Đệ Nhất Đồ Tể Báo Thù Ký: Mổ Heo, Làm Bánh, Tiện Thể Trói Luôn Tướng Quân
Chương 10: Nợ máu phải trả bằng máu
Tin tức quả nhiên lan truyền đến tai c chúa nh như chớp giật. Ta và Nguyên Hoài vừa dạo phố trở về, ngay đêm hôm đó, c chúa đã ngự giá thân chinh tìm đến tận cửa nhà bếp. Hai tay ta đang hì hục mổ lợn, khẽ ngẩng đầu liếc ả. Vẫn là gương mặt kiêu ngạo hách dịch thượng đẳng . Đứng hầu hạ sát bên cạnh ả vẫn là tên thị vệ mặt sẹo năm nào. Khuôn mặt gớm ghiếc đầy sẹo rỗ của , ta hóa thành tro cũng chẳng thể nào quên! Ngày đại hôn đẫm m.á.u năm , kẻ vung kiếm tàn sát bốn tên gia nh của Dung phủ để cướp tân lang chính là . Sau này, kẻ ra tay trói gô ta ném thẳng vào phủ c chúa cũng là . Và ba năm trước, kẻ đã nhẫn tâm vứt bỏ t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của Dung Lang nơi đồng kh m.ô.n.g quạnh, mặc cho bầy ch.ó hoang đói khát xâu xé, cũng kh ai khác chính là ! Ta đã liều mạng huyết chiến với bầy ch.ó hoang dại, mẩy nhuốm đầy m.á.u tươi mới thể cướp lại được một nửa thi hài tàn tạ của Dung Lang từ trong mõm chúng. Cũng kể từ cái đêm kinh hoàng , ta bắt đầu học cách mổ lợn mà mặt kh hề biến sắc.
Dường như bị cảnh tượng m.á.u me nhầy nhụa trước mắt làm cho khiếp vía, giọng ệu của c chúa cũng bớt vài phần ng cuồng hống hách: "Nửa đêm nửa hôm, ngươi mổ lợn làm cái gì?".
"Hôm nay dạo chợ vừa tậu được dàn d.a.o mới sắc lẹm, lòng ngứa ngáy nhịn kh nổi nên muốn đem ra thử nghiệm vài đường" - Ta dùng mu bàn tay quệt vệt m.á.u heo t tưởi dính trên mặt, khiến một nửa khuôn mặt tức thì nhuộm đỏ một màu m.á.u rợn .
C chúa nheo mắt, xuyên qua mớ tóc rối bù xù của ta đ.á.n.h giá cặn kẽ: "Tr dáng vẻ của ngươi... quen mắt lắm".
Hai tay ta vẫn thoăn thoắt lột da heo, bu lời tự giễu: "Kẻ tiện dân thấp hèn như ta, làm gì diễm phúc được diện kiến dung nhan c chúa. Ngài th ta quen mắt, âu cũng là do đám dân đen bần hàn chúng ta ai n đều mang một bộ dạng lam lũ, bẩn thỉu giống nhau cả thôi". C chúa gật gù ra vẻ đắc ý: "Ngươi nói cũng ".
Ta nhấc bổng con heo vừa lột sạch da quẳng phịch lên thớt, bắt đầu vung đao lóc xương. C chúa th thế, vội vã lùi lại phía sau một bước, cất giọng dò hỏi: "Nghe đồn ban sáng Nguyên tiểu tướng quân đích thân dẫn ngươi dạo phố mua sắm nhiều đồ vật?".
Ta cười lớn sảng khoái: "C chúa tin tức thật nh nhạy! Ngài vừa đặt chân đến trấn đã xúng xính áo quần, lượn lờ khắp các cửa hiệu để tiêu tiền. Tướng quân bảo rằng ngài từ nhỏ chưa từng tiếp xúc với nữ nhân, chẳng biết các cô nương chuộng thứ gì, nên mới mượn ta cùng để làm quân sư quạt mo. Nguyên tiểu tướng quân đúng là tuýp ngoài lạnh trong nóng. C chúa cứ cái tay nải chứa đầy y phục, trang sức đỏ chót màu hồng cánh sen đằng kia mà xem! Chẳng biết là mua tặng ai, chứ chắc c kh mua cho cái mụ chuyên nghề đồ tể này đâu!".
C chúa che miệng cười ngặt nghẽo đầy mỉa mai: "Đương nhiên là kh đến lượt loại thấp hèn như ngươi !".
Ta hất hàm chỉ về phía góc bếp: "Bên kia còn cả một bát sữa hạnh nhân do đích thân Tướng quân vất vả xếp hàng mua đ. Nghe thiên hạ đồn đại hương vị của nó th tao ngọt ngào lắm. Kẻ hèn như ta nào phúc phần mà thưởng thức cái vị ngọt th xen lẫn chút dư vị đắng chát . Cuộc đời ta nếm trải đắng cay đã đủ , nay chỉ thèm khát thứ vị ngọt ngào thuần khiết như mật ong mà thôi".
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
C chúa vểnh mặt kiêu hãnh cất lời: "Cái vị th tao xen lẫn đắng chát , lại vừa vặn hợp với khẩu vị cao quý của bổn cung". Nói đoạn, ả hất cằm ra lệnh cho tên thị vệ mặt sẹo: "Mau bưng lên đây cho ta nếm thử!".
