Đệ Nhất Đồng Thuật Sư
Chương 27: Mua Được Sát Thủ
Tô Dung thỉnh thoảng dừng , luôn đầu ngoài nhà lao, hy vọng thể thấy quen đến đón về.
mãi vẫn thấy ai!
Cha vẫn đến!
Sở Duẫn Hành cũng thấy! Ngay cả phái đến truyền chỉ để thả nàng cũng !
Nhà lao ẩm thấp, tối tăm, thỉnh thoảng vài con chuột côn trùng gớm ghiếc chạy qua, thật sự khiến khó chịu. Tô Dung ở đây dù chỉ một phút giây nào nữa.
Nàng cam tâm, ánh mắt dần hiện lên tia oán độc.
Lẽ , ở nơi nên con tiện nhân Vân Tranh , chứ nàng!
Trong từng giây từng phút dài đằng đẵng chờ đợi, lòng oán hận và phẫn nộ Tô Dung với Vân Tranh dâng lên đến cực điểm.
Xem thêm: Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lúc nàng nên nhân cơ hội loạn đ.â.m Vân Tranh một trận, khiến cô mất mạng, tuyệt đối còn cơ hội sống sót!
…
Ước chừng hai canh giờ , một nam tử trẻ tuổi tuấn tú mặc y phục màu lam xuất hiện, lưng hai thị vệ theo sát.
Khi thấy Sở Duẫn Hành, Tô Dung mừng rỡ tủi dâng trào.
“Điện hạ…” – Tô Dung nghẹn ngào, giọng mềm mại khổ sở.
Sở Duẫn Hành trầm giọng lệnh: “Còn mau mở cửa!”
“, Tam điện hạ!” – Thị vệ lập tức dùng chìa khóa mở cửa phòng giam.
Tô Dung nước mắt lưng tròng bước , đang định nhào lòng để kể hết uất ức, nghiêng tránh né. Trong ánh mắt thoáng hiện một tia ghét bỏ.
Tô Dung bắt gặp ánh , lòng quặn thắt, hiểu tại ghét bỏ như ?
Cô cắn chặt răng, ánh mắt lóe lên tia hận ý, nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, trở dáng vẻ dịu dàng, nhu mì như xưa.
Nàng khẽ cúi thi lễ, giọng xa cách: “Tô Dung tham kiến Tam hoàng tử điện hạ.”
thấy giọng điệu xa cách , Sở Duẫn Hành nhíu mày, đó phất tay hiệu lui thị vệ tiến đến gần, hạ giọng :
“Dung Nhi, chuyện xảy tối qua qua. Hiện nay, những lời đồn nhảm về chúng lan khắp kinh thành. thể công khai đưa ngươi ngoài, chỉ vì bản , mà còn vì danh tiếng ngươi.”
Tô Dung , trong lòng càng uất ức, chỉ lập tức òa.
Sở Duẫn Hành nhíu mày, hỏi: “... chuyện giữa ngươi và Ngũ hoàng như thế nào?”
Tô Dung lập tức hoảng hốt giải thích:
“Điện hạ, thật sự tư tình gì với Ngũ hoàng tử! quan hệ với Vân Tranh! cũng do Vân Tranh giở trò, khiến Thái hậu hiểu lầm !”
“ cũng hiểu vì như . Từ lúc trở về từ Như Diễm Chi Sâm, Vân Tranh luôn nhắm . chỉ ám vệ Vân Vương phủ tập kích, còn ném khỏi phủ bao ánh mắt, khiến mất mặt…”
đến đây, Tô Dung nghẹn ngào rơi nước mắt, tiếp tục kể:
“ bỏ qua cho nàng , ngờ ở yến hội Bách Hoa, nàng tiếp tục khiêu khích khắp nơi…”
Sở Duẫn Hành đến cái tên “Vân Tranh” liền theo bản năng cau mày.
nàng kể tội Vân Tranh hết chuyện đến chuyện khác, lòng càng thêm căm phẫn.
Từ nhỏ đến lớn, luôn thiên tài Đại Sở, vì hôn ước với một kẻ phế vật như Vân Tranh mà chê khắp nơi! Bao năm nay, nàng luôn nỗi ô nhục trong lòng !
Sở Duẫn Hành lạnh lùng : “Loại phế vật như nàng đáng lẽ nên vĩnh viễn sống trong bóng tối, đừng xuất hiện nữa để cản đường chúng !”
Tô Dung làm vẻ kinh ngạc: “Điện hạ…”
Sở Duẫn Hành trầm giọng, ánh mắt lộ vẻ sát khí:
“Đại Sở một tổ chức sát thủ ngầm, cái mạng Vân Tranh đáng giá bao nhiêu?”
