Đạp Bay Tra Nam Sếp Cũ, Tôi Hóa Thân Thành Bà Chủ
Chương 92:
Hội đấu thầu cạnh tr Thường Quân Sinh Vật
Cao Bằng là việc làm ngay lập tức.
Sau khi chia tay Văn Nguyễn và Hạ Tr, bảo tài xế mua giỏ trái cây, xách giỏ trái cây gặp Diêu Thiên Vũ trước.
Sau một hồi chào hỏi khách sáo và quan tâm xã giao, đề cập đến việc muốn tổ chức đấu thầu cạnh tr.
“Kh giấu gì Tiểu Diêu Tổng, m hôm nay ện thoại của gần như nổ tung, nhiều do nghiệp muốn tham gia, kh ít quen, cả những mối quan hệ tình nghĩa trong đó, kh thể kh nể mặt.”
“ nghĩ, nếu kh thể đắc tội với ai, vậy thì cứ đấu thầu , cho tất cả mọi cơ hội, ai năng lực thì đó tg, như vậy c bằng, cũng sẽ kh bị trách móc.”
“Minh Hợp đã tìm Triệu Đỉnh của Đầu tư Phi Đỉnh, Triệu Đỉnh từng giúp trong giai đoạn khởi nghiệp, nợ một ân tình lớn, kh thể kh nể mặt .”
Diêu Thiên Vũ vốn kh hài lòng với sự tham lam của Cao Bằng, tổ chức đấu thầu chẳng là muốn tăng giá ? Vinh Lập khi nào trả ít đâu? Vậy mà vẫn kh biết đủ.
Sau khi nghe ta nhắc đến Minh Hợp, ta lập tức hiểu ra.
Đây lẽ là trò của Văn Nguyễn, thứ Sáu tuần trước cô nói muốn dự án Sinh vật học Trường Quân, sáng nay ta mới trả lời cô , quay đầu một cái Cao Bằng đã đến, trùng hợp quá!
ta hỏi Cao Bằng, đấu thầu là ý của Văn Nguyễn kh, thái độ ú ớ của Cao Bằng đã quá rõ ràng.
Diêu Thiên Vũ mặc kệ Cao Bằng, dù c ty là của ta, ta muốn làm gì thì làm, ta cũng kh ngăn cản được.
Kh hiểu tại Văn Nguyễn lại dùng chiêu ngu ngốc như vậy, đợi Cao Bằng khỏi, ta gọi ện thoại thẳng cho Văn Nguyễn.
“Văn Nguyễn, đầu óc cô vấn đề gì kh, cô xúi giục Cao Bằng tổ chức đấu thầu à? Minh Hợp đổ tiền đấu lại được Vinh Lập kh?”
Lúc này Văn Nguyễn vừa từ Trung tâm giao dịch bất động sản bước ra, Hạ Tr đưa cô sang tên nhà Th Duyệt Phủ, Vu Dương đã về c ty, Hạ Tr tự bãi đậu xe lái xe.
Văn Nguyễn tìm một chỗ râm mát bên đường chờ Hạ Tr.
“Em cũng kh muốn đâu, nhưng kh còn cách nào khác, Cao Bằng sợ đắc tội với Tiểu Diêu Tổng, cứng mềm kh ăn, vậy em chỉ thể đưa ra cái ý này, để tối đa hóa lợi ích, mới chịu đưa em một tấm vé lên chuyến xe cuối cùng của Trường Quân.”
Lời này Diêu Thiên Vũ kh nghi ngờ.
Loại chỉ biết lợi ích như Cao Bằng, với mô hình đấu thầu, ta kh thể kh động lòng.
“Biết rõ đổ tiền kh đấu lại được mà vẫn làm loạn, Hạ Tr thể cho phép cô làm loạn như vậy ? Thua , ta kh sợ mất mặt à?”
Giọng ệu của Diêu Thiên Vũ nhẹ bẫng, trong tiếng cười ẩn chứa sự suy đoán ác ý.
