Đệ Nhất Đồng Thuật Sư
Chương 13: Chủ Động Tìm Đến Cửa
"Xin hãy cho cẩn thận!" – Thị vệ phủ Vân Vương tức giận lên tiếng ngăn cản, bàn tay to siết chặt chuôi kiếm bên hông, như thể chỉ chờ lệnh rút .
Tô Dung nghiêng đầu sang tiểu nha , giọng mang theo vẻ giận dữ:
"Tiểu Bích, đừng ăn linh tinh. Vân Tranh thể làm mấy chuyện độc ác như thế? Chỉ ... chỉ ..."
Nàng cúi đầu, dáng vẻ thất thần và buồn bã, trông như một mỹ nhân cô đơn mang theo nỗi ưu sầu.
Tiểu Bích bực tức:
"Tiểu thư, cần bênh vực cái thứ phế vật đó nữa! Nàng đáng!"
Một nha khác cũng khuyên can, ba họ cửa Vân Phi Các như đang diễn một vở kịch.
Lúc , bên trong Vân Phi Các truyền một giọng nữ lạnh lùng dễ :
" ai đang gào rú cửa bổn tiểu thư ?"
ánh mắt lập tức hướng về phía tiếng phát . mắt họ một thiếu nữ tuyệt sắc, dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, đang từ từ bước trong bộ y phục đỏ rực như lửa.
Nàng kẹp một cây bút lông giữa hai ngón tay, xoay nhẹ một cách tùy ý, kỳ lạ ngòi bút vung chút mực nào.
Đồng tử Tô Dung thoáng qua một tia u ám. Vân Tranh!
chẳng nàng c.h.ế.t ?
Chẳng lẽ thật sự mạng lớn, còn sống sót ?
điều khiến nàng bối rối : khi sống , Vân Tranh hề vạch trần nàng...
Tô Dung trầm ngâm, đồng thời cũng nhận , Vân Tranh hiện tại khác hẳn .
" Vân Tranh, chuyện với ." – Tô Dung nở nụ , trong giọng hề chút chân thành.
"Đợi một lát." – Vân Tranh nhàn nhạt đáp một câu.
Nụ môi Tô Dung cứng đờ, nàng vẫn gật đầu, dịu giọng hỏi:
Xem thêm: Cho Anh Một Danh Phận (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
" đang định làm gì ?"
"Đánh chó."
Câu trả lời dứt, Vân Tranh liền vung bút, cây bút lông trong tay như thiểm điện lao thẳng về phía mặt Tiểu Bích. Tiểu Bích hoảng sợ hét lên, khuôn mặt biến sắc.
"Aaaa..."
Tiếng thét thê lương vang vọng dứt.
Chiếc bút lông lúc đầu mềm mại, giờ đây biến thành vật sắc nhọn như kim châm, hung hăng rạch lên mặt Tiểu Bích, m.á.u tươi chảy ròng ròng, khiến khuôn mặt hủy hoại .
Tô Dung thấy cảnh thì ánh mắt run rẩy, trong lòng chấn động mạnh.
khi định thần , nàng vội vàng hét lên:
"Dừng tay, Vân Tranh!"
Vân Tranh buông tay, hờ hững :
" tay ? Nếu ngươi con ch.ó cầu xin, thì tự tay ."
Dáng vẻ thong dong nàng khiến Tô Dung tức đến nghiến răng. Cây bút ám khí từ mà ?
"Tiểu thư, cứu... cứu !" – Tiểu Bích gào thét, tiếng hét đau đớn vang vọng một nữa.
Chiếc bút lông vẫn như linh tính, truy đuổi Tiểu Bích ngừng. Dù Tiểu Bích tu vi linh giả thất giai ám khí kỳ lạ , nàng bất lực.
Tô Dung vung tay, linh lực từ lòng bàn tay bùng phát, linh sư lục giai! Nàng tung một đòn đánh về phía chiếc bút.
"Choang!"
Chiếc bút lông rơi xuống đất, khôi phục dáng vẻ bình thường, thậm chí còn hỏng.
Tô Dung thấy thì nở nụ đắc ý, sang Vân Tranh, trong mắt lộ rõ ý khiêu khích:
"Xin nhé, tỷ cẩn thận tay mạnh, làm hỏng cây bút yêu thích . sẽ trách tỷ đấy chứ?"
Vân Tranh nhếch môi lạnh:
"Những năm qua ngươi phá hỏng bao nhiêu thứ , từng trách ngươi ..."
, Tô Dung cảm thấy gì đó .
"Chát "
Một cái tát giáng thẳng lên mặt Tô Dung, khiến nàng loạng choạng, m.á.u rỉ từ khóe môi.
