Đệ Nhất Đồng Thuật Sư
Chương 243: Tuyết Trắng Cung Tiễn
Từ trung trở về cũng hơn một canh giờ .
bước , Vân Tranh thấy Dung Thước đang chiếc ghế đối diện giường, dường như đang chờ nàng.
Nàng bước gần, mặt .
“Ngươi ?” – Giọng nàng mang theo chút oán trách nhẹ.
Dung Thước nhiều, tự nhiên vươn tay ôm nàng lòng, giọng trầm thấp khẽ vang bên tai: “ ngoài xử lý một việc.”
Vân Tranh lên đùi . Nhiệt độ thật dễ chịu, mới dựa sát , nàng kìm mà khẽ run lên.
“ ăn mặc phong phanh như ?” – cúi mắt nàng, đêm nay trời trở lạnh.
Đôi mắt phượng Vân Tranh chăm chú: “ mới tắm xong, nếu ngươi , leo lên giường ngủ .”
“ … ngươi đang chờ ?” – hỏi.
“ thì ? Ngươi bỏ công tổ chức một lễ cập kê cho , chẳng lẽ nên cảm ơn tử tế một chút?” – Vân Tranh mỉm hỏi ngược , đồng thời hai tay vòng lên cổ . Trong đêm tối, khí giữa hai dần trở nên ám , dây dưa khó dứt.
Dung Thước hít lấy mùi hương nhàn nhạt nàng. Nàng ngửa đầu , gương mặt nhỏ xinh hiện rõ vẻ quyến rũ, khiến cổ họng khô rát. nhịn cúi xuống, hôn lên đôi môi đỏ mọng .
Vân Tranh nghiêng đầu né tránh.
chỉ kịp hôn lên gò má mềm mại nàng.
“Ha ha ha…” – Vân Tranh đắc ý nhướn mày , tay nhéo nhẹ cằm – “Dung Thước, ?”
“.” – Hầu kết khẽ động, ánh mắt sâu thẳm hiện rõ dục vọng, trong đôi mắt phản chiếu hình bóng nàng.
“ thì…” – “Ưm…”
Vân Tranh kịp hết câu, môi chiếm lấy.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
thở nóng bỏng ngừng xâm chiếm.
Cảm thấy nàng chút lơ đễnh, khẽ cắn nhẹ môi nàng như một lời cảnh cáo, khiến nàng đau đến bật tiếng rên khe khẽ.
Nụ hôn kéo dài lâu, đến khi nàng thở hổn hển.
“Tranh Nhi…” – Lúc chỉ đưa nàng ngay, giữ nàng mãi bên cạnh…
thể.
thể bẻ gãy đôi cánh tự do nàng.
“Chúc mừng sinh nhật.” – Dung Thước khẽ hôn lên trán nàng, vòng tay ôm chặt eo nàng lòng.
“ vẫn luôn chờ ngươi câu .” – Nàng thì thầm. Cả ngày hôm nay nàng câu đó từ nhiều , nàng mong đợi nhất vẫn .
“ … Đáng lẽ nên sớm hơn.” – nhẹ giọng.
“ đồ , dẫn ngươi đến một nơi.” – lấy một bộ váy đỏ từ gian trữ vật, dịu dàng giúp nàng mặc .
Vân Tranh yên, để mặc đồ cho .
Thỉnh thoảng tay chân chạm , khiến nàng cảm thấy tê dại và ngứa ngáy trong lòng.
Trái tim nàng cũng ngập tràn ngọt ngào.
Nàng ngước mắt hỏi đùa: “ ngươi đồ nữ?”
“Đều chuẩn cho ngươi.” – , đưa tay chạm nhẹ mũi nàng đầy cưng chiều – “Còn cả đồ nam nữa.”
Khóe môi Vân Tranh cong lên.
khi mặc xong, Dung Thước nắm tay nàng, xé rách gian đưa nàng đến một nơi khác.
mắt hiện một dãy núi trập trùng – chính vùng núi Nhật Bất Lạc.
Vân Tranh ngạc nhiên, trong lòng chợt sinh nghi: lẽ tên nam nhân cứng nhắc định bắt đến luyện công trong đêm sinh nhật?!
Dung Thước biểu cảm nàng đoán ngay nàng nghĩ gì.
bật , xoa đầu nàng: “ nhẫn tâm để ngươi tu luyện hôm nay chứ.”
