Đệ Nhất Đồng Thuật Sư
Chương 59: Biến Cố Bất Ngờ
khi từ biệt Yến Trầm và , Vân Tranh nhanh chóng rời , trong lòng chỉ một mục tiêu – tìm nơi Dung Thước đang ở.
đường , nàng thỉnh thoảng chạm trán vài con linh thú, mà những con linh thú về nàng gặp càng lúc càng mạnh. Trong quá trình rèn luyện, Vân Tranh dần lấy cảm giác chiến đấu, càng đánh càng hăng, thể lực cũng nhờ đó mà dần nâng cao – điều khiến nàng vô cùng hài lòng.
Nửa ngày , nàng cuối cùng cũng băng qua khu vực đầm lầy, tiến đến một bờ hồ tràn ngập sương mù, lá sen xanh mướt trải rộng mặt hồ, điểm xuyết những bông sen nở rộ rực rỡ.
Ngay bên hồ, một bóng cao lớn khoác y bào đen đang lặng, đưa lưng về phía nàng.
“Dung…” Vân Tranh theo bản năng gọi tên , lập tức nhận nên, liền đổi : “Sư phụ.”
“ đây.” Giọng trầm thấp vang lên, tựa như dòng điện lướt qua tim nàng khiến tê rần.
thấy giọng , Vân Tranh khỏi nghĩ thầm: Giọng … thật sự dễ .
Nàng bước gần, cho đến khi sóng vai với Dung Thước mới dừng , nghiêng đầu ngước :
“Sư phụ.”
Dung Thước nghiêng đầu liếc nàng một cái, thấy nàng cạnh , hề chút dáng vẻ rụt rè cung kính một đồ . Trong lòng khỏi trào dâng cảm xúc khó tả, chẳng rõ vui buồn…
Dung Thước : “Hôm nay ngươi cứ nghỉ ngơi . Bắt đầu từ mai, huấn luyện sẽ càng lúc càng khắc nghiệt.”
“!” Vân Tranh sững sờ lập tức gật đầu .
Dung Thước lãnh đạm tiếp lời: “Còn nữa, đừng gọi sư phụ. Cứ gọi thẳng tên .”
“Tại chứ?”
Gợi ý siêu phẩm: Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê đang nhiều độc giả săn đón.
“ thích cái danh xưng đó.” – thuận miệng đáp đại một câu.
, Vân Tranh cau mày cũng truy hỏi thêm: “, sẽ gọi ngươi Dung Thước.”
Dung Thước liếc nàng một cái, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ mờ nhạt, nhanh trở về vẻ lạnh lùng thường thấy.
________________________________________
Nửa tháng đó, Dung Thước bắt đầu ném Vân Tranh những đàn thú khác để chiến đấu. Nhờ đó, nàng dần kiểm soát hơn tốc độ, linh lực cũng ngày càng thuần thục. Chờ đến khi khả năng cơ bản định, mới bắt đầu truyền dạy cho nàng chiến kỹ.
Ở một thác nước sâu trong Diễm Chi Sâm, Dung Thước đưa nàng đến đây để huấn luyện.
: “Trong nửa tháng qua, quan sát thấy ngươi quen dùng trường thương. Hôm nay sẽ dạy ngươi hai chiến kỹ: một dành cho thương pháp, một cái kỹ năng ngưng tụ linh lực tấn công trong tình huống vũ khí.”
“.” – Vân Tranh gật đầu nghiêm túc.
Dung Thước nàng, lệnh: “Rút thương .”
Vân Tranh đưa tay , một tấm phù văn tam phẩm hiện lên trong lòng bàn tay. Chỉ trong chớp mắt, phù văn hóa thành một ngọn thương rực cháy, nàng liền vững vàng nắm lấy.
“ nữa?” – nàng ngẩng đầu hỏi.
Dung Thước trả lời, chỉ bước đến phía nàng. Một bàn tay thon dài, trắng muốt với các khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng đang nắm chặt trường thương.
Vân Tranh hiểu tim đập thình thịch.
“Dung Thước…” Nàng đầu hỏi, môi đỏ bất giác lướt nhẹ qua cằm .
Trái tim nàng như nổ tung – cách … quá gần!
Nàng cố gắng sắc mặt Dung Thước, ngờ dường như chẳng để tâm, vẫn lạnh nhạt : “ phía .”
vì ngượng gì, Vân Tranh vội vã đầu, mặt đỏ bừng bừng.
