Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dây Đàn Cẩm Sắc Nhuốm Máu

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lâm Nhược Vi nhảy giếng tự vẫn, tin.

Gia thế bình thường thể trở thành Thái t.ử Trắc phi.

khi phủ, Thái t.ử càng sủng ái nàng vô vàn.

Trắc phi, thực chất ngoại trừ cái danh phận , nàng chẳng khác gì vị Chính phi đây.

như nàng mà tự vẫn, tuyệt đối khả năng.

Thế nha báo với rằng, Lâm Nhược Vi thực sự nhảy giếng .

Thái t.ử chính mắt thấy.

kinh ngạc.

Trong nhất thời nên phản ứng .

Tuy rằng thích Lâm Nhược Vi.

nghĩa t.ử đại, vẫn xử lý hậu sự cho nàng .

kịp đợi bước khỏi cửa, Thái t.ử hùng hổ xông tới .

Đôi mắt đỏ ngầu, giơ tay ném mạnh một vật thẳng mặt .

Vật đó quẹt qua gò má, đau rát.

Giọng Thẩm Mộ Diễn như sấm sét giáng xuống đầu .

“Nàng tự cho kỹ !

di thư Nhược Vi rõ ràng!"

“Nàng ghen tuông thành tính, ngày đêm hà khắc, ép nàng đường cùng, chỉ thể nhảy giếng tự vẫn!"

Giọng run rẩy, hốc mắt đỏ như sắp rỉ m/áu.

“Tống Cẩm Sơ, nàng còn lòng hả?"

cúi nhặt bức di thư lên, nhanh chóng liếc qua một lượt.

Chữ quả thực Lâm Nhược Vi, dông dài tận ba trang giấy.

Từng chữ thấm m/áu, từng câu lên án, kể lể việc làm khó dễ nàng .

Ép nàng sống trong Thái t.ử phủ mà ngày dài như năm, sống bằng ch/ết.

khẽ nhướng mày.

Thú vị đấy.

hả, lời nào nữa ?"

Thẩm Mộ Diễn từng bước ép sát, hận ý trong mắt như nuốt chửng lấy .

“Nhược Vi tính tình ôn thuận, bao giờ tranh chấp với ai, thể khiến nàng bức di thư thế , phẫn uất tìm đến c/ái ch/ết, Tống Cẩm Sơ nàng công lao lớn lắm!"

siết chặt bức di thư trong tay, ngẩng đầu thẳng .

“Điện hạ, từng hà đãi Lâm Trắc phi."

Giọng bình thản, ngước mắt Thẩm Mộ Diễn.

“Chi phí thường ngày, bổng lộc nàng , tất cả đều do một tay Điện hạ an bài, đến chéo áo nàng còn từng chạm tới, làm làm khó dễ ?"

Lâm Nhược Vi phủ hai năm, đến thỉnh an đếm hết một bàn tay.

kể Thẩm Mộ Diễn còn công khai bảo hộ nàng , cho phép bước chân Quán Thư Các nơi nàng ở.

Nhục mạ làm khó, càng chuyện vô căn cứ.

Ánh mắt Thẩm Mộ Diễn lóe lên một tia d.a.o động, chỉ trong chớp mắt, đó càng bạo nộ hơn.

“Đến nông nỗi mà nàng còn giảo biện!"

đột ngột giơ tay, một tát giáng xuống.

né tránh.

Một tiếng “chát" giòn giã vang lên, má trái nóng rát đau đớn.

Khóe miệng dường như rách, vị rỉ sắt tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng.

“Tống Cẩm Sơ, chuyện sẽ xong như , c/ái ch/ết Nhược Vi, nàng bắt buộc trả giá!"

, lưng đối diện với , lạnh lùng tuyên bố.

“Cô gia nàng rời khỏi Đông cung, mặc áo vải, cài trâm gai, ăn cơm rau dưa, đến hoàng lăng thủ mọc ba năm cho Nhược Vi, để chuộc tội nghiệt."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/day-dan-cam-sac-nhuom-mau/chuong-1.html.]

Thủ lăng ba năm?

Thủ lăng cho một kẻ làm ?

