Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đệ Nhất Đồng Thuật Sư

Chương 234: Không Quên Là Được

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vân Tranh , hàng lông mày khẽ nhíu .

Xem , nhân vật mấu chốt hiện giờ chính vị công tử Thượng Quan .

Gia gia hiện tại chấp nhận sự nhún nhường, đều bảo vệ cô cô Vân Diệu.

uy h.i.ế.p chính cô cô, cũng cả nàng nữa.

Hiện tại, chỉ gặp mặt cô cô cùng vị Thượng Quan công tử một , mới thể tiến thêm bước nữa.

Vân Tranh nắm lấy tay Vân lão Vương gia, khẽ cong môi mỉm :

“Gia gia, cháu trở về , thì cả nhà chúng hãy cùng ăn một bữa cơm đoàn viên nhé.”

Hai chữ “cả nhà” nàng cố ý nhấn mạnh rõ ràng.

Vân lão Vương gia hồ đồ, liền hiểu ý đứa cháu gái bảo bối.

Ông lập tức gọi hầu đến, lớn tiếng phân phó:

“Bảo nhà bếp chuẩn các món Tranh Nhi thích ăn, báo cho Diệu Nhi , cháu gái nàng trở về, bảo nàng đến đại sảnh gặp mặt.”

, Vương gia.”

bao lâu , tin tiểu thư Vân Tranh trở về lan truyền khắp Vân Vương phủ. khí trong phủ tràn ngập vui mừng, từng hầu đều lộ rõ vẻ hớn hở, phấn khởi.

nhiều hạ nhân len lén Vân Tranh, bởi lẽ nàng đầu tiên từ khi Đại Sở Quốc lập quốc, cũng duy nhất trong lịch sử thi đậu Thánh Viện danh giá.

Cùng lúc đó –

Tại Diệu Các.

Một nữ tử đang gương, tỉ mỉ tô điểm dung nhan. Đôi mắt phảng phất nét quyến rũ, khóe môi nhếch lên nụ nhàn nhạt, vẻ mặt rõ ràng hài lòng với bản .

“Tiểu thư hôm nay quá, chắc chắn công tử Thượng Quan gặp động lòng thôi.” – Một nha bên cạnh khéo léo nịnh nọt.

Vân Diệu nhẹ nhàng chỉnh cây trâm đầu, trả lời, chỉ mỉm đầy ẩn ý.

Nha tiếp lời:

“Bây giờ trong Đại Sở, phận hiển hách nhất chính tiểu thư. Phụ Vương gia, cháu gái học sinh Thánh Viện, đến cả công chúa hoàng thất cũng dám dễ dàng đắc tội.”

“Với phận tôn quý như , Thượng Quan công tử thể thích tiểu thư cho ?”

, Vân Diệu bật mãn nguyện:

“Đó điều đương nhiên.”

Ngay lúc nha còn định tiếp tục tâng bốc, một giọng hớt hải vang lên từ ngoài cửa:

“Tiểu thư! Tiểu thư Vân Tranh trở về!”

Chiếc lược trong tay Vân Diệu rơi xuống đất, phát tiếng động khô khốc. Vẻ mặt nàng sững sờ, thoáng chút bài xích hiện lên trong ánh mắt.

.” – Vân Diệu bình thản .

khi tiểu nha truyền tin bước , Vân Diệu đưa ánh mắt dò xét về phía nàng:

“Chuyện gì xảy ? rõ ràng.”

Tiểu nha vội quỳ xuống, hoảng hốt bẩm báo:

“Tiểu thư Vân Tranh về đến phủ. Hiện đang ở thư phòng Vương gia. Vương gia còn mở tiệc gia yến để chào đón.”

Vân Diệu khẽ nhíu mày – Vân Tranh đột ngột về thế ?

Ngón tay nàng vô thức gõ gõ lòng bàn tay, đó dậy, vẻ mặt dửng dưng như gì bất ngờ:

“Gia yến ? thì xem tiểu chất nữ một chút.”

chỉ Vân Diệu nhận tin tức, mà cả Thượng Quan công tử ở Tây Uyển cũng .

Tại Tây Uyển.

Một nam tử mặc áo gấm trắng, tay cầm quyển sách, dung mạo quá nổi bật, ở Đại Sở cũng coi tuấn tú. Ở giữa trán một nốt chu sa đỏ, giống như dấu son.

khoanh tay thản nhiên, lắng vặt bẩm báo.

“Thượng Quan công tử, Vương gia cho mời ngài.”