“Kế tiếp, sẽ dạy ngươi chiêu đầu tiên trong bộ Cửu Tiêu Đoạn Hồn Thương – Liệt Diễm Đoạt Hồn Thương!”
kịp phản ứng, tay nàng điều khiển, cùng múa thương.
Ngọn thương vung lên, bốc lửa rực rỡ. Dung Thước dẫn dắt nàng, đích làm mẫu từng động tác. Cuối cùng, trường thương c.h.é.m thẳng giữa thác nước, mạnh mẽ đến mức dòng nước tách làm đôi.
Nước vốn khắc lửa, mà giờ đây, chỉ một thương thể thiêu cháy dòng thác!
Đôi mắt phượng Vân Tranh ánh lên vẻ kinh ngạc. Dù mạnh, vẫn thể chấn động.
“Hiểu ?” – giọng trầm thấp vang bên tai khiến tai nàng nhột.
“…Ờm…” – Thật thì nàng nãy thất thần .
Dung Thước thấy nàng trả lời, cũng đoán vài phần.
“Dung Thước, dạy thêm vài nữa . thiên phú như ngươi, một mà nhớ nổi…” – Vân Tranh làm nũng, vén nhẹ áo choàng , bĩu môi, đôi mắt long lanh ngước đầy đáng yêu.
Xem thêm: Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng - Tống Khanh Nguyệt - Cận Lâm Phong (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Suốt nửa tháng qua, mỗi nàng làm nũng như , đều mềm lòng mà bỏ qua.
, cũng ngoại lệ.
“ đây.” – lạnh mặt đáp, trong lòng sớm buông lỏng.
Vân Tranh lập tức nhoẻn miệng , nụ tinh xảo khiến cả thiên địa như trở nên mờ nhạt nàng.
đó, Dung Thước tiếp tục nắm tay nàng luyện luyện Liệt Diễm Đoạt Hồn Thương thêm vài lượt nữa.
một bên nàng miệt mài luyện tập chân thác, Dung Thước khỏi thầm kinh ngạc. Nàng học cực nhanh, tiếp thu xuất sắc – ở một nơi cằn cỗi như Đông Châu, thiên phú nàng quả thật hiếm thấy.
Vân Tranh luyện từ sáng sớm đến tận hoàng hôn.
Tắm rửa sạch sẽ trời đầy , nàng bước , hỏi:
“Dung Thước, tối nay săn ít thú rừng về, ăn chút món hoang dã ?”
Dung Thước khẽ gật đầu, dặn dò: “Cẩn thận một chút.”
Vân Tranh coi trọng lời đó, chỉ trêu:
“Dù nguy hiểm thì chẳng ngươi cứu ?”
Câu tự nhiên khiến khóe môi Dung Thước cong lên. Cảm giác nàng tin tưởng như , cũng tệ chút nào.
“ đây, sẽ nhanh chóng .” – nàng vẫy tay với , đó nhún chân rời .
Dung Thước theo bóng nàng, đôi môi khẽ mím , ánh mắt vô thức hiện lên nét dịu dàng hiếm thấy.
Đột nhiên
Sắc mặt biến đổi, môi mất hết huyết sắc, một tiếng rên đau đớn bật từ cổ họng. ôm chặt ngực, khuỵu một gối xuống đất.
Cả lạnh toát, hàn khí tỏa dày đặc, lông mày phủ một tầng sương trắng đang dần kết băng.
Đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện vẻ kinh hoàng:
“ … động bản thể …”
Giữa hai hàng lông mày vẻ bối rối pha lẫn thống khổ, cuối cùng đôi mắt chậm rãi khép .
…Tranh…
Cùng lúc đó, tại một cung điện thuộc Trung Linh Châu.
Một nam tử mặc áo bào đen đột ngột mở mắt, lập tức giơ tay đánh thẳng đang mặt.
– một trung niên che mặt – ánh mắt tràn đầy kinh hoảng, kịp tránh, chưởng lực đánh trúng giữa ngực. Một luồng lực lượng khủng khiếp tràn cơ thể .
“Ầm!”
Chỉ trong tích tắc, thể trung niên che mặt nổ tung thành từng mảnh, m.á.u thịt văng khắp nơi.
Dù , m.á.u tươi vẫn thể nào chạm đến vạt áo sạch sẽ mặc áo bào đen.
Chưa có bình luận nào cho chương này.