Theo bản năng, gần như sắp sửa mở miệng phản kháng.

Một vị thất, tư cách gì đòi một Thái t.ử phi đường đường chính chính như thủ lăng cho nàng ?

Ngay cả Hoàng hậu cũng cái đạo lý , truyền ngoài chẳng trò lớn cho thiên hạ ?

Thế lời đến cửa miệng, mắt bỗng nhiên hiện lên một dòng chữ.

【Đáng thương cho Thái t.ử phi quá, rõ ràng chẳng làm gì cả, hãm hại chịu cuộc sống khổ cực như thế.】

sững tại chỗ.

trách thì trách nàng chiếm mất vị trí bảo nhà chúng thôi, nếu điều thì ngay từ đầu nên nhường ngôi vị Thái t.ử phi, chứ để bảo nhà chúng làm .】

【Đợi bảo nhà chúng đổi một phận khác trở về, sinh hạ hoàng tôn, địa vị vững chắc thì sẽ để nàng về thôi, cũng đòi mạng nàng , gì mà đáng thương chứ.】

【Nữ phụ mau theo quan tài rỗng đến hoàng lăng , đừng làm lỡ dở thời gian bảo chúng hết tác dụng thu/ốc giả ch/ết tỉnh ngọt ngọt ngào ngào với Thái tử.】

chôn chân tại chỗ, hề nhúc nhích.

“Tống Cẩm Sơ, nàng thấy hả?"

Thẩm Mộ Diễn đợi đến mất kiên nhẫn, , chợt ngẩn .

Bởi vì lúc , hai mắt đẫm lệ.

“Điện hạ khăng khăng cho , nhận .

Điện hạ đến hoàng lăng thủ mộ, tự nhiên cũng tuân theo."

dập đầu thật sâu.

chỉ xin Điện hạ, trong việc tang lễ Lâm Trắc phi, cho phép tận một phần tâm ý."

“Bất kể Điện hạ tin , Lâm Trắc phi chung quy vẫn Trắc phi Điện hạ, Đông cung."

Thái t.ử phi, tiễn nàng đoạn đường cuối cùng, bổn phận ."

xong, phủ phục mặt đất, im lìm động đậy.

Thẩm Mộ Diễn im lặng hồi lâu, cuối cùng, hừ lạnh một tiếng.

“Nàng khéo lắm...

Khắp nơi bằng lòng nhận , thì hãy lo liệu cho tang lễ Nhược Vi."

“Nếu như còn xảy nửa phần sót, thì đừng trách niệm tình nghĩa phu thê."

sải bước dài rời .

Tiếng bước chân càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất nơi cuối hành lang dài.

vẫn quỳ mặt đất, chậm rãi thẳng lên, dùng đầu ngón tay lau vệt m/áu nơi khóe môi.

Giả ch/ết diễn kịch .

thì đừng hòng sống nữa.

02

“Tống Cẩm Sơ!

Nàng làm cái gì hả!"

Ngày thứ hai, Thẩm Mộ Diễn đá văng cánh cửa chính viện.

đùng đùng nổi giận đến mặt , một tay túm chặt lấy cổ tay , lực đạo lớn đến mức như bóp nát xương cốt.

“Ai cho phép nàng tổ chức tang lễ thành thế ?

Ai cho phép nàng phát phó cáo?"

nổi trận lôi đình như , chẳng qua tổ chức tang lễ cho Lâm Nhược Vi quá lớn.

Mời cả tăng nhân chùa Pháp Nguyên đến làm đàn chay nước cạn, còn phát phó cáo khắp kinh thành.

Trong kinh hễ những thế gia danh tiếng, đều nhận tang Đông cung.

Bọn họ đều , Thái t.ử Trắc phi Lâm thị ch/ết.

Đối mặt với sự chất vấn, rủ mắt xuống, lộ vẻ đầy ủy khuất.

“Điện hạ an bài tâm địa gì cơ?"

chẳng qua nghĩ, Lâm Trắc phi đầu quả tim Điện hạ, tang lễ tự nhiên tổ chức cho thật thể diện, thật vẻ vang."

2.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...