Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đậu Hũ Thối Mùi Tử Thi

Chương 5:

Chương trước Chương sau

41

Ông chủ ngồi vào ghế lái, vẫy tay gọi :

"Lên cháu, cháu giúp chú thế này, chú kh nỡ bỏ cháu lại đây đâu."

trời mưa ngày càng nặng hạt, những chiếc taxi ngang qua đều đã sáng đèn " khách".

nghiến răng, leo lên ghế phụ.

Ông chủ chu đáo đưa cho một gói gi ăn:

"Lau cháu."

Nước mưa từ ống quần làm ướt sũng t.h.ả.m xe, ngượng nghịu lau tóc và mặt.

May mà trường cũng kh cách đây quá xa, nếu kh cũng chẳng biết làm thế nào.

Chiếc xe di chuyển chậm chạp với tốc độ ba mươi cây số giờ.

Vì mưa bão, tầm kém nên xe chỉ thể bò từng chút một.

Kh khí trong xe chút ngột ngạt, vội tìm chủ đề nói chuyện:

"Đúng chú, chú đã tìm th vợ con chưa ạ?"

Ông chủ nắm vô lăng, mắt thẳng phía trước, lắc đầu:

"Chưa cháu ạ, nhưng c an đã lập án , chắc sớm muộn gì cũng tin thôi."

"Dạ thế thì tốt ạ."

42

thật sự kh tìm ra được chủ đề gì khác nữa, đành quay đầu ra cửa sổ.

"Ơ, chú ơi dừng lại."

Th cổng trường đã lướt qua, vội vàng gọi:

"Ông chủ ơi, đến trường cháu ."

Ông chủ ngạc nhiên quay sang :

"Ôi c.h.ế.t, chú cứ tưởng cháu định về khu Ngô Đồng."

Khu Ngô Đồng là nơi thuê nhà.

Mặc dù trước đó đụng mặt ta ở đó, nhưng chưa bao giờ nói sống ở đ cả.

Ông chủ kính chiếu hậu hai bên, sốt sắng:

"Hay để chú tìm chỗ quay đầu, chở cháu lại nhé."

Trời tối mịt, lại mưa bão, xe chậm, đường xá thì tắc nghẽn kinh khủng.

"Thôi thôi ạ."

đè nén cảm giác bất an trong lòng.

"Thế thôi cứ về khu chung cư ạ."

Ông chủ kh nói gì nữa, xe chạy thêm khoảng mười phút thì đến khu Ngô Đồng.

43

Tòa nhà của chúng cao chưa đầy mười tầng nên kh thang máy.

Cầu thang hẹp tỏa ra ánh đèn vàng nhạt, mang lại chút ấm áp giữa đêm mưa.

Đi đến tầng ba, dừng lại, chỉ vào cửa phòng 302: "Cháu đến nhà , chú lên trước ạ."

"Được, thế cháu nghỉ ngơi sớm nhé."

Ông chủ đứng ở lối cầu thang, mỉm cười bước lướt qua .

Th ta sắp khuất góc rẽ, thở phào nhẹ nhõm, cắm chìa khóa vào ổ.

Nhưng chìa khóa mới vào được một nửa thì kh tài nào nhét thêm vào được nữa.

thử thử lại m lần vẫn vô dụng.

Ổ khóa hỏng ?

Đúng lúc đang lúng túng thì trên lầu tiếng vọng xuống.

" thế cháu?"

44

Ông chủ quay lại, đứng ở góc cầu thang.

Giọng ta nhẹ nên đèn cảm ứng âm th ở hành lang kh sáng.

chỉ th một bóng đen đứng đó, khiến ta kh khỏi rùng .

sợ hãi nắm c.h.ặ.t chìa khóa, kh nói lời nào.

Ông chủ lại hỏi:

"Kh vào được nhà à?"

Ông ta chậm rãi bước xuống, dừng lại ở bậc thang cách hai tầng.

khẽ "vâng" một tiếng.

"Hay là lên nhà chú ngồi tạm một lát?"

Ông chủ hỏi.

vô thức lùi lại một bước, lưng dán c.h.ặ.t vào tường.

"Cháu đừng hiểu lầm."

Ông chủ giải thích.

"Nhà chú d của thợ sửa khóa, lát nữa gọi thợ đến mở cho, cháu cứ lên nhà chú ngồi đợi thợ qua."

Ông ta tự giễu:

"Chú già đầu , coi như bằng tuổi bố cháu, chẳng làm gì cháu đâu mà sợ."

Đã nói đến nước này, cũng kh tiện từ chối thêm nữa.

45

ngồi trong phòng khách nhà ta.

Ông chủ tới chỗ tủ cạnh tivi để tìm đồ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ông ta l ra một xấp gi, rút từ giữa ra một tấm d đưa cho :

"Đây cháu."

mẩu quảng cáo mở khóa trên d , bấm số gọi theo.

Bình thường mở khóa chỉ mất năm chục nghìn, nhưng vì bây giờ là nửa đêm lại đang mưa bão, đối phương hét giá lên tới một trăm năm mươi nghìn.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, đành đồng ý.

