Đệ Nhất Đồng Thuật Sư
Chương 232: Gia Tôn Gặp Nhau
Lúc , Vương phủ họ Vân khách khứa tấp nập, vô đến bái phỏng, tìm cách kết giao.
Ban đầu, Vân lão Vương gia còn vui mừng, vì thể khoe khoang cháu gái giỏi giang đến thế nào. dần dần, đến càng lúc càng đông, khiến ông mệt mỏi chịu nổi, cuối cùng đành viện cớ sức khỏe để từ chối gặp khách.
Mặc dù trong lòng đều phần bất mãn, cũng dám gì.
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh, truyện cực cập nhật chương mới.
“Tiểu tiểu thư, mời .”
Vân Tranh gật đầu, bước phủ. Phía một thị vệ theo cùng, cô như lơ đãng hỏi:
“Lúc ở đây, trong phủ xảy chuyện gì ?”
“Cũng gì…” định tiếp thì nghẹn , bởi vì đột nhiên nhớ một chuyện cực kỳ ầm ĩ xảy hai tháng .
Vân Tranh lập tức nhận sự bất thường, ánh mắt trầm xuống, khí thế ép :
“.”
Thị vệ rùng , cô tiểu thư khí trường thật đáng sợ. dám giấu diếm, đành kể chuyện đầu đuôi:
“ đây lâu, tiểu thư Diệu rèn luyện bên ngoài mang về một nam tử mất trí nhớ, còn với lão Vương gia rằng thành hôn với đó. Lúc lão Vương gia tức đến giậm chân, lấy luôn cây gia pháp định đánh cái mất trí …”
“ cuối cùng đánh lưng Diệu tiểu thư, bởi vì cô che cho đó.”
“Lão Vương gia tức đau lòng, cuối cùng đành bất lực bỏ qua.”
“ hiện giờ đang ở Tây Uyển trong phủ, cách viện Diệu tiểu thư xa.”
“Lão Vương gia dạo hầu như chuyện với Diệu tiểu thư, vì cứ mỗi họ trò chuyện, nam tử mất trí ôm đầu kêu đau, khiến Diệu tiểu thư cuống cuồng chăm sóc, chẳng còn tâm trí để ý đến lão Vương gia…”
“Hiện tại cả kinh thành đều truyền chuyện Diệu tiểu thư giấu một đàn ông trong phủ, lời đồn khó .”
Nào gọi dã nam nhân, nào chửi Diệu tiểu thư dâm phụ liêm sỉ. Lão Vương gia triều cũng bằng ánh mắt khác lạ.
Thị vệ còn hết, ai cũng thấy lão Vương gia gần đây tiều tụy nhiều, tóc bạc cũng nhiều hơn.
Vân Tranh xong, đôi mắt híp , lạnh như sương.
Nam tử mất trí nhớ?
Cô hỏi tiếp: “Gia gia hiện giờ ở ?”
Thị vệ cung kính đáp: “Hẳn đang ở thư phòng.”
“Còn Phúc bá?”
đến đây, sắc mặt thị vệ liền trở nên kỳ lạ. Vân Tranh liếc mắt qua, khiến sợ đến dựng tóc gáy, chỉ đành ngập ngừng :
“Phúc bá… hiện đang Diệu tiểu thư hầu hạ vị công tử mất trí .”
, Vân Tranh thật sự tức giận. Phúc bá bao năm nay luôn chăm sóc từng li từng tí cho ông ngoại, cô cô thể điều đó, mà bảo ông hầu hạ một xa lạ?
Chuyện , chắc chắn đơn giản. thể ý cái gọi thượng quan công tử .
hiện tại nên vội kết luận, gặp gia gia .
đường đến thư phòng, cô ngang qua một vài hạ nhân lạ mặt, cũng nhiều gương mặt quen thuộc. Họ thấy Vân Tranh đều vô cùng kinh ngạc và xúc động.
“Tiểu tiểu thư! thật ? trở về !” Một nha mặt chữ điền bật thốt lên đầy kích động.
Vân Tranh ngước mắt , mỉm . Cô nhận nàng – hình như Xuân Mầm, bạn nhất nha đầu Nguyệt Quý mà cô từng .
Những hạ nhân khác, dù quen quen, đều hành lễ với cô.
