Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đệ Nhất Đồng Thuật Sư

Chương 292: Tươi Cười Như Hoa

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Nam tử mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ vàng, ánh mắt sâu thẳm lạnh nhạt đảo qua một vòng.

Chỉ một cái liếc , mồ hôi lạnh lập tức túa ướt đẫm lưng áo các vị đại lão phía , từng như kim châm lưng, trong lòng trào lên một nỗi khiếp sợ sâu sắc!

Vân Tranh từ xa , thấy Dung Thước, vẻ mặt liền ngây cùng với sự chấn động thể giấu.

đến!

còn lên sân khấu bằng cách ?!

lưng chẳng Mặc Vũ ?!

Chẳng chính … Đế Tôn?!

Đế Tôn đại nhân dường như vô tình liếc về phía Vân Tranh, lúc ánh mắt hai chạm , liền lập tức thu tầm .

Khóe môi khẽ cong lên, song nhanh khống chế , trở về với vẻ lạnh nhạt thường ngày.

Khóe miệng Vân Tranh giật nhẹ: “…” Tự dưng cảm giác đang… kiêu ngạo?!

Đế Tôn đại nhân an nhiên xuống.

Lúc , mười nhân vật lớn đến từ Trung Linh Châu cũng đồng loạt nửa quỳ mặt nam tử đeo mặt nạ, cung kính đến mức gần như cúi đầu sát đất, run lên vì xúc động vì sợ hãi.

“Tham kiến ”

“Đế Tôn!”

ngơ ngác trợn mắt há hốc mồm, vốn cho rằng mười thế lực lớn nhất , nào ngờ nam tử mặc áo choàng đen , càng khủng khiếp hơn gấp nhiều !

tình hình , thực lực chỉ gấp đôi, mà khi còn hơn thế!

Ngay lúc đó, các đại lão Thương Hải Diễm cũng nối đuôi khỏi chỗ, theo mười Trung Linh Châu nửa quỳ hành lễ, thanh âm vang dội:

“Tham kiến Đế Tôn!”

Trong mắt Tống Cực ánh lên tia sáng khó đoán: Đế Tôn đại nhân đột nhiên đến đây?

Song ngay đó, nhanh chóng đoán lý do, ánh mắt tự chủ liếc về phía đám tử trẻ tuổi đang ở khu chờ thi.

vì Vân Tranh…

Khóe môi Bách Linh cong lên, thì thầm: “Rốt cuộc cũng đến .”

Đám dám chần chừ thêm chút nào, lượt noi theo, nửa quỳ hành lễ.

“Tham kiến Đế Tôn!”

“Tham kiến Đế Tôn!”

“Tham kiến Đế Tôn!”

Âm thanh vang vọng khắp Thương Hải Diễm.

bộ cảnh tượng cũng đang truyền về khắp các khu vực Đông Châu, làm bùng lên vô tiếng hò reo và bàn tán. Ai nấy đều tò mò rốt cuộc đàn ông đeo mặt nạ nhân vật thế nào?

Tất cả … đều quỳ mặt !

Lúc , ở khu chờ thi, Vân Tranh thấy xung quanh đều nửa quỳ, chỉ nhóm tám nàng vẫn lén xổm, hiển nhiên đều nhận phận Dung Thước, khiến nàng nhịn khẽ bật .

Nàng cũng lặng lẽ xổm xuống.

Tám liếc mắt , đồng loạt dồn ánh mắt lên Vân Tranh, như đang hỏi:

“Chuyện gì ? Dung Thước đến đây?”

Vân Tranh nhún vai vô tội, hiệu bản cũng gì.

Hành động tám rơi mắt ít .

kẻ lên tiếng tố cáo, e ngại khí thế quá mạnh mẽ Đế Tôn, thật sự dám mở miệng.

ai rõ tính tình Đế Tôn , lỡ như thấy ai đó mắt, chỉ cần giơ tay một cái thể khiến đó… tan biến!

Lúc , tiếng trầm thấp mà lạnh nhạt Đế Tôn đại nhân vang lên:

lên .”

như sống , lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Đặc biệt mười đến từ Trung Linh Châu, cảm giác như thoát chết.

Khác với tam đại gia tộc Đông Châu – những gần như chẳng gì về Đế Tôn – mười Trung Linh Châu thì ngược , trong lòng họ tràn đầy kính sợ.

Họ đều chỉ những thuộc các tông môn nhị lưu trong mười tám lưu phái ở Trung Linh Châu, còn Đế Tôn đại nhân chính một trong những nhân vật thần bí nhất, danh chấn một phương!

Ngày thường, bọn họ làm gì tư cách tiếp xúc với bậc đại nhân vật như !

Hai ngày đến Đông Châu, bất ngờ hộ pháp Mặc Vũ – một trong những cận Đế Tôn – triệu tập, suýt nữa dọa họ tè quần!

Mặc Vũ rằng Đế Tôn đại nhân cũng sẽ trực tiếp quan sát kỳ thi , hơn nữa sẽ giám sát bộ quá trình, đảm bảo công bằng, công chính.

Ngay lúc đó, bọn họ vội vàng gật đầu đồng ý, trong lòng dám nảy sinh bất cứ suy nghĩ nhỏ mọn nào.