Tên mặt sẹo khúm núm bưng chiếc bát sứ lên, cẩn trọng rút một chiếc trâm bạc từ trong n.g.ự.c áo ra thử độc, ngắm nghía xem xét kỹ lưỡng một hồi mới dám dâng lên tận tay c chúa. C chúa yêu kiều cầm chiếc thìa bạc múc một muỗng nhỏ đưa lên miệng nhấp thử. Hàng chân mày th tú của ả khẽ nhíu lại, vẻ mặt đầy hoài nghi, lại múc thêm một muỗng nữa nếm thử: "Thứ mùi vị quái quỷ gì thế này? Tuyệt nhiên chẳng chút hương vị hạnh nhân nào cả!".
Ta giả vờ ngẩng phắt đầu lên , ôm mặt kêu thét lên kinh hãi: "Trời đất quỷ thần ơi! ngươi lại dám bưng bát này dâng cho c chúa?! Bát bên cạnh mới là sữa hạnh nhân! Còn bát trên tay ngài... là đồ ăn thừa chuẩn bị đem cho heo ăn đ! Trong đó toàn là nước vo gạo chua loét trộn lẫn với nước phân, là 'bữa cơm tiễn hành' ban cho con lợn kia ăn trước khi bị chọc tiết mà!".
Cơn phẫn nộ của c chúa bốc lên đến đỉnh đầu, ả vung tay ném vỡ nát chiếc bát sứ xuống nền gạch: "Tên cẩu nô tài to gan!!!". Khuôn mặt chằng chịt sẹo của tên thị vệ tức khắc tái nhợt như xác c.h.ế.t. "Bịch" một tiếng, quỳ rạp xuống nền đất rải đầy mảnh sứ vỡ, dập đầu kêu rầm rập như tế : "Nô tài tội đáng muôn c.h.ế.t! Nô tài thực sự kh cố ý! Cầu xin c chúa rộng lượng tha mạng cho nô tài!".
Từ khi sinh ra đến nay, c chúa Hoa Dương lá ngọc cành vàng đã bao giờ chịu nỗi nhục nhã ê chề nhường này! Đôi mắt ả trừng lên giận dữ đến mức vằn đỏ những tia máu: " đâu! Lập tức c.h.é.m l cái đầu ch.ó của tên nô tài này cho ta!".
Bàn tay ta nắm chặt cán d.a.o đồ tể vẫn còn vương hơi ấm của tiết lợn, thong dong bước tới. "Để chuyện đó cho ta! Con lợn vừa chọc tiết chưa đủ để làm ta thỏa mãn cơn khát máu!". Ta dùng một tay bóp chặt l cằm tên mặt sẹo, thô bạo ép ngẩng mặt lên. Ánh mắt chạm khuôn mặt bê bết m.á.u của ta, nỗi kinh hoàng tột độ hiện rõ trong đôi đồng t.ử đang co rút lại. Xoẹt! Lưỡi đao sắc lẹm lóe lên một đạo hàn quang lạnh lẽo, chuẩn xác cắt đứt cuống họng . Máu tươi phun trào như suối tuôn. trừng trừng hai mắt ta trong sự thống khổ tột cùng, sợ hãi, kinh hoàng, hối hận... nhưng tuyệt nhiên chẳng thể thốt ra được nửa lời kêu cứu.
Ta nhếch môi cười lạnh nhạt: "Kẻ kh biết trời cao đất dày, đem quăng xác cho ch.ó hoang gặm nhấm là hợp lý nhất".
C chúa ghê tởm phẩy tay áo lệnh: "Khiêng cái xác c.h.ế.t tiệt này khuất mắt ta! th mà xui xẻo!". Đám gia nhân còn lại luống cuống chân tay, nh nhảu khiêng cái xác của tên thị vệ mặt sẹo ra khỏi phòng, thẳng một mạch về phía bãi tha ma sau núi. Ta liếc vũng m.á.u loang lổ trên nền đất, thầm nhẩm tính trong đầu. Lực đạo vừa nãy ta vung đao đã được khống chế vô cùng chuẩn xác, vừa đủ để kh c.h.ế.t ngay lập tức mà vẫn duy trì sự tỉnh táo để tự nếm trải cái cảm giác bị bầy ch.ó hoang đói khát xâu xé thân xác. sẽ cảm nhận rõ mồn một nỗi đau đớn thấu xương tủy cho đến tận giây phút trút hơi thở cuối cùng mà chẳng mảy may sức lực để chống cự.
C chúa dùng trà thơm súc miệng sạch sẽ xong xuôi nhưng vẫn ngồi lì ở đó hậm hực ôm cục tức. Ta cẩn thận rửa sạch tay, bước tới cung kính vuốt lại nếp áo cho ả: "C chúa muốn tìm chút thú vui để khuây khỏa tâm tình kh?". Dường như ả chẳng m mặn mà: "Sự đời này còn thứ gì thể khiến bổn cung th vui vẻ được nữa chứ?".
Ta cố ý ghé sát vào tai ả, thầm thì ma mị: "Ta đưa c chúa xem lén Nguyên tiểu tướng quân tắm, ngài th ?".
Chưa có bình luận nào cho chương này.