Đệ Nhất Đồng Thuật Sư
Chương 44: Đột Nhiên Xuất Hiện
Lúc , trong đầu Vân Tranh vang lên giọng truyền âm Thanh Phong:
“Vân tiểu thư, cần tay xử lý hết bọn họ ?”
Vân Tranh khẽ lắc đầu, hành động nhẹ đến mức gần như thấy.
Thanh Phong thấy cũng bất ngờ quyết định nàng, trong lòng vẫn khỏi lo lắng cho nàng.
Dù gì kẻ mạnh nhất trong nhóm cao hơn nàng mấy cảnh giới. rõ nàng thể chống ...
“Bốp bốp bốp!”
Mấy bóng từ bốn phương tám hướng vọt đến, vây kín lấy Vân Tranh. Tay cầm đủ loại vũ khí, mặt ai nấy đều hung hãn. Trong đó, một tên đại hán hung tợn hét lớn:
“ điều thì mau giao vật mua ở đấu giá hội ! thì ngươi sẽ c.h.ế.t thây!”
“Mau giao !”
Vân Tranh đảo mắt quan sát xung quanh, phát hiện tổng cộng năm tên, tu vi đều Đại Linh Sư cấp tám. trong bóng tối còn mấy kẻ thực lực cấp Linh Vương.
vẻ như năm tên còn phát hiện khác đang ẩn nấp kiểu bọ ngựa rình ve, chim sẻ nấp .
Vân Tranh nhếch môi đầy tà khí:
“ bản lĩnh thì đến mà cướp!”
“Con nhãi chết!”
“Giết nó!”
Một tên gào lên, giơ búa lớn mang đầy linh lực bổ thẳng nàng. Uy lực khủng khiếp!
Vân Tranh né qua bên, nhanh như chớp bắt lấy cổ tay , bẻ mạnh.
“Rắc!” tiếng xương gãy khiến ai cũng sởn da gà.
“Phịch!”
Nàng tung một cú đá ngang bụng , khiến tên loạng choạng lùi mấy bước. Cả giận, hô hào bốn tên còn cùng lao tấn công Vân Tranh!
“Ầm ầm!”
Vân Tranh giao đấu với cả năm tên, đánh liền mấy chục hiệp!
vẻ những kẻ ẩn nấp trong bóng tối cũng bắt đầu xác định thực lực cơ bản nàng nên rục rịch xuất hiện, định tay cướp vật phẩm nàng đấu giá .
Thấy ba cường giả cảnh giới Linh Vương xuất hiện, năm tên Đại Linh Sư lập tức đầu bỏ chạy!
Vân Tranh khẽ nhướng mày, thản nhiên :
“Cuối cùng các ngươi cũng chịu ló mặt? chờ các ngươi lâu đấy!”
Ba kẻ Linh Vương thì thoáng sững , ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, nhanh chuyển sang vẻ khinh thường.
“Lắm lời! Hôm nay ngươi đen đủi, gặp bọn , đừng mong sống sót!”
“Nạp mạng !”
Vân Tranh liếc qua nhận ba cùng một phe. Mắt nàng lóe sáng, bất ngờ lộ vẻ hoảng hốt, lớn tiếng la lên:
“Các vị đại nhân tha mạng! sẽ giao đồ ngay, chỉ xin các ngươi tha cho một mạng!”
xong, nàng nhanh chóng tháo chiếc nhẫn tay, ném về phía một trong ba tên Linh Vương.
Ba thấy liền đồng loạt lao lên giành lấy chiếc nhẫn!
Bất ngờ
“Ầm!!!”
Một tiếng nổ lớn vang lên! Cả ba tên Linh Vương hất tung xa. Còn chiếc nhẫn, một lực lượng vô hình hút về phía góc tối con hẻm.
Từ trong bóng tối chậm rãi bước một mặc áo đen, vóc dáng cao lớn, mũ trùm kín đầu che khuất khuôn mặt.
Một tên Linh Vương định hỏi:
“Ngươi A!”
Còn kịp hết câu, một luồng lực lượng cường đại bóp chặt cổ . Hai mắt trợn trắng … c.h.ế.t ngay tại chỗ!
Hai tên còn hoảng hốt đến mức lập tức đầu bỏ chạy.
áo đen cúi xuống chiếc nhẫn, dùng tinh thần lực kiểm tra rỗng tuếch!
tức giận, bóp nát chiếc nhẫn, ngẩng đầu quanh. thấy bóng dáng Vân Tranh cả!
Gợi ý siêu phẩm: Khúc Nhạc Của Thanh Xuân đang nhiều độc giả săn đón.
vội tỏa tinh thần lực khắp nơi để tìm kiếm, vẫn chút khí tức nào từ nàng!
