Đệ Nhất Đồng Thuật Sư
Chương 229: Mọi Người Đừng Động Đậy
Hai ngày nay, Vân Tranh học.
khi thành nhiệm vụ trở về, ai nấy đều nghỉ ba ngày. Việc học tùy ý mỗi .
Úc Thu và những khác đến tìm nàng, nàng lấy lý do bế quan tu luyện để từ chối gặp mặt thật vì nàng dành thêm thời gian ở bên Dung Thước.
vài định đến khiêu chiến nàng. Bình thường nếu rảnh rỗi, nàng chắc chắn sẽ nhận lời, Dung Thước vất vả lắm mới đến đây, nên nàng dứt khoát dán một tờ thông báo to ngay cổng: Bế quan tu luyện, xin đừng làm phiền.
Đến chiều ngày thứ ba, Nam Cung Thanh Thanh trở về.
về đến nơi, nàng liền đến gõ cửa phòng Vân Tranh:
“Vân Tranh, ngươi ở trong ?”
Luồng thần thức Vân Tranh để trong phòng nhanh chóng phát hiện . Nàng liếc nam tử mặc áo bào mặt :
“Ngươi cứ đợi ở đây, khi nào gọi thì hẵng .”
“.” Dung Thước gật đầu.
Nhận câu trả lời, Vân Tranh liền rút khỏi Phượng Tinh Gian, đó trả lời “Ở đây” và nhanh chóng mở cửa.
Nam Cung Thanh Thanh rõ mục đích:
“Vân Tranh, trở về cùng Chung Ly và Yến Trầm. Họ tối nay tụ họp ở sân chúng , hy vọng thể chuẩn thêm một chút linh tửu.”
Khóe miệng Vân Tranh giật khẽ.
Đám chẳng ngại đến ăn chực.
Nam Cung Thanh Thanh dường như đoán suy nghĩ trong lòng nàng, bật :
“Nếu ngươi thì cứ từ chối.”
Vân Tranh thở dài, bất đắc dĩ :
“Nếu chuẩn , bọn họ kiểu gì cũng ôm chân , lóc ầm ĩ đòi uống linh tửu cho bằng .”
, Nam Cung Thanh Thanh bật thành tiếng.
“Cũng .”
Nàng phất tay:
“Thôi thì, tối nay cũng nhân tiện giới thiệu với các ngươi một .”
Giới thiệu một ?
Nam Cung Thanh Thanh sững hai giây, đó liền nghĩ đến chuyện Vân Tranh từng nhắc đến mà nàng để tâm...
nàng thích ?!
Chẳng lẽ tối nay định giới thiệu thật?!
... Thánh Viện kết giới và âm thầm canh gác. đó kiểu gì? Chẳng lẽ cũng Thánh Viện?
Nam Cung Thanh Thanh dùng ánh mắt đầy nghi hoặc Vân Tranh, như đang hỏi: “ trong lòng ngươi hả?”
“Ừ, tới lúc đó các ngươi sẽ .” Vân Tranh mỉm đáp.
Mắt Nam Cung Thanh Thanh sáng lên ngay lập tức, trong lòng cực kỳ tò mò rốt cuộc kiểu như thế nào mà thể khiến Vân Tranh rung động?
________________________________________
Khi những quen thuộc nữa tụ họp, cảm giác còn giống . Bởi vì qua thời gian, sự tin tưởng và tình bạn giữa họ cũng càng thêm sâu sắc.
còn dám đùa giỡn, giờ vui vẻ trêu chọc thoải mái.
Sân chỉ một chiếc bàn đá, xung quanh bốn chiếc ghế đá.
May mà bọn họ chuẩn , mang ghế dài băng ghế .
Gợi ý siêu phẩm: Lục Tổng Đừng Giả Nai, Phu Nhân Không Cần Anh Nữa - Lục Diễn Chỉ + Thời Niệm đang nhiều độc giả săn đón.
Còn mấy chiếc ghế đẩu nhỏ?
Xin , đám cao to, chân dài thật sự nổi loại ghế đó!
cảnh từng thoải mái quanh sân, Vân Tranh khẽ giật khóe miệng. chê ghế đẩu nàng đấy.
thôi, mà còn đòi gì nữa, nàng sẽ bắt đóng linh thạch!
Úc Thu phe phẩy chiếc quạt xếp nhiều màu, chút gian xảo:
“Vân Tranh, từ lúc về từ Tàng Thư Các trốn bế quan luôn ?”
Vân Tranh đến bàn đá, cầm một quả linh quả lên cắn một miếng nước quả ngọt ngào lan tỏa trong miệng, nàng nhai thản nhiên đáp:
“ lừa các ngươi đấy, bế quan gì .”
