Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đệ Nhất Đồng Thuật Sư

Chương 108: Ta Thích Ngươi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thanh Phong ngẩn , đó đưa tay nhận lấy tờ giấy, vẻ mặt thoáng qua chút phức tạp, nhẹ gật đầu đáp:

, Vân tiểu thư.”

Vân Tranh xoay rời .

Thanh Phong theo bóng dáng trắng muốt , trong lòng khẽ thở dài, lông mày bất giác hiện lên nỗi u sầu.

khi Thánh Viện, việc đầu tiên Thanh Phong làm đưa lá thư mà Vân Tranh gửi cho Đế Tôn.

“Đế Tôn, đây vật Vân tiểu thư nhờ chuyển cho ngài.”

kịp hết câu, Đế Tôn nhanh chóng vươn bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, giật lấy tờ giấy từ tay như chút vội vàng.

Thanh Phong sững mất vài giây.

Cuối cùng, Đế Tôn lạnh lùng liếc một cái, môi mỏng khẽ mở:

“Ngươi lui .”

“Hả?” Thanh Phong còn hồn, cũng dám kỹ Đế Tôn nhà , lập tức cúi đầu liên tục , vội vàng rút lui như chạy nạn.

khi Thanh Phong rời khỏi, trong phòng chỉ còn một Đế Tôn.

cầm lấy tờ giấy, ánh mắt sâu thẳm thoáng hiện lên chút cảm xúc khó tả. Đôi môi mím , gương mặt tuấn tú pha lẫn lo lắng và căng thẳng.

gì với đây?

Dung Thước mở tờ giấy , năm chữ to đập ngay mắt khiến lông mày lập tức nhíu , khóe môi âm thầm cong lên.

thể tưởng tượng dáng vẻ cô khi mấy chữ … vẫn bướng bỉnh như khi.

tờ giấy :

“Dung Thước, đồ nhát gan.”

Ánh mắt Đế Tôn dần trở nên thâm sâu. khẽ xoay tờ giấy trong tay, thu nó Long Nguyệt giới.

“Vân Tranh…”

Đêm buông xuống, Thánh Đô rực rỡ ánh đèn, vô cùng náo nhiệt.

Thời điểm Thánh Viện chuẩn chiêu sinh gần kề, ngày càng nhiều nhân vật lớn và thiên tài trẻ tuổi đổ về nơi .

Lúc , Vân Tranh đang khoanh chân nhắm mắt điều tức trong phòng.

Một lúc

Một bóng đen bất ngờ xuất hiện trong sân, phát chút tiếng động nào.

Khí chất trầm , nội liễm, mang theo một áp lực vô hình, sắc bén như vực sâu.

Dung Thước ngẩng mắt qua khe cửa, ánh mắt rơi lên bóng dáng mơ hồ phía bên trong.

Trong góc tối, Thanh Phong lắc đầu bất lực khi thấy cảnh .

Đế Tôn nhà cứ gặp Vân tiểu thư như rối cả lên ?

Rõ ràng quan tâm, chịu trực tiếp đối mặt với nàng. hiểu nổi tâm lý Đế Tôn.

Ánh mắt sâu thẳm Dung Thước hiện lên vẻ khắc chế và nhẫn nhịn, còn chút tình cảm khó gọi tên.

gầy một chút.

Gương mặt cũng mất nét trẻ con ngày .

chậm rãi thu ánh mắt về, chuẩn xoay rời , thì đột nhiên

Một luồng ánh sáng vàng kim hiện lên, một tấm lưới lớn từ bao phủ lấy .

Sắc mặt Dung Thước thoáng hoảng hốt

“Dung Thước! Ngươi trốn !”

Quả nhiên, giọng lạnh lẽo trong trẻo quen thuộc vang lên lưng.

Bước chân sắp rời lập tức khựng .

Tất cả cảm xúc giấu kín trong lòng, nhanh chóng thu liễm còn dấu vết, trở với dáng vẻ lạnh lùng như băng thường ngày vị Đế Tôn.

chậm rãi , đối diện với đôi mắt long lanh lấp lánh Vân Tranh.

Tim đập nhanh một nhịp.

Dù ngoài mặt vẫn giữ vẻ xa cách, lạnh lùng, trong lòng bắt đầu rối loạn.

“Dung Thước, hơn nửa năm …” Giọng Vân Tranh chút u oán, “Ngươi đến tìm .”

“Ừ, gần đây tu luyện thế nào?” Dung Thước vẫn giữ gương mặt vô cảm.

