Đệ Nhất Đồng Thuật Sư
Chương 156: Xấu Hổ Muốn Chôn Sống Tại Chỗ
Khi Vân Tranh tỉnh , ngày thứ bảy kể từ lúc giam đáy vực nước.
Suốt mấy ngày qua, nàng liên tục ác mộng đeo bám.
Chỉ một chút nữa thôi, suýt nữa nàng cuốn cơn ác mộng đó mãi mãi thể thoát .
May mắn cuối cùng, nhờ tâm trí kiên định, nàng mới thể giữ lý trí.
đầu tiên nàng thấy khi mở mắt... gương mặt quen thuộc .
“Dung… Thước.” – Nàng khẽ gọi, giọng sửng sốt nhẹ bẫng.
Dung Thước gật đầu: “ .”
Trong đầu Vân Tranh vụt qua mấy đoạn ký ức rời rạc – từ lúc nàng cùng Lưu đạo sư tranh chấp, đến khi mất lý trí, như thể kéo vòng xoáy ký ức khủng khiếp kiếp , càng lúc càng sa lầy.
Khoảnh khắc , nàng lạnh toát, đầu óc trống rỗng.
bằng cách nào, nàng vô thức lấy tín thạch tím để truyền âm cho Dung Thước.
… nàng gửi tin cho .
…
thật sự đến?!
Vân Tranh dậy, chằm chằm nam nhân tuấn mỹ mặt, phần mộng mị, nàng vươn tay định chạm mặt .
kịp chạm đến, bàn tay nàng bàn tay to lớn nắm lấy, độ ấm từ lòng bàn tay truyền sang khiến nàng khẽ run.
Ngay đó, Dung Thước dắt tay nàng áp lên mặt .
nhiệt độ thật!
Ngay lập tức, Vân Tranh nở nụ hân hoan.
Bạn thể thích: Vợ Ơi Anh Sai Rồi: Tổng Tài Thâm Sâu Hóa Ra Lại Là Kẻ Cuồng Mê Vợ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Dung Thước, ngươi thật sự đến !”
Khóe môi Dung Thước cong cong, khẽ “Ừm” một tiếng, ánh mắt sâu thẳm ánh lên hình bóng nàng.
“ đến .”
Giọng ấm áp, vững vàng, khiến sống mũi nàng bỗng cay cay.
Nàng nhào lòng , hai tay ôm lấy cổ, ngước mặt lên : “Ngươi làm như chứ? gửi một tin, ngươi liền lập tức tới luôn.”
Trong ký ức nàng, ngày đó khi nàng nhốt trong căn phòng lạnh lẽo , lâu tới .
Dung Thước chăm chú nàng: “Vì ngươi càng đáng để đến.”
…Câu , … lời tình cảm ?
Dung Thước hỏi đến chuyện nàng mất kiểm soát tinh thần , mà chỉ nhẹ giọng hỏi:
“Đói ? nhờ Thanh Phong mang một ít đồ ăn đến. sườn chua ngọt, thịt kho tàu… món ngươi thích.”
Đôi mắt Vân Tranh lập tức sáng rực.
Quả thật nàng đang đói!
“Đánh một trận xong ngủ li bì mấy ngày, bụng chắc chắn rỗng ?” – Dung Thước dịu dàng, dùng lòng bàn tay cưng chiều cào nhẹ lên sống mũi nàng.
“ !” – Vân Tranh bướng bỉnh chớp mắt.
Dung Thước bật khẽ.
lấy đồ ăn từ gian Long Nguyệt, nhờ pháp trận giữ ấm nên món vẫn còn nóng hổi như nấu xong.
Vân Tranh chẳng hề khách sáo, lập tức ăn.
Còn Dung Thước một bên nàng, thỉnh thoảng hỏi vài chuyện về quá trình tu luyện ở Thánh Viện.
Đang ăn dở, Vân Tranh bất chợt cắn miếng sườn ngẩng đầu, tủm tỉm :
“Dung Thước, phát hiện… ngươi giống ông nội ghê.”
Dung Thước: “……”
Câu … đủ để g.i.ế.c c.h.ế.t khí lãng mạn.
khi ăn no, Vân Tranh xoa bụng hỏi:
“ hôn mê mấy ngày ?”
“Bảy ngày.” – Dung Thước đáp.
Vân Tranh giật : “Ngươi ở đây chăm suốt bảy ngày?”
“Ừ.”
Mới chia tay bao lâu, nàng triệu hồi về.
Vân Tranh cảm thấy thật phiền, … nếu , lẽ giờ nàng vẫn thể tỉnh .