“Vương gia vốn thích , hôm nay mời?” – Giọng nam tử ôn hòa như suối chảy, vô cùng dễ chịu.

vặt cung kính trả lời:

vì tiểu tiểu thư về phủ. Vương gia mở tiệc chào đón nên mời ngài cùng tham dự. lẽ, Vương gia cũng tán thành ngài .”

Đáy mắt nam tử thoáng hiện lên vẻ giễu cợt.

Tán thành ?

Lão già hận thể trừ khử cho !

sẽ đến .”

________________________________________

đó lâu.

Tại đại sảnh Vân Vương phủ.

Vân lão Vương gia ở ghế chủ vị, Vân Tranh bên cạnh ông.

Vân Diệu cùng Thượng Quan Ý , đến nơi thấy cảnh Vương gia lớn vui vẻ, bên cạnh thiếu nữ áo đỏ, dung mạo rạng rỡ như hoa, đôi mắt sáng ngời.

Thiếu nữ nhanh chóng phát hiện bọn họ đến, vui mừng bật dậy chạy tới, nắm lấy tay Vân Diệu mật:

“Cô cô! Lâu gặp, nhớ cháu ?”

Vân Diệu thoáng lộ vẻ tự nhiên, nhanh chóng lấy bình tĩnh, nhẹ hỏi:

“Đương nhiên nhớ, về đột ngột ?”

“Cháu nhớ cô cô và gia gia nên về thôi.” – Vân Tranh nũng nịu đáp, kéo tay Vân Diệu buông.

Vân Diệu cúi mắt tay nắm chặt, định rút thì giữ chặt hơn.

“Cô cô, tay lạnh thế?” – Vân Tranh ngạc nhiên hỏi.

Vân Diệu khẽ lắc đầu:

.”

Ánh mắt Vân Tranh chuyển sang Thượng Quan Ý bên cạnh, khóe môi cong lên:

“Cô cô, cháu … đây ý trung nhân ?”

Vân Diệu ngờ nàng hỏi thẳng thừng như , trong chốc lát trả lời . Thượng Quan Ý mỉm , giọng chân thành:

và Diệu Nhi thật lòng yêu .”

“Cháu mà.” – Vân Tranh tươi, khiến Thượng Quan Ý bất giác nhíu mày, cảm thấy chút lạ lẫm trong lời nàng.

chờ phản ứng, Vân Tranh kéo Vân Diệu xuống.

“Nào, cô cô ăn cơm .” – Vân Tranh vui vẻ gắp thức ăn cho nàng.

Chỉ trong chốc lát, bát cơm mặt Vân Diệu đầy ắp các món ăn.

Vân Diệu: “……”

“Cô cô, đây đều cháu gắp riêng cho cô đó, nhất định ăn hết nha~” – Vân Tranh tươi rói.

Vân Diệu chỉ sang cầu cứu ánh mắt Thượng Quan Ý. nhíu mày, truyền âm nhắc nhở:

“Cô đang giả vờ thiện, đừng hành động lỗ mãng. Đây học sinh Thánh Viện…”

Ngụ ý cần cực kỳ cẩn trọng.

Vân lão Vương gia thấy cháu gái phần kỳ lạ, trong lòng đầy nghi ngờ, đó Vân Tranh dặn ông cứ im xem diễn .

“A Quý, mang ba bình giấm và ba bình nước tương đến đây.” – Vân Tranh đột nhiên phân phó.

vặt tên A Quý ngẩn , hiểu chuyện gì, vẫn vội chạy làm theo.

“Lấy giấm và nước tương làm gì?” – Vân lão Vương gia nhịn hỏi.

Vân Tranh mỉm Vân Diệu:

“Tất nhiên vì cô cô .”

?” – Vân Diệu ngơ ngác chỉ , vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Thượng Quan Ý và Vân Diệu trong lòng đồng thời dấy lên cảm giác bất an, bàn tay vô thức siết chặt, chuẩn tinh thần đối phó.

lời tiếp theo Vân Tranh khiến cả hai sững .

“Tất nhiên , để chúc mừng cô cô tìm bạn đời sẽ cùng nắm tay suốt cuộc đời mà.”

Chúc mừng?

Chúc mừng cái gì chứ?!

Vân Tranh thấy vẻ mặt mơ hồ Vân Diệu, liền tỏ vẻ buồn bã, chu môi :

“Cô cô, chẳng lẽ quên ?”

“Quên…?” – Vân Diệu còn kịp hết câu, Thượng Quan Ý nhéo tay nhắc nhở.

Vân Diệu lập tức phản ứng , gượng :

“A… thể quên chứ!”

quên .” – Vân Tranh cụp mắt xuống, che giấu sát khí lạnh lẽo thoáng qua trong ánh .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...