Vân Tranh túm tóc nàng, kéo ngẩng đầu lên, kề sát tai thì thầm với giọng lạnh như băng:
"Tô Dung, tính toán với ngươi vì xem ngươi bằng hữu. hình như ngươi quên sạch , cái ngày ngươi đánh rơi xuống Huyền Nhai, ngươi còn nhớ ?"
Tô Dung tái mặt, trong lòng hoảng loạn.
Nàng từng cho rằng Vân Tranh sẽ truy cứu chuyện đó, bằng tại đến giờ vẫn tố giác chuyện nàng mưu sát?
"Vận rủi ngươi đến. Cứ chờ mà xem." – Vân Tranh buông tay, lạnh lùng .
Tô Dung nhân lúc Vân Tranh chú ý liền định đánh lén.
Chỉ thấy Vân Tranh tỏ hoảng sợ, vẻ mặt tràn đầy tự tin. Nàng khẽ:
"Vận rủi... bắt đầu!"
Ngay lập tức, hàng chục ám vệ phủ Vân Vương từ trong tối tràn , đồng loạt lao về phía Tô Dung!
Tô Dung đánh đến mức kịp trở tay, luống cuống né tránh.
Hai nha cùng nàng thì một ngơ ngác, một sợ đến ngây , dám nhúc nhích.
"Đừng đánh c.h.ế.t ." – Vân Tranh phân phó, "Hai nha , trói cho ."
Tiểu Bích cùng nha còn thị vệ nhanh chóng trói gô .
Tô Dung chỉ một , làm địch bao nhiêu ám vệ? Càng khiến nàng tức giận hơn Vân Tranh cho khiêng ghế đến, nhàn nhã xuống xem như xem kịch, ánh mắt trào phúng, lạnh lẽo.
Một lúc , Tô Dung bê bết rạp đất, còn vẻ cao ngạo ban đầu.
" ."
Vân Tranh lên tiếng, ám vệ đồng loạt dừng tay, chờ lệnh.
Nàng chậm rãi dậy, thờ ơ chỉ một ám vệ:
"Ngươi, lột áo ngoài nàng . Cái áo đó bỏ tiền mua. Còn vòng cổ ngọc tinh, trâm vàng đuôi phượng , đều . Lấy hết cho ."
Ám vệ chỉ định khóe miệng co giật một nam nhân như xé áo một cô nương, đây?
"? chịu làm ?" – Vân Tranh mỉm , giọng điệu nhẹ bẫng đầy áp lực.
Bắt gặp ánh mắt nàng, ám vệ rùng , lập tức tiến lên, hai tay xé mạnh áo ngoài Tô Dung.
"AAAA! Buông ! tiểu thư Tô gia! Các ngươi dám đối xử với thế !" – Tô Dung gào lên đầy uất ức.
"Vân Tranh! Mau bảo dừng tay! Tỷ thích Tam hoàng tử Sở Duẫn Hành. Nếu Tam hoàng tử làm chuyện hoang đường thế , thì chắc chắn sẽ..."
"Thì ?" – Vân Tranh ngắt lời, khinh miệt – " sẽ ghét ? càng . Giờ cũng chẳng còn thích nữa."
Nàng hiệu tiếp tục.
Tô Dung van xin thế nào cũng lay động sự lạnh lùng Vân Tranh.
Nàng ... còn Vân Tranh ngây thơ ngu ngốc đây nữa!
Sớm Vân Tranh đổi nhiều đến , nàng tuyệt đối sẽ dám bước chân phủ Vân Vương hôm nay!
"Trói ba bọn chúng, lôi khỏi phủ Vân Vương. Cho thiên hạ xem thử 'nữ thần' bọn họ thảm hại đến mức nào." – Vân Tranh lạnh lùng lệnh.
Tô Dung trợn mắt, giận dữ gào lên:
"Vân Tranh! Ngươi dám đối xử với thế !"
Vân Tranh bật , ánh mắt lạnh băng:
" ngươi đối xử với thế nào?"
Tô Dung nghẹn lời. Trong đầu hiện lên hình ảnh ở Như Diễm Chi Sâm, ánh mắt thể tin nổi Vân Tranh lúc nàng đánh rơi xuống vực...
Nàng nghiến răng, trong lòng hối hận: sớm thế, lúc đó nên đ.â.m thêm vài nhát kiếm, đá nàng c.h.ế.t hẳn mới !
Đám thị vệ khiêng ba họ khỏi phủ Vân Vương như khiêng bao tải, ngăn cản.
Còn Vân lão vương gia và Quý phi Nguyệt thị? Hai sớm trốn sang nơi khác, chỉ để khỏi làm phiền Vân Tranh “xử lý chuyện nhà”.
"Phịch!"
"Phịch!"
Đừng bỏ lỡ: Sổ Tay Sinh Tồn Của Ác Nữ Hầu Phủ, truyện cực cập nhật chương mới.
"Phịch!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.