Giỡn , định làm mấy trò mờ ám mí mắt Đế Tôn?

c.h.ế.t chắc?

Đợi tất cả an vị xong, mười Trung Linh Châu vẫn cung kính chờ mặt Đế Tôn.

Trong lòng thấp thỏm chờ mệnh lệnh tiếp theo.

Đế Tôn khẽ rũ mắt, môi mỏng mở lời:

“Bản tôn chỉ đến xem.”

Ý ngoài lời, sẽ can thiệp gì thêm.

Một câu khiến mười thở phào, lập tức trở với công việc .

Ba lão giả một cái, hành lễ với Dung Thước, đó về phía chỗ Trung Linh Châu, thần thái lập tức đổi, tự tin ngẩng đầu ưỡn ngực, một vị trong đó – vết sẹo mặt – còn kín đáo trao đổi ánh mắt với phụ trách bên Thương Hải Diễm.

tên Lục , hơn bốn mươi tuổi, giữa trán nốt ruồi đỏ, mặc áo lam, dáng vẻ nho nhã điềm đạm.

Lục khẽ gật đầu.

Chờ khi mười an vị xong, Lục bắt đầu giới thiệu:

“Các vị tôn giả đây đều cường giả đến từ Trung Linh Châu. Trong đó, ba vị trưởng lão đến từ ba tông môn khác .”

“Vị Thượng Quan trưởng lão, đến từ Ngũ Hành Linh Tông Trung Linh Châu!”

“Vị Chu trưởng lão, đến từ Nam Mộ Môn Trung Linh Châu!”

“Vị Tần trưởng lão, đến từ Thiên Cực Tông Trung Linh Châu!”

theo lời , Thượng Quan trưởng lão chính vết sẹo nhàn nhạt bên má .

Chu trưởng lão vóc cao gầy, vẻ mặt nghiêm khắc.

Tần trưởng lão thì hình mập mạp, mặt tròn trĩnh, thoạt khá phúc hậu.

Lục tiếp tục :

“Bảy còn đều tử ba tông môn .”

“Năm nay đại hội Đông Châu do ba vị trưởng lão trực tiếp khảo hạch và tuyển chọn. Ba mươi trẻ tuổi đầu sẽ đưa đến Trung Linh Châu, trở thành tử ba vị trưởng lão.”

tới đây, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc.

Cùng lúc đó, ở khắp các nơi thuộc Đông Châu – những nơi đang theo dõi trận đấu – đều rộ lên tiếng bàn tán dứt:

“Cái gì?! Họ Trung Linh Châu?! Còn cơ hội đến Trung Linh Châu?!”

“Thật giả ?”

“Giả làm ! thấy ngay cả đại lão ở đây cũng quỳ xuống ?!”

Thông tin bất ngờ khiến đám đông nhất thời khó mà tiếp nhận nổi.

Thương Hải Diễm.

Lục quanh, thấy ai nấy thần sắc khác , khuôn mặt nho nhã lộ một nụ khó đoán.

đó, , cúi đầu hành lễ với Đế Tôn cùng ba vị trưởng lão:

vài vị tôn giả thể cho bắt đầu ?”

Thượng Quan trưởng lão liền cao giọng:

“Lạc An!”

Tiêu Lạc An gọi, lập tức dậy, khẽ gật đầu với ba vị trưởng lão phi lên đài thi đấu, tốc độ nhanh đến mức khó thấy rõ.

giơ tay, linh lực hệ băng ngưng tụ tức khắc, ánh mắt về phía , tay vung một đạo băng khí.

“Oanh !”

Một con đường băng từ đài thi đấu kéo dài xuống khu vực chờ, hình thành lối .

Đại lão ở khán đài đều giấu vẻ chấn động trong mắt.

“Các ngươi, lên đây hết !” – Giọng Tiêu Lạc An lạnh lùng, mang theo sự kiêu ngạo lộ rõ.

tử tam đại tộc , trong lòng đều chút thoải mái.

thầm nghĩ, liệu con đường băng đột nhiên sụp đổ ?

ánh mắt khinh thường Tiêu Lạc An, hừ lạnh một tiếng. Nếu vì phát lệnh triệu tập từ tông môn, căn bản chẳng buồn đặt chân tới cái nơi nghèo nàn hẻo lánh !

Linh khí nơi đây loãng đến mức khiến khó chịu!

Còn thực lực đám ở đây? Yếu đến đáng thương! Ở Trung Linh Châu, ít nhất đạt đến cảnh giới Linh Đế mới coi khởi đầu, còn ở đây… đỉnh cao!

Lam Một Trần dẫn tử Nhân tộc tiến lên .

Hai tộc còn cũng lượt theo.

Vân Tranh lẫn trong đám đông, lên đài thi đấu.

đường , nàng truyền âm hỏi Nam Cung Thanh Thanh:

“Thanh Thanh, linh lực hệ băng ngươi thể làm như ?”

Nam Cung Thanh Thanh tiếc nuối đáp:

“Hiện tại thì vẫn …”

Lúc , ánh mắt Tiêu Lạc An đang quét qua đám tử trẻ tuổi thì bỗng dừng .

Một thiếu nữ dung mạo xinh động lòng , lúc đang nghiêng đầu với bạn bên cạnh.

Tươi như hoa…

Thì như .

Tim đập… nhanh hơn một chút.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...