Đệ Nhất Đồng Thuật Sư
Chương 162: Một Hố Lại Hố
thấy lời thì , trong lòng bắt đầu do dự.
“Để bản thiếu chủ lên sân!”
Một giọng lười nhác vang lên từ đài, lập tức theo hướng phát âm thanh. Chỉ thấy một nam tử tuấn mỹ, cổ áo rộng mở phơi xương quai xanh đầy gợi cảm, nở nụ tà mị.
ít nữ tử nụ làm cho hồn xiêu phách lạc.
trai quá mất!
Ánh mắt các nàng dán chặt lên khuôn mặt Úc Thu, tài nào rời nổi.
“Nếu ngươi thì… .” – Vân Tranh gật đầu như đang cân nhắc điều gì, ngay khoảnh khắc tiếp theo liền đổi giọng:
“ thì trả 3.000 linh thạch thượng phẩm .”
Úc Thu: “!”
: “……”
Nụ mặt Úc Thu cứng đờ, thu biểu cảm bất cần, nghiêm túc Vân Tranh:
Xem thêm: Lục Thiếu Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Vân Tranh, với ngươi quan hệ gì chứ, còn lấy mấy viên linh thạch nhỏ bé ?”
Vân Tranh khẽ xoay ngón tay, kẹp lấy tờ giấy trắng vẽ phù văn, nhàn nhạt:
“ làm hỏng nó , đánh ?”
“Cái …” – Úc Thu lộ vẻ khó xử thật sự.
Nếu Mạc Tinh mặt ở đây, chắc chắn sẽ phân tích tâm trạng lúc .
Tuy thiếu chủ đại gia tộc, Úc Thu thật sự keo kiệt. Keo đến mức… chẳng nỡ dùng vài viên linh thạch. Phần lớn vật phẩm đều mặt dày xin xỏ từ Mạc Tinh mà .
Luyện khí sư vốn nghề kiếm tiền, túi tiền nhỏ Úc Thu cũng tương đương quốc khố một nước tầm trung. Thế mà cứ sống c.h.ế.t bủn xỉn.
Với mà , bỏ 3.000 viên linh thạch thượng phẩm chẳng khác gì khoét tim móc phổi.
Ngay lúc , một giọng vang lên như vị cứu tinh:
“Vân Tranh, ngươi nghèo đến mức độ đó ? mỗi 3.000 viên linh thạch mà cũng cò kè mặc cả, cho ngươi đó! nếu chút nữa chứng minh tờ giấy thật, ngươi quỳ gối nhận thua mặt !”
Mị Hương bước lên, còn vẻ sạch sẽ thanh tao như , mà giống hệt một kẻ hành khất.
Ánh mắt nàng sắc lạnh thẳng về phía Vân Tranh đài, lời đầy vẻ châm chọc và đe dọa.
Vốn dĩ Vân Tranh định tha cho Úc Thu vì thấy bối rối quá mức, ai ngờ ngay lúc nàng định mở miệng, Mị Hương tự dâng linh thạch đến cửa.
Vân Tranh lập tức nhoẻn miệng .
Cái mỏ vàng dễ đào ghê! Nhất gặp loại như Mị Hương, nhiều tiền ngu xuẩn!
Nàng mỉm , hàng mi khẽ cong:
“ thôi, bạn học Mị Hương, một tay giao hàng, một tay đưa linh thạch.”
: “……”
“!” – Mị Hương gằn giọng đáp, nhảy lên lôi đài.
Úc Thu thấy thế thì thở phào một , xoa n.g.ự.c như thoát nạn:
May quá, suýt nữa mất 3.000 linh thạch !
Ngay lúc đó, một khuôn mặt tuấn tú dí sát gần khiến Úc Thu hoảng hồn.
“Mộ Dận, ngươi định làm gì?!”
Mộ Dận nghiêng đầu, nửa nghi ngờ nửa trêu chọc:
“Ngươi… nghèo thật đấy chứ?”
Dường như chạm trúng chỗ đau, Úc Thu lập tức dựng tóc:
“Ngươi mới tiền ! Bản thiếu chủ thiếu chủ Úc gia, còn thiên tài luyện khí sư! Ngươi nghĩ bản thiếu chủ sẽ tiền ?!”
“ chỉ thôi, làm gì phản ứng dữ .” – Mộ Dận lườm , đó lẩm bẩm hai câu chẳng rõ, giọng thì đầy chê bai.
Úc Thu: “……”
Bên cạnh, Nam Cung Thanh Thanh và Chung Ly Vô Uyên chỉ bất lực thở dài.
lôi đài.
Mị Hương chẳng chút tiếc nuối mà chuyển giao linh thạch, đổi lấy tờ giấy trắng từ tay Vân Tranh.
Ngón tay chạm , nàng cảm nhận chút linh lực nào ẩn chứa bên trong. Ngược cảm thấy nó quá bình thường. Duy nhất giống thật những nét vẽ phù văn giấy – giống thật đến mức khiến nghi ngờ.
