Đệ Nhất Đồ Tể Báo Thù Ký: Mổ Heo, Làm Bánh, Tiện Thể Trói Luôn Tướng Quân
Chương 8: Giấc mộng phù hoa
Nhát đao cải cách thứ hai của Nguyên Hoài nhắm thẳng vào phủ của c chúa. dõng dạc tuyên bố: "Tiền thuế xương m.á.u của dân đen kh dùng để nuôi báo cô lũ ăn bám!". Lệnh vừa ban, toàn bộ đám nam sủng của c chúa đều bị áp giải sung quân tòng phạm. còn quả quyết: "C chúa thu nạp một tên, ta sẽ bắt một tên!". đám nam sủng từng được nu chiều bằng sơn hào hải vị, gấm vóc lụa là nay chịu cảnh đầu bù tóc rối, tay chân đầy những vết chai sạn rướm máu, c chúa cuối cùng cũng kh nhẫn nhịn nổi nữa.
Mười m cỗ xe ngựa chở đầy vàng bạc châu báu, rầm rộ tiến thẳng vào quân do. C chúa ng cuồng nằm ườn trên giường của Nguyên Hoài, nhất quyết kh chịu rời . "Nếu Tướng quân đã kh cho bổn cung vui vẻ với nam sủng, vậy thì bổn cung đành tự đến hầu hạ Tướng quân vậy!". Nguyên Hoài cũng chẳng buồn đôi co với ả, lẳng lặng cuộn chăn màn chuyển thẳng xuống nhà bếp.
Ban đầu ta kịch liệt phản đối: "Ta đường đường là phận nữ nhi, dẫu kh còn trẻ trung mơn mởn nhưng vẫn đang độ xuân sắc phơi phới, phong vận hãy còn vương vấn. thể chung chạ ngủ cùng một phòng với nam nhân như ngài được!".
Nguyên Hoài vừa hì hục trải chăn, vừa hừ lạnh: "Nàng cứ thử vác mặt hỏi khắp cái do trại này xem, ai mà kh biết quân do chúng ta chỉ ba loại : Nam nhân, nữ nhân, và mụ đồ tể Tam Nương! Hơn nữa, nếu ta kh ngủ ở đây, chẳng lẽ nàng nhẫn tâm để một vị tướng quân uy dũng ra ngủ chung với ngựa ?".
Đêm đó, ta nằm bên gian trong, Nguyên Hoài nằm gian ngoài, cách nhau một cánh cửa gỗ. Cả hai đều cẩn thận khóa chặt chốt cửa bên phía , rõ ràng là chẳng ai tin tưởng ai. Lăn lộn mổ heo cật lực cả ngày trời khiến ta mệt mỏi rã rời, vừa đặt lưng xuống giường đã ngáy pho pho.
Trong cơn mơ màng, ta lại gặp Dung Lang. Cũng giống như ba năm ròng rã bị giam cầm trong ngục tối phủ c chúa, ta ủ rũ lẩn khuất trong những con ngõ hẻm u ám, ẩn sau quán rượu, cửa tiệm son phấn hay quầy bánh bao, chỉ để từ xa lén lút trộm kiệu của c chúa ngang qua. Trong chiếc kiệu lộng lẫy xa hoa , c chúa, và cả Dung Lang của ta. Dòng trẩy hội trên phố đ đúc xô đẩy tựa thác lũ, ai n đều kiễng chân vươn cổ, tr nhau chiêm ngưỡng dung nhan c chúa.
Trên vách xe chạm trổ hình chim phượng hoàng tung cánh là nét bút tài hoa do chính tay Dung Lang tỉ mẩn vẽ nên; trên rèm châu thêu bách ểu triều phụng cũng là do tự tay thiết kế. Giờ đây, chỉ kẻ hầu hạ cận kề bên cạnh c chúa mới diễm phúc được chiêm ngưỡng nét bút thần sầu của đệ nhất họa sư kinh thành – Dung Ôn.
Trong mơ, cõi lòng ta cũng vỡ nát tựa như những lần tình cờ chạm mặt suốt ba năm tủi nhục , trái tim đau đớn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Ta đứng thẫn thờ ở một đầu con phố dài hun hút, nơi những tán lá bàng mùa hạ xum xuê che khuất thân ảnh tiều tụy của ta. Dung Lang đứng ở đầu bên kia, bước lên những bậc thềm đá hoa cương. bỗng ngoái đầu lại, xuyên qua dòng đ đúc ồn ào, ánh mắt dán chặt về phía ta. Ta luống cuống vẫy vẫy tay về phía , cổ họng khô khốc đắng nghét kh thể thốt nên lời, chỉ biết mặc cho hàng lệ tuôn rơi như suối đứt dây.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dung Lang khẽ mỉm cười với ta, nụ cười th tao nhã nhặn, tựa hồ như cuộc đời chưa từng nhuốm màu bi thương, chưa từng nếm trải những đắng cay tủi nhục tận cùng. vẫn là thiếu niên Nho nhã, ung dung tự tại của những tháng năm rực rỡ thuở nào. Giấc mộng đẹp đẽ nhường , cuối cùng cũng chỉ là ảo ảnh. Dung Lang kh hề hé nửa lời, nhưng bên tai ta lại văng vẳng th âm trầm ấm của truyền tới:
"Nguyệt Nương à, nàng hãy quên ta , và sống cho thật tốt quãng đời còn lại nhé..."
Một tiếng nổ chát chúa vang lên như đá tảng vỡ vụn. Đám đ xung qu đồng loạt thét lên kinh hãi. thiếu niên vận bạch y th khiết , từ trên cổng thành cao ngất ngưỡng, đã gieo tự vẫn. Thân thể vỡ nát, m.á.u đỏ nhuộm thẫm cả một khoảng sân gạch. lẽ c chúa đã sớm quên bẵng , nhưng ta thì vĩnh viễn ghi lòng tạc dạ. Ngày hôm nay, đúng tròn ba năm ngày Dung Lang bị cướp giam cầm.
Ta choàng tỉnh giấc, nhận ra cổ họng khô rát, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi và nước mắt. Dường như ta đã khóc lâu, lâu. Qua vách tường mỏng m, giọng nói trầm ấm của Nguyên Hoài vọng lại: "Tỉnh à?".
Ta giật thót , vội ôm chăn ngồi bật dậy: " ngài biết ta đã tỉnh? Lúc ngủ mơ... ta nói sảng gì kh?".
Nguyên Hoài nín lặng một lát, bực dọc đáp: "Nàng vừa nhắm mắt đã ngáy to như sấm rền, giờ tự dưng im bặt, chẳng là đã tỉnh giấc !".
Ta thở phào nhẹ nhõm, từ từ nằm xuống trở lại: "Xin lỗi Tướng quân, ta làm ồn đến ngài . Ta sẽ ráng thức thêm một lúc để ngài chợp mắt trước vậy".
Giọng Nguyên Hoài chút run rẩy khó tả: "Thôi, nàng cứ ngủ . Bị nàng hành hạ cả đêm, cõi lòng ta đã rối bời, chẳng thể chợp mắt nổi nữa đâu".
Chưa có bình luận nào cho chương này.