Vân Tranh: “……”
“Nhắm mắt .” – .
“.” – Vân Tranh hỏi gì thêm, ngoan ngoãn nhắm mắt.
Khi thị giác biến mất, các giác quan khác càng nhạy bén.
Nàng cảm thấy tay một vật lạnh lẽo đặt . Ngay đó, phía lưng truyền đến ấm quen thuộc – thể áp sát , cằm khẽ chạm đỉnh đầu nàng.
thở nóng rực, như những hạt bồ công lướt nhẹ qua cổ, khiến nàng rùng , tim đập thình thịch.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - đang nhiều độc giả săn đón.
Nàng theo bản năng rụt , liền đôi tay to giữ lấy vai.
“Đừng nhúc nhích.” – Giọng trầm thấp bên tai khiến mềm nhũn, tim đập loạn.
Vân Tranh thầm mắng tiền đồ.
sắc mê hoặc.
đặt tay nàng tư thế, một tay phía , một tay phía .
Dù mở mắt, nàng cũng nhận đây tư thế giương cung b.ắ.n tên.
“ ?” – Nàng hỏi.
Dung Thước nhẹ: “Mở mắt .”
Vân Tranh mở mắt, thấy trong tay một cây cung tuyết trắng tuyệt , giữa cung khắc hai chữ nhỏ: Dung Vân.
Cả mũi tên cũng trắng tinh, tạo hình thanh nhã, cực kỳ bắt mắt.
Dung Thước : “Nào, thử b.ắ.n một mũi lên bầu trời vùng Nhật Bất Lạc.”
“!” – Vân Tranh hứng khởi, nàng dùng sức kéo cung, nhắm lên trung mà bắn.
‘Vút ’
Mũi tên lao vút , xé toạc gian, giống như một luồng sáng rực rỡ xuyên qua màn đêm.
‘Phành!’
Khoảnh khắc mũi tên chạm tới đỉnh núi, bầu trời lập tức bừng sáng.
Từng đốm sáng li ti tựa như trời rơi rải rác, đến choáng ngợp.
… đom đóm!
Dung Thước hỏi: “Tranh Nhi, ngươi thích ?”
“Thích.” – Vân Tranh gật đầu, nở nụ rạng rỡ.
nàng hài lòng, trái tim cũng trở nên an . uổng công cẩn thận chuẩn .
nhiều sách, vô lời khuyên từ thuộc hạ.
Dung Thước nàng, tiếp: “Cây cung quà sinh nhật tặng ngươi. Bên trong ẩn chứa tàn hồn Thanh Long. Nếu ngươi khế ước với cây cung, cũng đồng nghĩa khế ước với Thanh Long.”
“ để ý thấy ngươi giờ vũ khí đánh xa, nên mới đích rèn cây cung . Thần Khí do chính tay chế tạo. Hiện phong ấn cấp bậc gốc nó, khi thực lực ngươi đủ mạnh thì thể sử dụng bộ sức mạnh vốn .”
“Nếu ngươi tàn hồn Thanh Long, thể xóa sạch nó giúp ngươi.”
dứt lời, Vân Tranh liền cảm nhận cây cung rung mạnh, thậm chí phát tiếng “ong” rõ rệt.
Dung Thước cau mày, khẽ búng tay, lập tức cây cung yên lặng trở .
Vân Tranh cúi đầu , nhẹ giọng: “ giữ .”
“Và… thực sự thích.”
chỉ thích món quà bất ngờ , mà còn vì cây cung khắc tên cả hai họ.
Khi Dung Thước còn đang kinh ngạc, Vân Tranh thành công khế ước với cây cung. Thần thức tiến , nàng liền thấy tàn hồn Thanh Long hình dáng một ông lão tóc bạc, lông mày xanh.
hừ lạnh: Một tiểu nha đầu cảnh giới Linh Tông cũng dám khế ước với lão phu?! Nếu nể mặt tên nam nhân , lão phản phệ nàng từ lâu !
Ngay đó, cả thể lão một luồng lực lượng khủng bố đè xuống, ép chặt lên mặt đất, bẹp hình chữ đại, mặt dán sát đất ăn bụi.
“Ngươi chán sống ?” – Giọng trầm đục vang lên như từ địa ngục u minh, khiến lạnh sống lưng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.