“Tại ta lại đồng ý cho cô làm càn như vậy? Đồng ý trên giường à? Văn Nguyễn, là Tưởng Th Duyên lợi hại hay Hạ Tr lợi hại? Nói cô xem, một tên cặn bã, một kẻ kh ra gì, cô đều thể lên giường, thế nào cũng tốt hơn hai họ chứ, muốn thử với kh? Một đêm cũng được.”
ta tự cho là đang ban thưởng, cất lời: “Cô lên giường với một đêm, cô cũng kh cần vất vả nữa, trực tiếp giao Trường Quân cho cô.”
Đúng lúc này, Hạ Tr lái xe đến, dừng lại bên cạnh cô.
Văn Nguyễn kh hề tức giận trước những lời lẽ thô tục của Diêu Thiên Vũ, cô mở cửa ghế phụ lái ngồi vào.
“Tiểu Diêu Tổng, lời của đúng một nửa, sai một nửa, chỉ riêng về việc đổ tiền, Minh Hợp quả thật kh giàu bằng Vinh Lập, nhưng những thứ, kh cứ nhiều tiền là sẽ thành c đâu.”
Nghe th ba chữ ‘Tiểu Diêu Tổng’, Hạ Tr cau mày, kh vội lái xe.
Văn Nguyễn cố ý nhắc đến chuyện đau lòng của Diêu Thiên Vũ.
“Ví dụ như Tòa nhà Minh Hợp, Tiểu Diêu Tổng, Tòa nhà Minh Hợp lúc đó cũng là đấu giá, tiền hơn Hạ Tổng của chúng , nhưng vẫn thua đó thôi.”
Hơi thở của Diêu Thiên Vũ rõ ràng nặng nề hơn, đã tức giận .
Văn Nguyễn sợ ta chưa tức c.h.ế.t, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.
“Còn khu đất phía Nam thành phố, chẳng Hạ Tổng của chúng đã tg ? Vậy nên nhiều tiền ích gì kh?”
Tòa nhà Minh Hợp và khu đất phía Nam thành phố, đúng là hai ểm đau nhức nhất trong lòng Diêu Thiên Vũ.
Vì đều thua Hạ Tr, vì cha ta đều nhúng tay vào, và đều thiên vị Hạ Tr, ta mất hết thể diện cả trong lẫn ngoài.
“Văn Nguyễn!”
Diêu Thiên Vũ tức nổ phổi, ta gần như nghiến răng nghiến lợi: “Được lắm Văn Nguyễn, cô giỏi lắm, nhiều tiền kh ích gì đúng kh? Được thôi, đợi, đợi đến lúc đấu thầu xem cô còn cứng rắn được như vậy kh!”
Cúp ện thoại, Văn Nguyễn nghiêng đầu cười với Hạ Tr: “Diêu Thiên Vũ trưa nay chắc kh nuốt nổi cơm , no căng vì tức giận.”
Hạ Tr cô: “ ta nói gì vậy?”
thể khiến cô đáp trả gay gắt như vậy, kh cần nghĩ cũng biết, Diêu Thiên Vũ chắc c đã nói những lời khó nghe.
Văn Nguyễn kéo dây an toàn, thờ ơ nói: “ ta nói chúng ta xúi giục Cao Bằng tổ chức đấu thầu là ngu xuẩn, kh biết tự lượng sức .”
Hạ Tr kh tin: “Chỉ thế thôi à?”
Văn Nguyễn cài dây an toàn, nghiêng đầu th chau mày, rõ ràng kh tin, lại bổ sung một câu.
“ ta còn nói, kh nên hồ đồ như vậy, nhất định là bị sắc đẹp của em mê hoặc, nói là em làm sung sướng.”
Sắc mặt Hạ Tr âm trầm, đôi mắt đào hoa phóng đãng ẩn chứa sự hung hãn muốn đ.á.n.h nhau ngay lập tức, Văn Nguyễn lại tháo dây an toàn, nghiêng tới trước, vươn tay kéo l cổ áo .
Hạ Tr phối hợp cúi đầu, cô hôn nhẹ lên môi , đôi mắt trong veo như ánh trăng chớp chớp.
“Hạ Tổng, em đẹp kh?”
Giọng cô mềm mại ngọt ngào, vừa an ủi , lại vừa mang theo chút ý nũng nịu.
