Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đệ Nhất Đồng Thuật Sư

Chương 20: Bách Hoa Yến Lâm

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vân Tranh kéo tay áo Dung Thước, cảm nhận rõ ràng một loại cảm giác như mới ở chỗ ngay lập tức chuyển đến một nơi khác như thể kịp nhắm mắt, cảnh vật đổi.

"Thước ca ca lợi hại thật đấy." Vân Tranh .

Dung Thước vẫn giữ vẻ lạnh lùng cao quý, chỉ nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng. nếu để ý kỹ, thể cảm nhận tâm trạng hôm nay tệ chút nào.

Dung Thước cao 1m88, cạnh Vân Tranh cao 1m65 trông sự hài hòa kỳ lạ. Cả hai đều cải trang thành nam tử, Vân Tranh thì như một thiếu niên nghịch ngợm, còn Dung Thước mang vẻ chững chạc trầm , toát khí chất cao quý kín đáo, đầy quyền uy.

Ngay cả khi đeo mặt nạ, Dung Thước vẫn nổi bật nhất giữa đám đông. ít cô gái lén chăm chú.

Buổi tối, đường phố sáng rực ánh đèn, khí sinh hoạt dân chúng náo nhiệt, đầm ấm.

Đột nhiên, Vân Tranh thấy phía xa một quán nhỏ đang bán mì hoành thánh.

"Chúng ăn hoành thánh !" – cô reo lên, chờ Dung Thước đồng ý kéo tay chạy đó.

Lời từ chối Dung Thước còn kịp nuốt .

Thôi kệ, cứ để nàng tùy ý.

"Lão bản, cho hai phần hoành thánh mì!" – Vân Tranh xuống gọi món với ông chủ quen mặt.

" ngay!" – ông cụ vui vẻ đáp bắt tay chuẩn .

Vân Tranh liếc vị nam tử cao quý đang đó, đoán chừng bệnh sạch sẽ. Thế cô rút khăn tay trong n.g.ự.c , lau ghế sạch sẽ ngẩng đầu :

"Lau qua , bẩn mấy ."

" vốn cần ăn..." – Dung Thước định từ chối.

"Thử một chút mà." – cô ngắt lời .

Dung Thước cau mày, cuối cùng vẫn xuống. Tuy nhiên, vẫn dùng giọng điệu cao ngạo cố chấp :

" chỉ thôi, ý định ăn."

Vân Tranh kinh ngạc – đây đầu tiên cô thấy vị nam tử quý tộc, lịch lãm để lộ một khía cạnh trẻ con như .

Cô mỉm cong môi:

" , ngươi cứ ăn."

Dung Thước lập tức đầu , vẻ như thèm để ý.

"Lên đây!" – ông cụ mang tới một bát hoành thánh nóng hổi, đặt mặt Dung Thước.

Ngay đó mang thêm một bát đặt mặt Vân Tranh.

"Cảm ơn lão bản!" – Vân Tranh nghiêng đầu cảm ơn.

" gì, gì!" – ông cụ sang sảng, nhiệt tình.

Hai bát hoành thánh nghi ngút khói đặt lên bàn. Vân Tranh lập tức cầm đũa gắp lên một miếng bỏ miệng, suýt nữa nóng phỏng đầu lưỡi.

, vẫn ngon.

Cô cứ tự nhiên ăn, thèm để ý tới vị "thiếu gia cao ngạo" bên cạnh.

Dù Vân Tranh ăn khẽ, phát tiếng, đối với Dung Thước – một cực kỳ nhạy cảm – thì từng âm thanh nhỏ cũng lọt tai rõ mồn một.

Dung Thước bắt đầu thấy bực .

vì món hoành thánh quá ngon khiến ăn, mà bởi vì... nữ nhân quan tâm tới cảm xúc !

Đợi đến khi Vân Tranh ăn hết một bát, cô mới sang hỏi:

"Dung Thước, ngươi thật sự ăn ? Hoành thánh ngon lắm, thử một chút ."

"Ăn xong ? thôi." – Dung Thước lạnh giọng, giọng như băng tuyết khiến lạnh sống lưng.

Đột nhiên, bật dậy – vóc cao lớn khiến ai cũng cảm nhận áp lực vô hình.

Dung Thước nghiêm giọng:

" ?"

Vân Tranh phản ứng làm cho ngẩn .

Dung Thước sải bước , Vân Tranh vội vàng đặt tiền lên bàn, chào lão bản chạy theo.