Ông chủ châm chọc:

"M giờ này họ toàn tăng giá thế thôi, chịu thôi cháu."

Ông ta rót cho một cốc nước nóng, tới cạnh cửa sổ, xuống dưới lầu.

"Mưa to thế này mà vẫn còn ở đ à..."

Ông ta cảm thán.

kh hiểu ý ta là gì. Mưa to thế này thì th cái gì cơ chứ?

46

Ông chủ tựa lưng vào cửa sổ, hỏi:

"Thợ mở khóa bảo bao lâu thì đến?"

nhớ lại cuộc đối thoại, đáp:

"Dạ khoảng một tiếng ạ."

Thợ mở khóa thường kh ở quá xa, chỉ là hôm nay mưa bão nên chắc sẽ đến muộn hơn chút.

Ông chủ khẽ "ừ" một tiếng, nheo mắt kh biết đang nghĩ gì.

đột nhiên cảm th bất an đến lạ lùng, "vụt" một cái đứng bật dậy.

Dưới ánh thắc mắc của chủ, lí nhí nói: "Cháu vệ sinh một lát ạ."

Vẻ mặt âm trầm của ta sau khi nghe nói xong liền tươi tỉnh lại ngay.

"Được chứ, cuối hành lang là nhà vệ sinh đ."

gật đầu, cố giữ bình tĩnh về phía cuối hành lang.

47

Tay nắm cửa nhà vệ sinh chút rỉ sét, vặn nhẹ một cái đã cảm th lỏng lẻo.

Khoảnh khắc mở cửa ra, một mùi hôi thối vừa quen thuộc vừa thối rữa tràn ra nồng nặc.

khựng lại, suýt chút nữa kh kìm nén được cảm xúc.

Ông chủ đứng ở đầu kia hành lang, với nụ cười đầy ẩn ý.

cười đáp lễ vờ như kh chuyện gì bước vào trong, nh ch.óng chốt cửa lại.

Bồn cầu và khu vực tắm được ngăn cách bởi một tấm rèm.

Th thường sau khi tắm xong ta sẽ kéo rèm ra cho thoáng khí để kh bị ẩm mốc.

nhận ra ểm bất thường, thuận theo trực giác kéo tấm rèm ra.

Hai bên thành bồn tắm đặt hai cái đầu , một phụ nữ và một đứa trẻ.

Nước trong bồn kh biết đã để bao lâu, chuyển sang màu đỏ sẫm đục ngầu.

thậm chí còn th những miếng thịt vụn trương phình trong đó.

Dù đã quen tiếp xúc với x.á.c c.h.ế.t, nhưng trong tình huống kh chuẩn bị tâm lý thế này, vẫn kh khỏi kinh hãi.

48

May mà thói quen luôn mang ện thoại bên .

Hai chân bủn rủn, ngồi bệt xuống sàn, bấm số báo cảnh sát.

Điện thoại đổ chu hai tiếng đã nhấc máy: "Alo, trung tâm báo tin 110 xin nghe, chúng thể giúp gì cho bạn?"

"Alo, đang ở..."

Giọng khẩn thiết, chưa kịp nói hết câu thì cửa nhà vệ sinh từ từ mở ra.

Ông chủ cầm một con d.a.o c.h.ặ.t xương đứng ở cửa, ta toét miệng cười:

"Quên chưa bảo cháu, cái khóa cửa nhà vệ sinh này hỏng ."

Nói xong, ta tiến tới dùng chuôi d.a.o đập mạnh vào đầu .

cảm th một dòng m.á.u ấm nóng đang từ từ chảy xuống.

Dùng hết chút sức lực cuối cùng, thều thào vào ện thoại:

"Khu chung cư Ngô Đồng..."

Ông chủ cúi xuống nhặt ện thoại, ném thẳng nó vào bồn tắm.

Đôi bàn tay qu năm làm việc nặng của ta, kẽ móng tay vẫn còn vương những vệt bùn đen kh rửa sạch được.

49

bị ta trói c.h.ặ.t vào ghế.

Ông ta đầy hứng thú, vòng qu một lượt, như nhớ ra ều gì, ta hỏi:

" cháu đã l cái áo len đó kh?"

Tim thắt lại, kinh ngạc ngước ta.

Ông ta tiếp tục tra hỏi:

"Cái áo len màu hồng tím của chú, cháu l kh?"

"Hôm đó chú đứng trên lầu th , cháu lén lút lục thùng rác."

Hơi thở của trở nên dồn dập.

Ông ta nói đúng, cái áo len đó đúng là l.

Chiều hôm đó kh về trường học mà vẫn luôn túc trực ở trạm rác dưới chân khu chung cư.

đợi từ chiều cho đến tận rạng sáng, cuối cùng đến hơn năm giờ sáng mới th chủ tập tễnh xách hai túi rác xuống lầu.

Khu chúng thường thu gom rác lúc sáu giờ.

Ông chủ vứt rác xong kh nán lại mà lên lầu ngay.

đã kịp l cái áo len màu hồng tím đó trước khi xe rác đến, mang nó tới đồn cảnh sát.

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...