Hạ Tr ghét nhất là cô nói chuyện với giọng mũi, mềm mại ngọt ngào khiến ta muốn trêu ghẹo, đúng là muốn mạng mà.
Muốn chiếm đoạt cô .
Hạ Tr hôn cô: “Đẹp.”
Hạ Tr kh chỉ biết mặt, thích Văn Nguyễn, giống như tín hiệu bản năng từ não bộ, chỉ cần th cô, liền cảm th vui vẻ.
Tuy đang ở trong xe, nhưng dù cũng ở bên ngoài, Văn Nguyễn đẩy ra khỏi nụ hôn sâu hơn, hỏi một vấn đề nghiêm túc.
“Vậy, lúc đó đã giành được Tòa nhà Minh Hợp và khu đất phía Nam thành phố bằng cách nào?”
Hạ Tr kéo dây an toàn, thắt lại giúp cô: “Tòa nhà Minh Hợp à, Diêu Uy giúp ra tiền.”
Văn Nguyễn ‘chậc’ một tiếng: “Vậy Diêu Uy đối xử với cũng tốt ghê.”
“Tốt ư?” Hạ Tr khinh thường hừ lạnh.
“Bản chất của Diêu Uy là tính toán và lợi ích, lúc đó ta thực ra muốn thâu tóm Minh Hợp, muốn làm việc cho Vinh Lập, chúng đã ký thỏa thuận đối đầu.”
“Ông ta đưa tiền cho trước, giúp mua lại tòa nhà, nếu lợi nhuận của Minh Hợp trong một năm tới cao hơn Tập đoàn Vinh Lập, tòa nhà sẽ miễn phí thuộc về , nếu kh, Tập đoàn Minh Hợp, Tòa nhà Minh Hợp và cả con đều sẽ thuộc về Vinh Lập.”
Diêu Uy ti tiện, ta đặt ra thời hạn một năm, cũng là ngầm đồng ý cho Diêu Thiên Vũ trong vòng một năm đó thể lợi dụng thế lực của tập đoàn, tối đa đàn áp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dap-bay-tra-nam-sep-cu-toi-hoa-than-th-ba-chu/chuong-92.html.]
Ông ta tính toán kỹ, tin chắc thể thu hết cả và Minh Hợp vào tay.
Đáng tiếc thay, Diêu Thiên Vũ ghen tị vì Diêu Uy đã giao tòa nhà cho , giận sôi máu, đạp ga một cái suýt chút nữa đ.â.m c.h.ế.t , tuy đã một vòng cổng quỷ, nhưng quả thật cảm ơn Diêu Thiên Vũ.
Diêu Thiên Vũ cố ý g.i.ế.c kh thành, bị kết án, dùng chuyện này để ra ều kiện với Diêu Uy, thỏa thuận đối đầu trực tiếp tính là tg, nếu kh nhất định sẽ đưa Diêu Thiên Vũ vào tù.
Diêu Uy muốn giữ thể diện, lại bị áp lực từ phía ngoại của Diêu Thiên Vũ, tự nhiên là thỏa hiệp, dù một tòa nhà đối với ta kh là gì cả, cho thì cho, kh cần vì một tòa nhà mà đ.á.n.h đổi một đứa con trai.
Khi Hạ Tr gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi năm đó, Văn Nguyễn đang c tác nước ngoài.
Khi trở về nghe tin này, cô còn xách hoa quả đến bệnh viện thăm .
Lúc đó Hạ Tr đã thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, nhưng tr vẫn t.h.ả.m hại, chỗ nào cũng quấn băng gạc, dù đã t.h.ả.m đến mức đó mà th cô vẫn vênh váo kh thôi.
Chỉ đạo cô gọt táo cho , ăn xong táo lại chỉ đạo cô rót nước, còn tố cáo cô thời cấp ba đã đùa giỡn tình cảm của , cứ thế làm cô mất cả buổi sáng.
“Vậy khu đất phía Nam thành phố thì ? giành được bằng cách nào?”
Nói đến chuyện này, Hạ Tr liếc cô: “Lúc đó chị em Diêu Thiên Vũ dùng Triều Sách tính kế em, kéo vào cuộc, Diêu Uy sợ gây chuyện, nên đã tặng cho .”
