Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đệ Nhất Đồng Thuật Sư

Chương 786: Trấn Thủ Vân Gia

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bên ...

Dung Thước và Vân Tranh khi rời , cũng đến Sóc Cung, mà về Đông Châu đại lục Vân Thưởng, để gặp gia gia và cô cô.

cô cô lâu đây Trung Linh Châu, nên Vân Tranh lỡ mất dịp gặp mặt cô cô .

May mắn , lão gia tử thể vẫn còn khỏe mạnh, khi thấy Vân Tranh trở về, kìm nước mắt tuôn rơi.

Bởi vì Vân lão gia tử suốt hơn bốn năm gặp cháu gái , khi thấy cháu gái vẫn như trong ký ức, ông chút ngạc nhiên, cũng quá bất ngờ.

Tu vi càng cao, càng thể giữ tuổi trẻ.

Huống chi, cháu gái mới 21 tuổi, thật sự còn trẻ.

"Về ." Vân lão gia tử mắt ướt đẫm gật đầu.

Một ngày nào đó hơn ba năm , ngày hôm đó ông thực sự hoảng loạn, ông sợ hãi bao rằng Tranh Nhi xảy chuyện gì.

Vân lão gia tử kéo tay Vân Tranh, tỉ mỉ nàng một lượt, phát hiện nàng thiếu tay thiếu chân, tảng đá lớn trong lòng đặt xuống.

Vân Tranh mặt mang tươi gia gia , phát hiện ông thêm vài phần dấu vết năm tháng, sống mũi kìm chút cay cay : "Gia gia, con ở bên ngoài , cần lo lắng quá."

Vân lão gia tử nhíu mày trừng mắt nàng, nghi ngờ hỏi: "Thật sự chứ?"

quan tâm, vĩnh viễn thể chạm đến trái tim nàng, hốc mắt nàng chút nóng, vờ như trêu chọc hỏi: "Gia gia, mong con ?"

"Làm gì ?" Vân lão gia tử tức khắc thổi râu trừng mắt hỏi : "Gia gia như ?"

"Đương nhiên !"

Vân lão gia tử về phía nam nhân tóc bạc đang một bên, nhíu mày : "Còn đó làm gì, mau dọn một cái ghế đến đây ."

", gia gia."

Vân Tranh thấy thành thạo dọn ghế như , trong lòng sinh một chút nghi ngờ, nàng liền tiến đến bên cạnh gia gia , hạ giọng dò hỏi: "Gia gia, A Thước lén đến đây nhiều ?"

Vân lão gia tử ha ha: " con bảo đến ? Hơn hai ba năm nay, hầu như mỗi tháng đều đến một . Tên tiểu tử còn với , thể cho gả con sớm cho ."

đến đây, ông dừng một chút, nâng cặp mắt già nua đục ngầu Vân Tranh, sắc mặt xin , giọng điệu chút chột : "Tranh Nhi , gia gia chút nên! hỏi qua ý kiến con, gia gia đồng ý với , hôn ước giữa hai đứa."

Sắc mặt Vân Tranh khựng .

" đến cầu hôn?"

Vân lão gia tử khan vài tiếng, vẻ mặt hổ : " hai năm xin cầu hôn . gia gia đồng ý sớm như , vẫn luôn kéo dài đến mùa xuân năm nay mới đồng ý."

"Gia gia cũng tìm con thương lượng, con lên đại lục Khung Thiên, cùng một đám bạn bè phiêu bạt, vẫn luôn nỗ lực đề cao tu vi , nên thời gian về thăm ..."

"Dung Thước thật sự ."

Vân Tranh xong những lời , chút thất thần, nàng nghiêng đầu ngước mắt nam nhân tóc bạc đang xách một cái ghế.

Thật ngốc...

ngốc đến mức làm nàng đau lòng.

Rõ ràng chuyện kết quả, cố tình vẫn kiên trì.

Đế Tôn đại nhân dường như nhận ánh mắt nàng, đó ngước mắt nàng, đôi môi mỏng nhếch lên, quá đỗi dịu dàng.

Nàng vẫy tay về phía , từ từ : "Mau đây ."

...

Đêm khuya.

Trong từ đường Vân Vương Phủ...

Trong bóng đêm, lờ mờ thể thấy một bóng đang quỳ trong từ đường, lưng còng, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn mang theo vẻ thành kính và ơn.