Chẳng lẽ nơi nổ ban nãy, chính do thứ gây ?
Vân Tranh thản nhiên :
“Chỉ cần truyền linh lực phù hợp , nó sẽ phát huy tác dụng. tin thì thử .”
Mị Hương liếc nàng, thái độ bán tín bán nghi.
Theo cách kích hoạt phù văn, nàng đưa linh lực .
Ngay khi linh lực truyền , ánh mắt Mị Hương lóe lên, đột ngột vung tờ giấy về phía đầu Vân Tranh.
Đồng thời nàng cũng nhanh chóng lùi mấy bước.
‘Ầm ’
Một tiếng nổ vang dội, khói mù cuộn lên, che khuất bộ khu vực, thấy rõ tình hình bên trong.
đều hoảng hốt!
Mị Hương… dám đánh lén?!
Quan trọng hơn, tờ giấy trắng thật sự phù văn thể dùng ?!
Dùng giấy trắng để chế tạo phù văn – đây chuyện từng thấy trong lịch sử Đông Châu!
Vì ?
Bởi vì phù văn đỉnh cao chỉ thể vẽ khí – nhờ linh khí lơ lửng trong trung, mới thể nâng đỡ ấn chú.
Giấy bùa màu vàng (loại chuẩn) một tia linh khí phong tỏa, vì mới thể dùng làm chất liệu.
Còn giấy trắng… !
Từng thử dùng pháp trận để khóa linh khí lên giấy trắng, từng ai thành công.
Thế mà Vân Tranh làm ?!
“ ngờ Vân Tranh giấu tài sâu như !”
“Giấu cái gì mà giấu? Rõ ràng thần bí c.h.ế.t ! Mỗi tay một khiến khác kịp trở tay!”
“Nàng thật sự chỉ từ một tiểu quốc thôi ?”
“ nghi nàng thiên kim từ tộc ẩn thế xuất sơn đấy!”
xôn xao bàn tán.
bỗng hỏi:
“, chúng … quên mất vụ Vân Tranh đánh lén ?”
Lời , ánh mắt đổ dồn về phía lôi đài đang phủ kín khói trắng.
Ai cũng căng mắt – thấy bóng dáng Vân Tranh cả!
Nàng ?!
“Khụ khụ…”
Giữa lúc còn nghi hoặc, một tiếng ho vang lên thu hút ánh .
Đừng bỏ lỡ: Trời Sáng Rồi, Theo Nương Đi, truyện cực cập nhật chương mới.
Chỉ thấy dáng mảnh khảnh Vân Tranh… đang tươi cạnh giả trưởng lão.
Tiếng ho đó… từ giả trưởng lão.
Giả trưởng lão bình tĩnh tuyên bố:
“ phát hiện bất kỳ dấu hiệu tà vật. Trận khiêu chiến kết thúc tại đây, chiến thắng vẫn Vân Tranh.”
Mị Hương sững sờ, khuôn mặt vặn vẹo, khó tin cảnh tượng mắt. Ngay đó, bản năng khiến nàng về phía Chung Ly Vô Uyên.
Lúc , đang ngẩng đầu về phía Vân Tranh, ánh nắng chiếu lên gương mặt khiến ánh mắt nàng càng thêm dịu dàng.
Mị Hương siết chặt nắm tay.
bộ chuyện … tính! Vân Tranh chỉ dựa nàng sơ ý nên mới đẩy nàng xuống lôi đài thôi!
Nàng hề thua!
Chiêu thức, kỹ năng chiến đấu… thậm chí khế ước thú còn dùng tới!
thể thua một con nhãi linh hoàng nhất giai ?!
Càng nghĩ, lòng nàng càng uất ức như đè nguyên tảng đá lớn.
Ánh mắt nàng độc ác chằm chằm Vân Tranh, từng chữ nghiến răng nghiến lợi:
“ khiêu chiến ngươi một nữa!”
Vân Tranh khẽ nhướng mi, dường như chẳng hề bất ngờ.
tiếng hét đầy oán hận , gian xung quanh lập tức yên tĩnh.
khí trở nên nặng nề.
“Ngươi đồng ý ?!” – Mị Hương mất kiên nhẫn, hét lên vài giây chờ đợi.
ánh đổ dồn về phía Vân Tranh.
Chỉ thấy nàng khẽ nhếch mắt, nhàn nhạt, thốt một câu khiến sững sờ:
“Khiêu chiến hai… thì đưa gấp đôi linh thạch.”
: “!!!”
Giọng nhẹ tênh khiến Mị Hương nghẹn như mắc xương cá, cực kỳ khó chịu.
“! Cho thì cho!” – Mị Hương tức giận hét lên.
“Chỉ cần ngươi đồng ý đấu với !”
Tính tình nàng… Vân Tranh mài nhẵn đến phát điên !
Chưa có bình luận nào cho chương này.