Xuân Mầm một hồi xúc động, như chợt nhớ điều gì, liền nhào đến “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, vẻ mặt đau khổ:
“Tiểu tiểu thư! Xin cứu Nguyệt Quý! Diệu tiểu thư gả cho một lão già tám mươi tuổi ở thành Tây…”
, nụ mặt Vân Tranh nhạt .
“ thế?”
“Nguyệt Quý hề dụ dỗ thượng quan công tử, vu oan!” Xuân Mầm kể rõ đầu đuôi sự việc.
Chuyện , hôm đó Nguyệt Quý mang điểm tâm đến phòng thượng quan công tử. lúc đó, Diệu tiểu thư bước , bắt gặp cảnh Nguyệt Quý ăn mặc xộc xệch, tựa n.g.ự.c thượng quan công tử, mà thì đang cau quát: “Cút !”
Vân Diệu lập tức cho rằng Nguyệt Quý cố ý câu dẫn nam nhân, càng thêm tin tưởng khi chính cũng viện cớ tránh né. Thế , lấy cớ Nguyệt Quý đến tuổi gả chồng, Diệu tiểu thư định đem nàng gả cho một lão già ở thành Tây làm , coi như trừng phạt.
đến đây, Vân Tranh sững sờ. chuyện xảy trong nhà khiến cô thể tin nổi.
khi cô rời phủ, cô cô dịu dàng, mạnh mẽ, cư xử độ lượng. giờ thành thế ?
Nguyệt Quý nha đầu lớn lên cùng cô, tính tình tuy bướng bỉnh tuyệt đối loại làm chuyện xa đó.
Vân Tranh hít một thật sâu. việc rốt cuộc thế nào? gặp mới rõ.
Cô đỡ Xuân Mầm dậy: “Việc . sẽ lo liệu.”
“Cảm ơn tiểu tiểu thư!” Xuân Mầm nước mắt lưng tròng, cảm kích vô cùng.
nha khác lén thấy cảnh tượng , lặng lẽ rời như báo tin.
Với tinh thần lực Vân Tranh, cô lập tức nhận , ngăn cản.
Tại thư phòng.
Vân lão Vương gia tóc bạc gần như hết, đang cau mày trầm ngâm. Ông cầm bút lên định gì đó, do dự mãi, thể hạ bút.
Ông quá tập trung, đến mức nhận bước .
Vân Tranh thấy ông, đôi mắt lập tức đỏ hoe. So với cuối gặp, ông già nhiều. Mái tóc vốn chỉ lốm đốm bạc nay gần như trắng hết. Dù hình vẫn cao lớn, dáng vẻ như đè nén bởi gánh nặng, cong xuống.
Cô thấy sống mũi cay cay.
Cô từng tưởng khi gặp ông, sẽ thấy khuôn mặt hớn hở đầy kiêu hãnh. Nào ngờ... chỉ mới hơn nửa năm rời xa mà thôi…
“Gia gia.” Vân Tranh bước đến án thư, chắn ánh sáng chiếu .
Vân lão Vương gia khựng , đôi mắt trở nên u ám. thấy tiếng gọi, tay ông run lên, cây bút rơi khỏi tay, văng cả mực giấy.
đó, vài chữ hiện rõ: Tranh Nhi, con khỏe …
Ông như tin nổi, ngập ngừng dám ngẩng đầu. Cuối cùng, tự giễu , lẩm bẩm:
“Già … cứ ảo giác…”
“Cũng … con bé Tranh Nhi giờ thế nào …”
Giọng ông trầm buồn, đau đáu.
Vân Tranh mà mắt càng đỏ, cảm xúc cuộn trào. Cô cố giữ giọng nhẹ nhàng như xưa:
“Gia gia, cháu gái bảo bối ngài về , mà ngài cũng chẳng thèm ? Ngài nhẫn tâm quá !”
Vân lão Vương gia chấn động, lập tức ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt ửng đỏ cô.
“Tranh Nhi…”
“Cháu về thăm ngài đây.” Vân Tranh nghiêng đầu, thật tươi.
Vân lão Vương gia vội vàng dậy, vòng qua án thư, chạy đến mặt cô, hai tay run run nắm lấy bờ vai cô, thật kỹ.
Đôi mắt ông đỏ lên:
“Thật cháu gái bảo bối !”
Vân Tranh dang tay ôm chặt ông luôn miệng mắng lòng thì mềm như bún :
Đừng bỏ lỡ: Quý Cô Cừu Non Và Sói, truyện cực cập nhật chương mới.
“ , cháu gái ngài về .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.