“Đáng chết!” – giọng trầm khàn mang theo vẻ âm u giận dữ vang lên. vung tay, để một đám bụi vụn từ chiếc nhẫn nghiền nát.
Lúc , Vân Tranh đang trốn trong một hẻm nhỏ, tựa tường, nín thở giấu khí tức.
Nhờ phù ẩn tam phẩm, nàng lặng lẽ rời khỏi vòng vây, dám để lộ chút khí tức nào. Nếu , tên cường giả Linh Hoàng chắc chắn sẽ !
Tên áo đen vẫn đang ráo riết tìm kiếm khắp nơi, rõ ràng quyết tâm để nàng trốn thoát.
Thanh Phong, ẩn trong bóng tối, âm thầm bội phục sự lanh trí Vân Tranh.
, nàng chọn mạo hiểm đối đầu mà chọn cách thắng bằng mưu mẹo thông minh!
bỗng dưng, ánh mắt Thanh Phong mở to, miệng cũng tự giác há .
Bạn thể thích: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
mặt Vân Tranh, từ lúc nào xuất hiện thêm một ảnh mặc bào, khí chất đĩnh đạc.
Đế Tôn!
xuất hiện ở đây lúc ?!
Vân Tranh cũng ngây , khó hiểu đột ngột xuất hiện gương mặt tuấn tú cao quý Dung Thước phản chiếu mắt nàng, khiến nàng thoáng ngẩn ngơ, tim đập lỡ một nhịp.
Chính khoảnh khắc đó, tên áo đen đang tìm kiếm khắp nơi lập tức phát hiện nàng. vọt tới một lời!
“Cút!”
Một giọng trầm thấp vang lên mang theo áp lực khủng khiếp đè thẳng về phía tên áo đen.
Đồng tử co , vội vã thi triển pháp chạy trốn.
“Ngươi đến đây?” – Vân Tranh Dung Thước, vẻ mặt phần bất ngờ, mày nhíu .
Dung Thước chăm chú nàng, giọng khẽ khàng mà sâu lắng:
“Bản tôn… nghĩ thông .”
Vân Tranh: “…” Nghĩ thông cái gì?
“Khoan … ngươi làm gì đó”
chờ nàng xong, Dung Thước cúi xuống, ngang nhiên bế nàng lên.
bất ngờ, Vân Tranh vội vòng tay ôm cổ , giọng chút bất mãn:
“ ! Ngươi rốt cuộc nghĩ thông cái gì? Mỗi gặp đều kỳ lạ như !”
Dung Thước cúi mắt nàng, giọng trầm:
“Về phòng .”
Vân Tranh: !
Phòng?!
"nghĩ thông", chẳng lẽ … "làm chuyện lớn"?!
Trong đầu Vân Tranh hoảng loạn một thoáng, nhanh lấy bình tĩnh. Nàng gượng :
“ ơi, thể… cho thêm ba năm ? Tạm thời đừng bước đến bước , ?”
“Ừm?”
Xong , vẻ vui lắm…
Vân Tranh vội bám chặt cổ , giở chiêu làm nũng:
“ nghĩ nếu bây giờ chúng … thì khi vận mệnh khó xoay chuyển. Chi bằng từ từ tìm hiểu thêm chút nữa?”
“Ngươi đang linh tinh gì ?” – Dung Thước cau mày, tỏ vẻ hài lòng.
Vân Tranh làm mặt tội nghiệp:
“Hu hu, mới tròn mười lăm tuổi! Ngươi làm chẳng khác nào… bắt nạt trẻ con!”
“Câm miệng!”
Dung Thước cảm thấy cứ gặp nàng kiềm cảm xúc. Gương mặt nghiêm :
“Bản tôn … đói khát đến mức !”
, Vân Tranh thở phào nhẹ nhõm, hớn hở:
“ , một vị Đế Tôn tôn quý như ngươi, làm thể để ý đến một thể nhỏ xíu như chứ? Chắc ngươi thích kiểu phụ nữ quyến rũ, nóng bỏng”
Dung Thước lạnh giọng ngắt lời:
“Câm miệng, Vân Tranh! Ngươi ngứa da ? Nếu ngươi , bản tôn thể dạy dỗ một trận!”
“ , dám để Đế Tôn đích dạy bảo!” – Vân Tranh lắc đầu lia lịa.
nàng , Dung Thước cau mày sâu hơn, trong lòng đột nhiên cảm thấy bực bội.
Tối nay vốn định rõ chuyện, giờ thì chẳng còn tâm trạng gì nữa.
Chẳng bao lâu, Dung Thước đưa Vân Tranh về Vân Phi Các.
Ánh mắt sâu thẳm chăm chú nàng, chậm rãi từng chữ:
“Bản tôn sẽ ở đây một thời gian, cho đến khi ngươi rời để rèn luyện thực chiến.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.