Đệ Nhất Đồ Tể Báo Thù Ký: Mổ Heo, Làm Bánh, Tiện Thể Trói Luôn Tướng Quân
Chương 14: Binh bất yếm trá
Kỵ binh Tây Lương bắt sống c chúa, tóm gọn đại tướng quân, đắc ý ngửa cổ cười vang trời, cưỡi ngựa hí vang rầm rập tiến về phía Đ theo tấm bản đồ bố phòng cơ mật mà ta đã dâng tặng, hạ quyết tâm một trận đ.á.n.h thẳng vào trung tâm đầu não của Đại Chiêu.
Tấm bản đồ bố phòng mà ta cung cấp so với bản gốc do quân do thám Tây Lương dày c thu thập kỳ thực chẳng khác nhau là m. Nhưng, chỉ là ta đã cực kỳ khéo léo "thêm mắm dặm muối", động chút thủ cước vào những chi tiết phòng thủ nhỏ nhặt nhất. Sai một ly, một dặm. Toàn bộ quân lực Tây Lương bị dụ dỗ sâu vào đúng cái bẫy t.ử thần - nơi đóng quân bí mật và kiên cố nhất của Nguyên Hoài.
Thuốc mê ta hạ cho Nguyên Hoài chỉ là loại hạng nhẹ, vừa đủ để chìm vào cơn hôn mê sâu trong khoảng một c giờ ngắn ngủi. Đến c ba, khi toàn bộ quân Tây Lương đã rã rời gân cốt sau một ngày hành quân cướp phá, thi nhau ngủ say như c.h.ế.t thì Nguyên Hoài bất ngờ tỉnh giấc. dùng con d.a.o lóc xương siêu nhỏ mà ta đã lén nhét vào tay áo lúc giúp chỉnh trang y phục để cắt đứt dây thừng trói buộc. Sau đó, hỏa tốc hội quân cùng toàn bộ binh lực tinh nhuệ của Đại Chiêu, lặng lẽ bao vây tứ phía do trại địch. Dễ dàng tóm gọn toàn bộ quân lực Tây Lương như bắt sống lũ rùa rụt cổ nằm ngoan trong hũ. Bọn Tây Lương vốn dĩ nh ninh phen này đã nắm chắc phần tg trong tay, nên đã kiêu ngạo dốc toàn lực lượng ra quân. Nào ai ngờ lại mắc mưu hiểm, bị quân của Nguyên Hoài đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá, tan tác chim mu, kh còn chừa lại một đường lui nào.
Tất cả chỉ là một vở kịch hoành tráng do chúng ta dựng nên. Dùng kế "Giả vờ để lộ sơ hở", tung mồi nhử dụ địch sa chân vào lưới tảng, tung một mẻ lưới tóm gọn toàn bộ rễ má quân thù, trừ khử tận gốc rễ những hiểm họa tiềm ẩn về sau. Đây, chính là cái đạo lý "Kh đập phá cơ đồ cũ nát thì xây dựng được một đế chế thái bình mới" mà ta từng nói!
Trên tường thành cao ngất, Vấn Trác kề sát th đao lạnh lẽo vào cổ ta, đôi mắt đỏ ngầu hằn những tia máu, ên cuồng gào thét: "Tần Lãnh Nguyệt!!! Con tiện nhân nhà ngươi dám bội tín bội nghĩa lừa gạt ta!!!".
Ta ngửa cổ cười lớn ngạo nghễ: "Ở Đại Chiêu chúng ta, cái này được gọi là binh bất yếm trá! Đã dùng binh ra trận thì việc đ.á.n.h lừa quân địch bằng mưu hèn kế bẩn là ều bắt buộc làm, cốt để giành l lợi thế tuyệt đối và mang về chiến tg cuối cùng trên sa trường đẫm máu!".
Vấn Trác vẫn trợn trừng mắt kh cam tâm chấp nhận sự thật tàn khốc này: "Thiên hạ này ai mà chẳng rõ Tần Lãnh Nguyệt nhà ngươi tính tình phóng khoáng, gan dạ hơn , lại mang mối thâm thù huyết hận kh đội trời chung với ả c chúa của triều đình Đại Chiêu! Cớ ... cớ ngươi lại cam tâm tình nguyện ra tay giúp đỡ bọn chúng?!".