Đối với Diêu Uy mà nói, chỉ cần kh chạm đến lợi ích cốt lõi của ta, những chuyện thể giải quyết bằng tiền đều kh đáng kể.
Gần đến giờ ăn, Hạ Tr muốn đưa cô ra ngoài ăn, trước khi xe khởi động, Văn Nguyễn l một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi xách đưa cho .
“Mật khẩu là ngày sinh nhật của .”
Đối với căn nhà Th Duyệt Phủ, Hạ Tr muốn bán cho cô với giá bằng một phần mười thị trường, nói rằng hai đều đã ngủ cùng nhau , l tượng trưng thôi, cô kh chiếm lợi quá nhiều của , vẫn kiên quyết trả tám mươi phần trăm.
Tình cảm là tình cảm, loại tiền này vẫn phân chia rõ ràng, nếu kh cô ở kh thoải mái.
Hạ Tr biết tính tình của cô, kh nhận cũng nhận, l ện thoại chụp ảnh tấm thẻ, gửi cho Thẩm Dật Phàm: [Tiền tiêu vặt Văn Nguyễn cho.]
Thẩm Dật Phàm biết hôm nay họ sang tên: [Tiền nhà à, chậc, tặng nhà mà cũng kh tặng được, ta nhất định bỏ tiền ra mua, tiến độ của kh được , bao giờ mới đuổi kịp vợ đây?]
Thẩm Dật Phàm: [ cứ nghe lời , nhân lúc bây giờ Văn Nguyễn lỗi với , lại ngoan ngoãn nghe lời , tìm cách dụ dỗ ta đến Cục Dân chính, đăng ký kết hôn , còn sợ cô chạy ?]
Hạ Tr chằm chằm ba chữ ‘Cục Dân chính’, lâu.
Văn Nguyễn kh để ý đến động tĩnh bên phía Hạ Tr, cô đang n tin cho Lâm Duyệt: [Dự án Sinh vật học Trường Quân, em phụ trách.]
Lâm Duyệt nh chóng gửi một loạt biểu tượng mặt dấu chấm hỏi: [Sinh vật học Trường Quân? ên à? giành dự án của Tưởng Th Duyên ? Trường Quân luôn là dự án chính của Vinh Lập, phí c vô ích, làm trò vô bổ.]
Văn Nguyễn: [Chưa giành mà, biết kh giành được? mặc kệ , mua sẵn hạt dưa mà xem kịch hay , cứ để Diêu Mạn biết chuyện này là được .]
Văn Nguyễn gửi một tấm ảnh qua.
Là Vu Dương chụp, khi họ chia tay Cao Bằng, cô đã bắt tay Cao Bằng, trong ảnh chỉ chụp cô và Cao Bằng.
Lâm Duyệt lúc này đang họp với phòng ban của , cô kh biết Văn Nguyễn muốn chơi trò gì, nhưng cô nghĩ Văn Nguyễn đã dám làm, thì chắc c
sẽ chiêu.
Cô vui vẻ xem trò hay.
Lâm Duyệt chuyển tiếp bức ảnh cho Diêu Mạn: [Bạn bè vô tình chụp được, đàn là Cao Bằng, sáng lập Sinh vật học Trường Quân, Văn Nguyễn chắc là muốn giành Trường Quân.]
…
Cao Bằng rời khỏi Diêu Thiên Vũ, lại xách giỏ trái cây thăm Tưởng Th Duyên.
Ông ta quan hệ riêng tư khá tốt với Tưởng Th Duyên, chủ động tiết lộ chuyện Hạ Tr và Văn Nguyễn tìm ta.
Đợi khỏi, đôi mắt vốn ôn hòa của Tưởng Th Duyên lập tức lạnh xuống.
Trần Dịch đóng cửa, quay lại, th như vậy, chỉ dám dè dặt nói:
“Tưởng Tổng, Văn Nguyễn lại đột nhiên nảy sinh ý định với Trường Quân? Đấu thầu ư? So tiền với Vinh Lập, cô chẳng sẽ thua chắc ?”
Tưởng Th Duyên mắt trầm xuống, thần sắc lạnh lùng, kh đáp lời ta, im lặng lâu mới nói:
“ ều tra xem Trường Quân vấn đề gì kh, ều tra kín đáo, đừng để ai phát hiện.”
