nguyễn Thành Đ, cô dứt khoát bu xuôi, mềm nhũn trong lòng , cằm tựa vào vai .
Hốc mắt ướt đẫm, tầm mờ nhạt, lâu sau mới từ từ mở miệng.
“Khi Văn Nguyễn hai tuổi, mẹ đột nhiên tìm đến , mang theo báo cáo xét nghiệm ADN của và Văn Nguyễn, kh biết, bà làm biết được sự tồn tại của Văn Nguyễn, cũng kh biết bà đã làm xét nghiệm ADN từ khi nào.”
“Bà nói Văn Nguyễn mang trong dòng m.á.u nhà họ Nguyễn, từ trong xương cốt đã ti tiện, bà sẽ kh chấp nhận Văn Nguyễn làm cháu gái, bà đến để cảnh cáo , đừng hòng dùng Văn Nguyễn làm con bài để bám víu lần nữa.”
“Bà tưởng sinh Văn Nguyễn ra là để sau này mẹ nhờ con gái mà được vẻ vang, bà nói nếu để biết sự tồn tại của Văn Nguyễn, bà sẽ nhận Văn Nguyễn, nhưng bà sẽ đưa Văn Nguyễn ra nước ngoài, khiến vĩnh viễn kh gặp được Văn Nguyễn.”
“Sau này, đến tìm , đã đuổi , tưởng chỉ gặp một lần thì chắc kh , nhưng kết quả là ngày hôm sau , mẹ đã cho đưa Văn Nguyễn .”
“Ngày hôm đó giáo viên nhà trẻ của Văn Nguyễn gọi ện cho , nói Văn Nguyễn bị sốt, liền vội vàng đón con bé, đến nơi thì được th báo, con bé đã được đồng nghiệp bệnh viện của đón .”
“ hỏi khắp nơi kh ai đón, đang định báo cảnh sát thì nhận được ện thoại của mẹ , bà nói kh giữ lời hứa, nói đã gặp , bà liền đưa Văn Nguyễn .”
Những ký ức tồi tệ của quá khứ ùa về, giọng Văn Huệ An nghẹn ngào, thân hơi run rẩy.
Cô giải thích với bà cụ, nói là Nguyễn Thành Đ tự tìm đến, cô đã vạch rõ r giới với , cô còn lừa Nguyễn Thành Đ rằng cô đã kết hôn, Văn Nguyễn cũng kh con .
Cô bảo bà cụ tự hỏi Nguyễn Thành Đ.
Bà cụ cúp ện thoại, một lát sau gọi lại, nói đã hỏi Nguyễn Thành Đ, đúng như lời cô nói, nhưng để đề phòng cô sau này đổi ý, biến số quá nhiều, vẫn quyết định đưa Văn Nguyễn .
Tuy nhiên, xét th lần này cô biểu hiện tốt, thể cho cô một cơ hội.
Bà cụ cho cô một địa chỉ, nói đã cho đưa Văn Nguyễn đến đó, nếu cô thể kịp thời chạy đến, lẽ còn thể gặp được Văn Nguyễn.
Quá xa, ở Luân Đôn, bay từ Hải Thành đến mất 12 tiếng, cô biết thế lực nhà họ Nguyễn, nếu bà cụ muốn giấu Văn Nguyễn mãi mãi, thì quá dễ dàng.
Cô mua chuyến bay sớm nhất, trong 12 tiếng đó, cô hoảng sợ tột độ, tinh thần bị dày vò và tra tấn, cứ như một giây dài tựa năm.
Kết quả là bà cụ đã chơi khăm cô.
Cô vừa xuống máy bay, ện thoại vừa bật, đã th Chung Lan gửi nhiều tin n cho cô, và vài cuộc gọi nhỡ.
Chung Lan nói, Văn Nguyễn kh biết bị ai đặt trên ghế phòng truyền dịch của Bệnh viện Tùng Lập, sốt hơi nặng, những thứ khác thì kh , đã đang truyền dịch .
Theo thời gian Chung Lan nói, khi bệnh viện phát hiện Văn Nguyễn, chuyến bay của cô vừa cất cánh.
Cô lại ngồi 12 tiếng máy bay quay về, Văn Nguyễn đã hạ sốt.
May mắn là Văn Nguyễn đã ngủ ở trường, được giáo viên bế ra giao cho ‘đồng nghiệp’ của cô, tỉnh dậy đã ở bệnh viện, cô bé hoàn toàn kh biết chuyện gì đã xảy ra, may mắn kh làm cô bé sợ hãi.
Bà cụ sau đó gọi ện cho cô.
“ chỉ muốn dọa cô một chút, 12 tiếng dày vò, chắc hẳn đủ để cô nhớ đời , lần này là xem cô còn khá hiểu chuyện.”
“Văn Huệ An, cô nhớ kỹ, chỉ cần Thành Đ biết đó là con của ta, hai mẹ con cô kiếp này đừng hòng gặp mặt, nói được làm được.”
Bà cụ dùng giọng ệu bình thản nhất, nói ra những lời đáng sợ nhất, Văn Huệ An biết bà sẽ nói được làm được, cũng biết bà tuyệt đối khả năng làm được.
Vì vậy vừa nãy cô tưởng Nguyễn Thành Đ và Văn Nguyễn đã nhận nhau, gần như là nỗi sợ hãi theo bản năng.
Trong văn phòng, Nguyễn Thành Đ ôm chặt Văn Huệ An.
kh biết những chuyện này, kh ai nói cho biết.
Năm đó sau khi ly hôn, bị cha ép buộc đưa ra nước ngoài, tiếp quản c ty ở nước ngoài, làm việc như ên, nắm quyền, trở về muốn tái hôn với cô, mới đến Hải Thành tìm cô.
Cô lừa đã kết hôn, khóc lóc cầu xin bu tha cho cô, chọn bu tay, trở về Bắc Thành mẹ liền sắp xếp cho xem mắt, ngày hôm sau liền
bay ra nước ngoài, sau này mẹ nhập viện, trở về chấp nhận hôn nhân môn đăng hộ đối.
“ xin lỗi, xin lỗi.”
vùi mặt sâu vào hõm cổ Văn Huệ An.
tưởng trải qua bao nhiêu năm, đã ở cái tuổi gần đất xa trời, tình cảm xưa cũng phai nhạt, nhưng giờ phút này ôm cô, mới nhận ra, thật sự nhớ cô.
Nghe tiếng cô khóc, tim vẫn như bị kim châm.
“Huệ An, chúng ta tái hôn ?”
Tiếc nuối những tháng năm đã trôi qua vô ích, gần như buột miệng nói ra, Văn Huệ An vốn đang tựa vào vai để ổn định cảm xúc, nghe vậy, cô im lặng lâu, cuối cùng dùng sức đẩy ra.
Nguyễn Thành Đ lần này kh phòng bị, lập tức bị đẩy ra.
Văn Huệ An lùi lại hai bước, sau khi trút bỏ những cảm xúc của cuộc trùng phùng, cô đã bình tĩnh lại, ánh mắt trở lại vẻ thờ ơ.
“Nguyễn Thành Đ, duyên phận của chúng ta đã đứt từ lâu , Văn Nguyễn kh muốn nhận , cũng sẽ kh tái hôn với , hôm nay thể đến thăm Văn Nguyễn, thăm xong thì về .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.