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta đưa mắt xuống phía dưới chân tường thành, nơi hàng vạn tướng sĩ Đại Chiêu đang đứng dàn trận uy nghi, oai phong lẫm liệt, hệt như khung cảnh bi tráng sáu năm về trước nơi thung lũng sục sôi nhiệt huyết th xuân.
"Vấn Trác, ngươi chỉ biết vỗ tay tán thưởng ệu múa của ta mang vẻ phóng khoáng tự tại vô ưu vô lo. Nhưng ngươi lại chẳng hề hay biết, ta dùng ệu múa đó để truyền ngọn lửa khát vọng, để cổ vũ tinh thần những nam nhi dũng của Đại Chiêu! Cổ vũ họ đổ m.á.u để bảo vệ thật vững vàng mảnh non s gấm vóc này! Mảnh non s tươi đẹp rạng ngời mà Dung Lang của ta từng yêu thương đến mức muốn họa lại tất cả vào tr, cất giữ trân trọng nơi tận cùng đáy lòng!".
Vấn Trác nghiến răng ken két, sát khí bùng nổ: "Nếu đã thế, thì chúng ta cùng nhau xuống hoàng tuyền! ngươi làm bạn đồng hành bồi táng, ta cũng kh uổng mạng!". Lưỡi đao lạnh lẽo sắc bén tức thì cứa sâu vào da thịt cổ ta, m.á.u tươi rỉ ra thấm đỏ cả cổ áo.
Ta đưa mắt xuống dưới thành. Nguyên Hoài vận hỉ phục đỏ rực, mái tóc búi cao oai phong lẫm liệt uy nghiêm ngồi trên lưng ngựa chiến. Dải lụa đỏ thắm thắt trên vương miện tung bay phấp phới trong gió lộng. Sáu năm trước, trên đỉnh núi lộng gió , khi đó ta vừa tròn mười chín tuổi xuân ngời, đang say sưa múa giữa đất trời bao la. Ta cũng từng vô tình thoáng th giữa hàng vạn binh lính dưới chân núi một dải lụa đỏ bay lượn phấp phới trong gió, vấn vương lay động cả tâm can ta. Trong ánh sáng tà dương ngược chiều nơi thung lũng, ta kh thể rõ được khuôn mặt hùng . Đợi đến khi ta múa xong một khúc, khao khát muốn kỹ hơn một lần, thì cơn gió lại tàn nhẫn ngừng thổi, dải lụa đỏ cũng biến mất bặt tăm kh còn l một dấu vết. Trong lúc mải mê tìm kiếm bóng hình hư ảo , ta lại tình cờ gặp gỡ Dung Lang. Đôi mắt ngập tràn tình ý say đắm, đang ta kh chớp mắt.
Giá như ngày gió đừng ngừng thổi... Giá như ta được gặp vị tướng quân mang dải lụa đỏ kia trước... lẽ, cuộc đời ta đã kh bước vào đoạn kết cục bi thương tàn khốc nhường này. Nhưng trớ trêu thay, cơn gió ngày hôm đó lại đột ngột lịm tắt...
Ta dùng đôi mắt ngấn lệ Nguyên Hoài lần cuối. Vị tướng quân oai phong lẫm liệt ánh mắt kiên định sắc lẹm tựa chim ưng, dang rộng hai cánh tay kéo căng dây cung dũng mãnh, một mũi tên xé gió lao với tốc độ xé nát kh gian. Ta nhắm chặt mắt, chờ đợi cái c.h.ế.t ập đến.
Chợt, một cảm giác ấm nóng nhơn nhớt bất ngờ b.ắ.n tung tóe lên mặt ta. Làm nghề mổ lợn ròng rã ba năm trời, hôm nay ta mới thấm thía cái cảm giác bị "óc vỡ toang" văng tung tóe là như thế nào! May mắn thay, thứ óc lợn văng tung tóe kh của ta, mà là của tên Vấn Trác khốn kiếp! Tài nghệ b.ắ.n cung bách phát bách trúng của Nguyên tiểu tướng quân quả nhiên là d bất hư truyền, kinh thiên động địa!
Chưa có bình luận nào cho chương này.