Trong lòng nàng bỗng dâng lên chút chua xót.
lẽ vì nét áy náy nàng, ánh mắt Dung Thước khẽ dịu xuống, môi mỏng nhẹ mấp máy:
“Đừng lo. xử lý xong chuyện khẩn cấp, bảy ngày đáng gì cả.”
Vân Tranh lặng lẽ , rời mắt.
nàng chăm chú như , tai Dung Thước bỗng đỏ lên.
ho khẽ một tiếng, định lên tiếng chuyện thì…
“Ngươi mọc râu kìa.” – Vân Tranh đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt nghiêm túc như thể phát hiện đại sự.
Dung Thước nghẹn lời.
Râu?
khựng , đưa tay sờ cằm. thật mấy cọng lởm chởm.
Mấy ngày nay lo chăm nàng, quên mất cả việc cạo râu.
giờ vốn từng để râu mọc quá dài, ngờ...
“Dung Thước, râu , ngươi … càng trưởng thành đấy.” – Vân Tranh nghiêm túc nhận xét.
Dung Thước: “……”
trầm ngâm một lát : “Thật ngươi cần để ý, lát nữa sẽ cạo .”
Vân Tranh xong thì nghiêm mặt lắc đầu.
Dung Thước khó hiểu nhíu mày.
Chỉ thấy nàng dậy, cúi sát gần, dùng đầu ngón tay khẽ chạm lên cằm , ánh mắt cong cong đầy ý . Gương mặt mệt mỏi phút chốc bừng sáng, hoạt bát tinh nghịch trở .
“Hiện giờ ngươi giống soái thúc thúc ghê, với ngươi cách cỡ mười tuổi, tính thì… Tranh Nhi nên gọi ngươi thúc thúc ?”
“Thúc thúc” – Hai chữ đó cứ quanh quẩn trong đầu Dung Thước.
Sắc mặt … tối sầm.
đây gọi ca ca, Thước ca. Giờ chỉ vì mấy cọng râu mà thành… thúc thúc?
Vân Tranh lập tức cảm nhận tâm trạng sa sút, theo phản xạ định rút lui.
Quả nhiên, đàn ông cũng để ý tuổi tác lắm nha!
Nàng kịp lùi thì Dung Thước nhanh tay giữ .
“ hả?”
Bạn thể thích: Lên Nhầm Kiệu Hoa Với Tỷ Tỷ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Giọng trầm thấp, mang theo mùi nguy hiểm rõ rệt, vang lên bên tai khiến nàng khẽ run.
Vân Tranh gượng : “Mới ăn no nên… dạo chút thôi…”
“Thúc thúc, hửm?”
“, gì hết!” – Vân Tranh vội vàng lắc đầu.
Nàng toan giãy khỏi tay , thử thế nào cũng thoát .
Toang .
Đáng nên tiện miệng trêu làm gì…
Đột nhiên, một bóng cao lớn bao phủ lấy nàng. Ngước mắt lên, nàng thấy Dung Thước đang với vẻ mặt… vô cùng nghiêm nghị.
“ .” – Vân Tranh lập tức cúi đầu, hệt như cô vợ nhỏ chồng dạy dỗ, mũi còn khẽ hít một cái.
“Chê già ?”
xưng “bản tôn” – đủ hiểu Dung Thước thật sự tức !
Vân Tranh lập tức ngẩng đầu nghiêm túc phản bác:
“ hề, tuyệt đối !”
Dung Thước: “Thế ngươi bảo giống gia gia ngươi? Ông ngươi hơn ngươi tận hai đời… Ý chẳng cũng già hoặc địa vị cao hơn hẳn ngươi ?”
Vân Tranh: “!”
Oan quá mà!
Nàng ý đó!
kịp giải thích, cả nàng bế bổng lên.
kiểu “công chúa bế”, mà kiểu bế con nít, khiến mặt nàng đỏ bừng.
Vì sợ rơi, nàng theo bản năng ôm lấy cổ .
Bức tranh … .
Dù Vân Tranh cũng mới mười bốn mười lăm tuổi, vóc dáng nhỏ nhắn phát triển hết, lanh lợi dễ thương. Trong khi Đế Tôn đại nhân khí chất ngút trời, vóc dáng cao lớn, cao hơn nàng gần hai cái đầu, bế lên nhẹ nhàng như .
nghiêm mặt hỏi:
“Trưởng bối cũng bế ngươi kiểu ?”
“… , thật sự , nên gọi ngươi thúc thúc!”
Vân Tranh lúc thật sự hối hận chết.
May mà… ai thấy cảnh .
Nếu , nàng thật sự c.h.ế.t ngay tại chỗ cho đỡ nhục!
Chưa có bình luận nào cho chương này.