Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đệ Nhất Đồng Thuật Sư

Chương 246: Quả Nhiên Chuẩn Xác

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Dù trong lòng phần mềm yếu, Vân Tranh vẫn giữ nét lạnh lùng mặt.

Giọng nàng trầm xuống: “Hiện giờ trở về. Nếu ngươi còn dám lười biếng, sẽ huấn luyện ngươi mỗi ngày, cho ngươi nếm thử kiểu huấn luyện ma quỷ.”

xong, nàng vươn tay nhéo tai Mộ Dận, dùng chút sức khiến đau đến nỗi mặt mày nhăn nhó, dám kêu tiếng.

chỉ thể dùng ánh mắt đầy cầu xin chằm chằm Vân Tranh, hy vọng nàng sẽ mềm lòng.

Vân Tranh hừ lạnh: “Hôm nay sẽ khu thí luyện ma thú. Nếu ngươi theo kịp bước chân , tụt phía , thì coi chừng lột da ngươi đấy!”

, mà, tỷ tỷ!” Mộ Dận vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, ngoan ngoãn như cún con.

Nam Cung Thanh Thanh bên cạnh bật khẽ, Vân Tranh : “Vân Tranh, vẫn ngươi mới trị , khác chẳng ai quản nổi.”

Mộ Dận đầu Nam Cung Thanh Thanh bằng ánh mắt oán thán: “ tỷ chuyện đó chứ?!”

Vân Tranh buông tay khỏi tai , vỗ lên gáy một cái, giọng cứng nhắc chút dịu dàng: “ thẳng lên cho !”

Mộ Dận lập tức thẳng, vẻ ngoan ngoãn, gương mặt tuấn tú mang theo chút dè chừng: “ thẳng …”

Vân Tranh liếc một cái, sang với Nam Cung Thanh Thanh: “ thí luyện .”

.” Nam Cung Thanh Thanh gật đầu.

Mộ Dận vẫy tay: “A Tranh, ở đây chờ tỷ về nhé!”

Vân Tranh đầu liếc , hừ lạnh: “Bớt lắm lời!”

Dứt lời, nàng lấy lệnh bài phận , ấn xuống khe lõm góc tấm bia đá thí luyện ma thú.

Ngay lập tức, một luồng sáng trắng bao phủ lấy thể nàng biến mất.

Khi mở mắt nữa, nàng giữa một cánh rừng rậm. Cây cối um tùm, đất ẩm ướt, cỏ mọc cao đến tận eo, màu xanh lá đậm đan xen cây nâu tạo thành một khung cảnh rậm rạp khó phân biệt lối .

Xung quanh yên ắng đến kỳ lạ, tựa như thời khắc cơn bão.

Vân Tranh liếc quanh một vòng, nhấc chân lên thì từ bốn phương tám hướng, một đám ma thú đen ngòm ào ào xông tới.

Khác với linh thú thể ký khế ước với con , ma thú chỉ phục tùng Ma tộc.

Hiện nay Đông Châu, ma thú còn nhiều, chỉ còn sót vài con, tìm chúng vốn khó. Ma thú còn hung tàn hơn linh thú, khó kiểm soát hơn nhiều.

Khu thí luyện tồn tại từ khi Thánh Viện thành lập hơn ngàn năm . Sở dĩ ở đây mô phỏng ma thú chứ linh thú, vì vị viện trưởng sáng lập Nhân tộc hiểu rõ uy lực ma thú – vốn mạnh mẽ và nguy hiểm hơn linh thú nhiều.

Ma thú từ khắp nơi ùa đến, đủ loại hình dạng kỳ quái, thở áp lực và sát khí tỏa khắp nơi.

Vân Tranh trong mắt hiện lên một tia phấn khích – lâu nàng giao chiến với thú loại.

Chỉ trong nháy mắt, tay nàng xuất hiện một cây trường thương rực cháy.

“Keng ”

“Phụt ” Tiếng m.á.u thịt va chạm cùng lưỡi thương vang lên.

Một nữ tử vận bạch y viện phục, tay cầm trường thương, tay dứt khoát, mũi thương lướt qua nơi nào liền nơi đó b.ắ.n máu.