Tô Dung cố nén vui sướng trong lòng, mặt giả vờ lo lắng:
“Điện hạ, Vân Tranh… nàng…”
lập tức cắt ngang lời nàng, lạnh giọng :
“ Dung Nhi ngươi lòng lương thiện, nàng liên tục hãm hại ngươi, mối thù thể trả! chỉ vì ngươi, mà còn vì những năm qua trong lòng tích tụ đầy oán hận! Đừng khuyên , ?”
Tô Dung cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ lạnh lẽo.
Khuyên ư? mơ!
Nàng cầu còn ! Mong cho con tiện nhân c.h.ế.t một ngàn , vạn cũng đủ!
________________________________________
Lúc , Vân Tranh đang ngủ nướng đến tận trưa. khi dậy ăn chút điểm tâm, nàng liền về phía Tây viện Vương phủ, đến Diệu Các để thăm cô cô.
Trong phòng, một nữ tử sắc mặt tái nhợt bất động giường.
Vân Tranh thức tỉnh huyết đồng sớm hơn dự kiến, nên nàng định dùng huyết đồng để kiểm tra thể cô cô.
Nàng khép hai ngón tay , vận linh lực mắt khẽ vung tay một cái.
Ngay đó, đôi mắt đỏ rực yêu dị nàng lộ – huyết đồng hiện thế!
Vân Tranh tỉ mỉ quan sát cơ thể cô cô Vân Diệu từ đầu đến chân. Kết quả còn tệ hơn nàng tưởng nhiều!
Bảy năm liệt giường khiến hai chân cô cô tích tụ độc tố nghiêm trọng, cơ bắp gần như hoại tử, thậm chí cả đan điền cũng đang dần nhiễm độc!
Theo lý thuyết, đan điền vốn nơi khó xâm hại bởi độc tố.
do Phương Tri Nguyễn – nhị tiểu thư Phương gia – nhét Ách Châu bụng cô cô, mà bụng gần đan điền nhất, khiến sát khí và năng lượng ô uế từ Ách Châu xâm nhập đan điền.
Ánh mắt Vân Tranh lóe lên hàn ý lạnh lẽo. Xem nàng còn nương tay quá mức với đám Phương gia !
Thu huyết đồng, nàng bên mép giường, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay mềm lạnh cô cô, thì thầm:
“Cô cô, chờ thêm một chút nữa thôi. Đợi tìm vị dược dẫn cuối cùng, thể chữa khỏi cho .”
Vị thuốc cuối cùng nàng cần, chính trái tím rêu!
Đây linh dược cấp thấp, hiếm khó tìm – tiền cũng chắc mua !
Nhất ở một tiểu quốc như Đại Sở, càng khó gặp.
Gợi ý siêu phẩm: Thiên Tai: Trọng Sinh Trở Về Giai Đoạn Đầu Của Mạt Thế đang nhiều độc giả săn đón.
Hiện giờ chỉ còn cách đến Bách Thảo Đường hoặc Linh Thiên đấu giá hội để thử vận may.
Chợ đen nàng qua đó hai ngày, còn giao dịch với quản sự Lâm Lang Đường tới 50 tấm phù văn. Giờ nàng cũng xem như chút tiền tài, một “tiểu phú bà”.
Nếu cả Bách Thảo Đường và Linh Thiên hội cũng , nàng sẽ đích Như Diễm Chi Sâm để tìm!
Khi trở Vân Phi Các, nàng gọi theo Nguyệt Quý và sáu thị vệ xuất phát.
Bên ngoài, nàng vẫn mang phận “phế vật”, ngoài mà mang theo thị vệ chẳng khác nào tự chuốc rắc rối!
Hiện tại nàng định lộ thực lực, dẫn theo thị vệ ít nhất cũng giúp thị uy một chút.
, nàng định đến Bách Thảo Đường tìm trái tím rêu.
Nguyệt Quý khó hiểu hỏi:
“Tiểu thư, hôm nay đột ngột ngoài thế?”
“ Bách Thảo Đường xem thử.” – Vân Tranh , giơ tay búng trán nàng một cái.
Nguyệt Quý kêu “á” một tiếng, ôm trán vẻ đau đớn há hốc:
“Tiểu thư, ngài đùa đấy chứ? Bách Thảo Đường ư?”
Vẻ mặt nàng lập tức biến sắc thành u sầu.
Ngay cả sáu thị vệ theo cũng đều lộ ánh mắt kinh ngạc xen lẫn khó xử.
Vân Tranh liếc nàng:
“Ngươi thấy giống như đang đùa ?”
Nguyệt Quý nhỏ giọng khuyên nhủ:
“… giống, mà tiểu thư nên suy nghĩ kỹ, nơi đó chính Bách Thảo Đường – nơi giao dịch bằng linh thạch!”
Vân Tranh: “……” Đương nhiên chứ!
Con nha đầu chắc tưởng tiền, sợ đến lúc đó nhạo.
Vân Tranh vỗ nhẹ vai nàng, khẽ :
“Yên tâm, tiểu thư ngươi giờ nhiều linh thạch!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.