Nước mắt kìm mà tuôn trào, thấp giọng lẩm bẩm: "Thì đời thật sự kỳ tích, cháu gái bảo bối cuối cùng cũng trở về..."

Thật , sớm phát hiện sự .

Hai ba năm , Dung Thước đột nhiên xuất hiện ở Vân Vương Phủ với mái tóc bạc, toát một luồng khí tức cực kỳ bi thương, thể che giấu lúc nơi.

Khi đó , Tranh Nhi gặp bất trắc.

Dung Thước còn lừa , lão già tuy tu vi cao, cũng trải qua nhiều chuyện như , gặp gỡ ít , đối với khả năng phân biệt lời dối vẫn .

Vân lão gia tử cũng tin sự thật Tranh Nhi gặp bất trắc, nên mặt Dung Thước, ông từng để lộ nửa phần cảm xúc.

Ông chờ đợi năm qua năm khác, cháu gái bảo bối ông vẫn trở về.

Ông thà Tranh Nhi mất tích, cũng tin Tranh Nhi chết.

Vân lão gia tử dập đầu, nghẹn ngào : "Tranh Nhi nhà ... kiếp nhiều khó khăn, bao lâu rời xa , khi lớn lên trở về, vì bảo vệ Vân gia chúng con mà tu luyện trở nên mạnh mẽ..."

"Tổ tông ơi, xin... che chở cho con cháu Vân Tranh ạ!"

Giọng ông tuy nghẹn ngào, vang vang mạnh mẽ, từng chữ đều rỉ máu.

Một lúc lâu, ông dậy, vì quỳ quá lâu nên suýt chút nữa ngã, ông thở dài, xoa xoa đầu gối .

giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt, đó hình còng mà khỏi từ đường.

Khoảnh khắc ông rời , một bóng dáng màu đỏ đột nhiên xuất hiện ở vị trí ông, thiếu nữ từ xa bóng lưng lão nhân.

Thiếu nữ bóng lưng lão nhân dần dần biến mất mắt, nàng từ từ thu ánh mắt , khóe mắt chảy xuống một giọt nước mắt trong suốt lấp lánh.

Nàng ngẩng đầu về phía bài vị trong từ đường.

" cần che chở Vân Tranh, xin hãy che chở Vân Cảnh Thiên."

"Chỉ mong Vân Cảnh Thiên bình an vô ưu."

Đột nhiên, đôi mắt thiếu nữ biến thành màu đỏ tươi yêu dị, khí tràng đổi, ánh mắt lạnh nhạt, đôi môi đỏ từ từ phun mấy chữ: "Mạng , ai còn dám lấy?"

câu , bộ linh thú đại lục Vân Thưởng đều xao động.

Thiếu nữ về phía một hướng nào đó, khẽ gọi một câu.

"Hung Linh."

Trong khoảnh khắc, hung trận chi linh mai phục tại đại lục Vân Thưởng, nhanh chóng xuất hiện mặt thiếu nữ, nó kính sợ mà 'quỳ' xuống.

"Trấn thủ Vân gia, kẻ nào dám mạo phạm Vân gia, tru!"

Hung Linh thấp đầu, cung kính trả lời: "Tuân lệnh chủ nhân!"

Đôi mắt thiếu nữ dần dần biến trở màu đen, sắc mặt nàng vẫn lạnh nhạt. Nàng ngước mắt lên bầu trời, thật trong ba năm ngủ say, nàng một giấc mơ ngắn ngủi, mặc dù cảnh tượng trong mơ chút m.ô.n.g lung, cũng cho nàng một chút về kiếp .

Nàng nhớ hung trận tùy tay bày .

ngờ khi gặp , nó diễn sinh ý thức.

Kẻ thù kiếp nàng, tuy rõ '' ai, nàng thể kết luận, '' một tồn tại mà bộ đại lục Khung Thiên cộng cũng thể địch nổi.

Vân Tranh bỗng nhiên nhận cách đó xa , chỉ thấy ngoài cửa từ đường, trong bóng đêm, mái tóc bạc đặc biệt đáng chú ý.

Tóc bạc bay trong gió, khuôn mặt tuấn mỹ như thiên thần mang theo vẻ dịu dàng.

Thiếu nữ về phía , chủ động nắm lấy tay .

" thôi, vị hôn phu ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...