Đồng thời, lệnh bài phận nàng, điểm ở mục "thí luyện ma thú" cũng tăng dần với tốc độ định.

“Rống!”

“Ngao!”

Đủ loại ma thú gào thét, mắt đỏ rực, sát ý hừng hực, hệt như thể xé xác nàng bất cứ lúc nào.

Một con ma thú cấp thánh, miệng đầy răng nanh, lao thẳng về phía cổ Vân Tranh.

“Liệt Diễm Đoạt Hồn Thương!”

Tiếng quát vang lên từ đôi môi đỏ thắm. Mũi thương quét ngang, chặt đứt chi ma thú. Đồng thời, ngọn lửa đỏ bùng lên bao trùm nửa nó.

“Xèo xèo…”

Tiếng thịt cháy lan trong khí. Con ma thú cấp thánh nửa thiêu rụi, mà vẫn sợ đau, sợ chết, tiếp tục lao tới.

Vân Tranh nhấc thương, mũi thương đ.â.m thẳng trán nó. Chỉ trong chớp mắt, thể ma thú tan biến.

Hóa , trong khu thí luyện , tiêu diệt ma thú mới tính điểm.

thể chúng thương nặng đến cũng cảm giác đau, chiến đấu vẫn dừng .

đầu khu thí luyện, Vân Tranh chỉ trụ mười lăm phút.

Bởi vì nàng tập kích bởi một con ma thú gầy gò đầu to. nó mang độc, khi há miệng phun chất lỏng độc, nàng tránh kịp, mu bàn tay dính độc.

Cơn đau truyền đến, nàng theo phản xạ định vận linh lực áp chế, còn kịp làm gì, đầu óc choáng váng mất tri giác.

Trong tích tắc, nàng truyền ngoài.

“Vân Tranh, ngươi ?” Giọng dịu dàng vang lên từ một nam tử ôn nhuận như ngọc.

Nàng xoa đầu, : “Yến Trầm.”

Yến Trầm khẽ gật đầu, liếc tấm bia đá thí luyện, chậm rãi : “ ngoài dự đoán, chỉ thêm vài chục tức nữa bọn họ cũng sẽ ngoài thôi.”

kịp để Vân Tranh lên tiếng, Mộ Dận cướp lời, hì hì: “Yến ca tính thật!”

Nam Cung Thanh Thanh cũng gật đầu.

Ngay đó, bốn nam tử lượt xuất hiện mặt họ.

Vân Tranh khẽ nhếch môi, : “Quả nhiên chuẩn xác.”

Mạc Tinh thấy nàng, trong mắt thoáng hiện niềm vui, liền hỏi: “A? Gì mà chuẩn xác ? cho tụi với!”

Yến Trầm lắc đầu: “ gì.”

Úc Thu nàng, trong lòng điều gì đó buông xuống chìm sâu hơn. cong môi nhẹ, trong mắt thâm trầm, dù kết quả cũng quan trọng, tình bằng hữu , trân quý?

Vân Tranh ngẩng đầu hỏi: “ con ma thú phun độc đó loài gì ?”

độc linh thú!” – Chung Ly Vô Uyên đáp, ánh mắt sâu thẳm. từng “chết” nhiều vì con thú nên ấn tượng cực kỳ sâu sắc.

Nhắc đến độc linh thú, ai nấy đều chút ám ảnh. Ai ngờ một con ma thú nhỏ gầy, đen sì, như chẳng chút lực sát thương, uy lực khủng khiếp đến thế – hơn nữa còn đông như !

Chỉ cần lơ một chút trúng chiêu ngay.

Yến Trầm nhíu mày thở dài: “Nếu đan dược thể phát huy tác dụng ở đây thì mấy.”

Phong Hành Lan : “ mà thật , nơi chỗ để rèn luyện thực lực. Gần đây cảm giác kiếm đạo đột phá, tu vi cũng buông lỏng.”

Úc Thu bật , lông mày giãn đầy phong lưu: “Nơi cho dùng bất kỳ vật phẩm hỗ trợ nào, chỉ thể dựa thực lực chính . Linh khí rèn đây cũng chẳng khác gì cục đá, chỉ dùng để… đập bậy thôi.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...