Trần Dịch ngẩn , kh hiểu lắm suy nghĩ của : “ nghĩ Trường Quân vấn đề?”
Tưởng Th Duyên nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt lạnh lùng bên cạnh toát lên vẻ phức tạp và thâm sâu khó lường.
“Mô hình đấu thầu, ngoài việc kích thích Diêu Mạn bất chấp đổ tiền, kh lợi một chút nào cho Minh Hợp, càng kh ý nghĩa gì đối với Văn Nguyễn.”
Với sự hiểu biết của về Văn Nguyễn, chuyện kh cần thiết mà cô lại cứ làm, vậy chắc c bẫy, cô , đã phát hiện ra ều gì ?
Trần Dịch nhận lệnh, vừa ra ngoài gọi ện thoại thì Diêu Mạn bước vào.
“Th Duyên, em nhận được tin, Văn Nguyễn muốn giành Trường Quân, bác sĩ nói nằm viện nửa tháng, vậy nên Trường Quân giao cho em , em sẽ phụ trách.”
Tưởng Th Duyên vẻ mặt quyết chí đạt được của cô ta, im lặng một lát, nu chiều mỉm cười: “Được.”
…
Một dự án của Minh Hợp ở Singapore gặp chút vấn đề, Hạ Tr c tác nửa tháng.
Biết Văn Nguyễn vô tâm, sợ cô quên mất , trong nửa tháng xa cách, ngày nào cũng n tin cho cô, ngày nào cũng báo cáo lịch trình.
Ăn gì vào buổi trưa, tối uống rượu với ai đều chụp ảnh gửi qua, về đến khách sạn trước tiên mở video call cho cô, trạng thái cứ như các cặp đôi đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt, bám .
Văn Nguyễn vừa dỗ dành , vừa dẫn Nguyễn Hạo và Nghê Phi khảo sát Trường Quân.
Mặc dù biết Sinh học Thường Quân sau này sẽ gặp sự cố lớn, việc khảo sát kh còn ý nghĩa gì, nhưng chuyện đấu thầu Thường Quân đã lan truyền khắp nơi, Minh Hợp đã được vé tham gia, nên những việc cần làm trên bề mặt vẫn làm, diễn kịch thì diễn cho trót.
Văn Nguyễn đến giờ vẫn kh chắc mục đích thực sự khi Nguyễn Hạo tiếp cận cô, nhưng thiếu gia này thực sự khá hữu dụng.
Tr thì vẻ được nu chiều từ bé, nhưng lại đáng tin cậy một cách bất ngờ. Chuyên ngành đại học của ta cũng là tài chính, những việc được giao đều hoàn thành đúng giờ và chính xác, chuyện gì cũng hiểu ngay khi được chỉ dẫn, làm việc một ngày là đã thành thạo, tài năng xuất chúng.
Điều duy nhất khiến cô cạn lời là, thiếu gia nhỏ này cứ động một tí là tặng quà.
Bút máy, móc khóa, nến thơm, đồng hồ, toàn là đồ dùng thiết thực, và đều là những thương hiệu đắt tiền. Cô kh nhận, ném trả lại hết cho ta.
Thiếu gia kh nản lòng, thậm chí còn ám chỉ, thể tặng cô xe tặng cô nhà.
Tóm lại, lúc nào cũng tỏ ra muốn dùng tiền đập c.h.ế.t cô, bộ dạng tr thật đáng đòn.
Đúng là bệnh.
Thời gian trôi nh, Sinh học Thường Quân đã ấn định phiên đấu thầu vào giữa tháng Bảy, trùng đúng vào ngày Hạ Tr trở về. Hạ Tr đến chiều mới tới, phiên đấu thầu diễn ra vào buổi sáng.
Địa ểm do Vinh Lập cung cấp, tại phòng hội nghị của khách sạn Quân Vinh, do Tập đoàn Vinh Lập đầu tư.
Văn Nguyễn dẫn theo Nguyễn Hạo và Ni Phi, kh may mắn, vừa đến cổng khách sạn thì đã gặp Diêu Mạn và Tưởng Th Duyên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.