Dung Thước cố tình nhanh, trong lòng bực bội: nữ nhân ăn xong mới nhớ đến – hừ, mới cần!

một lúc, phát hiện rời khỏi khu phố nhộn nhịp. đầu thấy bóng dáng nàng .

Chẳng lẽ nàng lạc?!

tại chỗ một lúc lâu. nhiều cô gái toan tính đến bắt chuyện với , đến gần liền luồng khí áp mạnh mẽ đánh bật xa.

vụ đó, chẳng ai dám đến gần nữa, chỉ dám xa ngắm .

Một giờ .

Dung Thước khu phố tìm, phát hiện Vân Tranh đang ở cổng một kỹ viện. nhiều cô gái ăn mặc hở hang vây quanh nàng, còn nàng thì... đang đoán mệnh cho họ.

"Cô nương , vận mệnh lắm. Giai đoạn gặp nhiều uất ức, gia đình ly tán, phu quân qua đời. đến năm 38 tuổi, cô sẽ gặp quý nhân đưa cô khỏi biển khổ." – Vân Tranh nghiêm túc.

Những kỹ nữ xung quanh xong liền nhao nhao đòi cô xem mệnh cho họ.

" nữa, nữa! Công tử xem giúp !"

"Đừng chen lấn, đến !"

"Tiện nhân , rõ ràng đến , tránh ! Công tử xem cho !"

"Công tử~~"

Từng tiếng "công tử" vang dội khiến đầu Vân Tranh ong ong.

trấn an:

"Từ từ, từng một."

Lúc , thái dương Dung Thước giật liên hồi, như dây thần kinh nào sắp đứt phựt.

Nữ nhân theo thì thôi, giờ còn xem bói cho ?!

Dung Thước hít sâu một , lặng lẽ nàng cuối ... xé gian rời .

Dường như cảm ứng, Vân Tranh đầu về hướng Dung Thước biến mất – chẳng thấy gì.

Mấy vạn dặm xa xôi.

Một nam tử tuấn mỹ mặc trường bào đang dọc hành lang, sắc mặt phần nặng nề.

Đột nhiên, gặp một nam tử mặc áo xanh đang tới. Nam tử vui mừng chắp tay hành lễ:

"Đế Tôn!"

Dung Thước lạnh, đáp, chỉ vòng qua rời .

Để mặt mày mờ mịt – đó Thanh Phong.

Trong lòng nghĩ:

làm gì đắc tội Đế Tôn nhỉ? sắc mặt ngài khó coi ...?

Thanh Phong cố gắng nhớ tìm lý do.

Chợt nhớ đến mấy ngày trong rừng sâu gặp một nữ tử hình như liên quan đến Đế Tôn...

Chẳng lẽ ...?

________________________________________

Vân Tranh chơi một hồi lâu, lặng lẽ cải trang chuồn về Vân Vương phủ. May mà ai phát hiện.

Kỹ năng chuồn êm từ kiếp luyện mà!

Những lão già trong phủ cứ chằm chằm nàng, tên nào cũng soi kỹ!

Từ hôm đó trở , Vân Tranh bắt đầu chăm chỉ tu luyện – học vẽ phù văn, sách trong Tàng Thư Các, điều chế thuốc cho cô cô.

Ngay cả lão Vương gia cũng kinh ngạc sự siêng năng đột ngột nàng.

Dung Thước thỉnh thoảng đến, nào cũng để đả kích nàng, chê bai thành quả tu luyện.

Vân Tranh ngại khó, càng đánh giá thấp càng quyết tâm tiến lên. Cô nhất định khiến Dung Thước thấy – nàng cũng một thiên tài kiệt xuất!

Thời gian thấm thoắt trôi, chớp mắt hơn mười ngày. Cuối cùng, cũng đến ngày Thái hậu tổ chức Bách Hoa Yến.

Nguyệt Quý lo lắng :

"Tiểu thư, chúng lấy lý do để Bách Hoa Yến nữa?"

" ngươi tính dùng lý do gì?" – Vân Tranh nhướng mày.

"Thì... tiểu thư khỏe."

, Vân Tranh bật . Cô đưa tay xoa đầu Nguyệt Quý:

"Chuyện vụng về như , ngươi nghĩ Thái hậu sẽ tin ? Mấy kẻ lưng bà sẽ tin ?"

Khuôn mặt nhỏ Nguyệt Quý lập tức ủ rũ.

Vân Tranh mỉm :

"Đừng lo. sẽ còn ai dám bắt nạt . Ai dám khi dễ sẽ khiến kẻ đó mặt!"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...