Vân Tranh bật vì thái độ .

Cô bước thêm vài bước, rút ngắn cách giữa hai .

Mùi hương thiếu nữ lan nhẹ đến mũi , khiến lòng khẽ xao động.

Dung Thước định lui một bước, ngay lúc , Vân Tranh đột nhiên nhào lòng , vòng tay ôm lấy eo .

“A Thước.”

thể lập tức cứng đờ.

Chỉ hai chữ thôi, cũng đủ khiến lòng mềm nhũn.

“Vân Tranh…”

“Ngươi còn thích ?” Cô vùi đầu trong n.g.ự.c , giọng rầu rĩ vang lên.

Câu hỏi khiến sững .

Còn thích ?

Tất nhiên thích.

Nếu , chẳng từ Linh Châu lặn lội đến Đông Châu, Thánh Viện xin một phận trưởng lão phù văn, chỉ để ở gần nàng một cách đường hoàng.

“Bản tôn vẫn luôn thích ngươi.”

Giọng trầm thấp vang lên bên tai Vân Tranh.

Cô ngẩng đầu lên , khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc:

“Dung Thước, hình như cũng… thích ngươi .”

Lời dứt, như sét đánh ngang tai, cả đầu óc trống rỗng.

kịp vui mừng, Vân Tranh tiếc nuối tiếp:

“Tiếc … ngươi quá lâu, đến mức quên mất cảm giác thích ngươi như thế nào .”

Tâm trạng Dung Thước như tàu lượn siêu tốc bay lên đỉnh mây rơi thẳng xuống đáy.

Nỗi mất mát len lỏi trong tim.

Trong mắt Vân Tranh thoáng hiện vẻ tinh nghịch. Cô nhanh chóng thu biểu cảm, nghiêm túc hỏi:

ngươi gì?”

“Ngươi… thể thích bản tôn một nữa.”

Dứt lời, vành tai Đế Tôn đỏ bừng.

ngoài mặt vẫn tỏ ngạo mạn, lạnh nhạt như cũ, chẳng để lộ sơ hở nào.

“Khó đấy.” Vân Tranh cố tình vẻ khó xử.

Ánh mắt Đế Tôn lập tức ảm đạm.

trầm mặc giây lát :

“Tu luyện cho , bản tôn sẽ đến tìm ngươi.”

xong, xoay định .

lúc , một bàn tay nhỏ mềm mại bất ngờ đan tay , siết chặt lấy.

“Dung Thước, chúng thử một .”

Dung Thước cúi đầu đôi mắt chân thành cô, cả như dòng điện xuyên qua tê dại nhẹ bẫng.

“Ngươi quyền từ chối , bởi vì chính ngươi trêu chọc , Đế Tôn đại nhân.”

Vân Tranh cong môi , giọng điệu nũng nịu mang theo chút ngọt ngào nguy hiểm.

“Hảo.” đồng ý.

Gương mặt tuấn mỹ như thần tiên cuối cùng cũng nở nụ .

Trong bóng tối, Thanh Phong thấy cảnh mà trợn tròn mắt, nuốt nước bọt.

Đế Tôn đại nhân… Vân tiểu thư thu phục ?!

Nếu đám nữ tu ở Trung Linh Châu chuyện , chắc chắn sẽ tức đến dậm chân đ.ấ.m ngực!

Sáng sớm hôm .

khi bày tỏ tình cảm với tối qua, Dung Thước tạm ở phòng bên cạnh Vân Tranh.

tin nàng ngoài dạo chơi, lập tức theo.

Vân Tranh liếc gương mặt tuấn mỹ như thần , ánh mắt lóe lên chút giảo hoạt.

Một lúc

Lúc rời khỏi cửa, Dung Thước vốn một nam tử tuấn tú đến mức khiến ganh ghét. khi bước khỏi cửa, khuôn mặt nàng “biến hóa” thành đầy nốt rỗ và một vết sẹo xí kéo dài từ đuôi mắt xuống má.

Vân Tranh :

“Như mới , gây chú ý.”

thế, Đế Tôn đại nhân khẽ búng trán nàng bằng ngón tay thon dài, giọng đầy bất đắc dĩ ẩn chứa cưng chiều:

“Nghịch ngợm.”

hề nha.”

“Tranh Nhi, đợt chiêu sinh , ngươi hết sức cẩn thận.”

Dung Thước thêm gì nữa, đáy mắt hiện lên tia trầm ngâm nghiêm túc.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...