“ bế quan mà cho tụi gặp mặt?” Một thiếu niên buộc tóc đuôi ngựa nhăn nhó, “A Tranh, chẳng lẽ ngươi thấy tụi phiền ?”
“ .” Nàng lắc đầu, cắn tiếp miếng linh quả.
Tay còn nàng vung nhẹ một hũ linh tửu lớn xuất hiện bàn, hương rượu lập tức lan tỏa khắp sân. Phong Hành Lan nãy giờ im lặng, mùi thì liền gần.
Ngay khi định rót một chén, “bốp” một tiếng vang lên trong sân tay đập bật .
Vân Tranh nheo mắt liếc :
“Tối nay thu phí.”
Sắc mặt Phong Hành Lan sầm xuống. cúi đầu lục túi trữ vật, dùng thần thức dò xét… thấy một viên linh thạch nào.
Trống trơn.
còn đồng nào.
“…” lúng túng.
“Ừm?” Vân Tranh nhướng mày.
Phong Hành Lan nghiêm túc :
“ thể giấy nợ ? Kiểu như lúc chơi bài .”
“Phụt ha ha ha…” Vân Tranh nhịn bật .
Những khác cũng theo.
Ai mà nghĩ , Thái tử điện hạ một siêu cường quốc ngày nghèo rớt mồng tơi như thế, còn đòi giấy nợ để uống rượu!
Phong Hành Lan chẳng hề thấy hổ, trái còn cảm thấy chẳng gì , dáng vẻ vẫn thản nhiên như thường.
Vân Tranh liếc Úc Thu và Mộ Dận hai kẻ đang đến nghiêng ngả lạnh giọng:
“Uống rượu? Hai ngươi tính phí gấp đôi!”
“Hả?” Mộ Dận lập tức xụ mặt, “ thế chứ?”
Vân Tranh đáp:
“Tại các ngươi còn linh thạch.”
Mộ Dận xong, lập tức bày bộ mặt khổ sở.
Úc Thu thì sải bước đến mặt Vân Tranh, ném xuống một túi trữ vật, hào sảng :
“Ngươi , gia đây linh thạch!”
Mạc Tinh ở bên cạnh bồi thêm một câu mang đầy giọng điệu mỉa mai:
Xem thêm: Quý Cô Cừu Non Và Sói (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Ôi chao, keo kiệt nhất mà cũng móc tiền cơ đấy?”
Bình thường keo kiệt nổi tiếng nhất, ai vượt Úc Thu.
“Keo kiệt gì chứ, giờ đại gia mà!” Úc Thu đĩnh đạc xuống ghế đá, tạo dáng như đại thiếu gia, ngẩng đầu Vân Tranh, :
“ mời đại gia uống rượu một chén ?”
Vân Tranh: “……” Đồ ngốc.
Nàng để ý đến mà quanh một lượt, chuẩn giới thiệu Dung Thước cho .
Cũng thể tâm linh tương thông, cửa sổ tầng hai phòng nàng bỗng mở , phát tiếng động khiến trong sân lập tức về phía đó.
Chỉ trong tích tắc, bọn họ lập tức cảnh giác, thở nghiêm nghị bao trùm khí.
Trong khung cửa sổ, một nam tử mặc áo bào đang . mặt đeo một chiếc mặt nạ đen bình thường, chính chiếc mặt nạ nửa mặt đơn giản khiến toát lên vẻ tự phụ đầy thần bí.
Nửa khuôn mặt lộ tuấn mỹ đến mức khiến khác ngỡ ngàng.
Đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng, mang theo cảm giác nguy hiểm khiến đối diện lập tức căng thẳng.
Chỉ trong chớp mắt, đám Phong Hành Lan triệu hồi vũ khí, sẵn sàng nghênh chiến.
Đây khí tức nguy hiểm nhất mà bọn họ từng gặp!
Chỉ Vân Tranh và Nam Cung Thanh Thanh động tĩnh gì.
Nam Cung Thanh Thanh bình tĩnh vì đó Vân Tranh dặn.
Vân Tranh lập tức hô to:
“Các vị đừng nhúc nhích! Đừng ngộ thương nhà!”
nhà?!
Đám lập tức chuyển ánh mắt về phía Vân Tranh, chờ nàng giải thích.
Chẳng qua, ngay giây đó, bên cạnh Vân Tranh thêm một một hình cao lớn, dáng vững chãi, vai kề vai với nàng.
Trông vô cùng xứng đôi.
Trong lòng lờ mờ đoán điều gì.
Chỉ thấy Vân Tranh nhẹ nhàng đưa bàn tay nhỏ luồn bàn tay to , đôi mắt phượng lấp lánh ý , đôi môi đỏ khẽ nhếch:
“ chính mà để tâm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.