Đâu Ai Chung Tình Được Mãi
Chương 1:
1
Năm thứ tư yêu nhau, c việc của và Tần Nam dần ổn định, chúng bắt đầu bàn chuyện cưới xin.
Tối hôm trước ngày cưới, nhận được một cuộc ện thoại vội vã rời .
“Ở nước ngoài, trước đám cưới nhất định tổ chức tiệc độc thân.”
Đầu dây bên kia là một giọng nữ quen thuộc: “Mau đến Tần Nam, chỗ cũ đó, bọn đã đặt bàn , tối nay kh say kh về!”
Là Hà Tịch.
“…”
vừa mở miệng nói được một chữ thì bị Tần Nam ngắt lời: “Bạn học của nhiều lắm, lâu chưa gặp, qua một lát.”
mím môi, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
M ngày nay, vì chuyện c ty, tâm trạng kh tốt.
Sắp cưới , nghĩ, gặp bạn bè cũ, thư giãn một chút cũng tốt.
Thế nhưng, lẽ vì quá vội vàng.
Trước khi rời , Tần Nam vào phòng ngủ l một món đồ, lúc quay ra lại, đã để quên ện thoại trên bàn trà.
do dự lâu, cuối cùng mới quyết định cầm lên xem.
Tần Nam thói quen xóa lịch sử trò chuyện, vòng bạn bè cũng ít bài đăng.
lướt xuống vài lần, nh đã th hai bài đăng cách đây bốn năm.
Một tấm là ảnh chụp chung của và , lúc đó vừa đồng ý lời tỏ tình của , đăng lên để c khai chuyện bạn gái.
Còn bài kia…
“Nếu em đổi ý, cô dâu thể thay bất cứ lúc nào.”
chưa từng th bài đăng này.
Tay run run nhấn vào phần “ được xem”.
Dòng chữ đó, chỉ một Hà Tịch được th.
Và cô , kh chút do dự đã thả tim bên dưới.
2
Hà Tịch trở về từ nước ngoài cách đây nửa năm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trong lần ra mắt gia đình, Tần Nam vừa nhận một cuộc gọi đã quay lại với vẻ mặt cau , nói rằng ra ngoài một chuyến.
“Chuyện gì vậy?”
khựng lại một chút, quay đầu nói: “Chuyện c ty, em cũng kh hiểu đâu.”
Giọng ệu mang theo sự bực bội và trách móc mơ hồ.
Như thể chỉ cần nói với m câu thôi cũng đã làm lãng phí thời gian quý báu của .
đứng sững tại chỗ, nét mặt cứng đờ.
Dường như nhận ra sự lúng túng của , ngập ngừng một chút miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Liễu Liễu, em giúp tiếp đón bác trai bác gái và ba mẹ nhé.”
Nói xong, quay lưng rời , kh ngoái đầu lại.
Trạng thái đó của khiến cảm th quen thuộc một cách lạ lùng.
Quả nhiên, sau khi tiễn cha mẹ hai bên, gọi cho nhiều cuộc thì mới bắt máy.
Nhưng nói chuyện lại là Hà Tịch: “Xin lỗi chị Chu Liễu, em vừa mới về nước, lại làm mất ện thoại, cũng chẳng mang theo tiền mặt, trong đầu chỉ nhớ số của Tần Nam.”
theo bản năng siết chặt ện thoại, hỏi: “Tần Nam đâu ?”
“ gọi món cho em . Sợ em lại lạc mất nên bảo em cầm ện thoại trước.”
Cô vừa nói, giọng lại thêm vài phần vui vẻ, hiển nhiên là hài lòng: “ thế chị Chu Liễu, chị tìm chuyện gì à?”
Khoảnh khắc đó, sững sờ, thậm chí kh biết nên trả lời thế nào.
Cách cô nói chuyện tự nhiên, thân mật như thể cô mới là bạn gái chính thức của Tần Nam vậy.
bắt taxi đến nhà hàng mà Hà Tịch nói, vừa bước vào đã th cô ngồi cạnh cửa sổ kính.
Cô vừa ăn mì, vừa nghịch ện thoại của Tần Nam.
Còn Tần Nam thì rút khăn gi, tự nhiên giúp cô lau vết nước lèo dính bên khóe miệng.
Nhưng vẫn nhớ rõ, hồi mới yêu nhau kh lâu, lần Tần Nam vệ sinh, nghe ện thoại giúp .
vừa ra đã th cầm máy, lập tức giật l, giọng nghiêm khắc:
“Chu Liễu, r giới rõ ràng, mong em tôn trọng quyền riêng tư của .”
“Chị Chu Liễu!”
Hà Tịch th , từ xa vẫy tay chào, đợi ngồi xuống mới cười áy náy:
“Xin lỗi chị nhé, lúc nãy em nghe Tần Nam nói hôm nay hai bên gia đình gặp nhau bàn chuyện cưới hỏi, vậy mà em lại gọi ra ngoài như thế…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.