Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đệ Nhất Đồng Thuật Sư

Chương 80: Vân Diệu Hận

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“?!”

Vân Tranh sững .

Nàng nghĩ thầm: nào trốn? Rõ ràng ngoài rèn luyện mà!

Tuy trong lòng cũng chột vì việc rời nhà mà từ biệt, vẫn cảm thấy gì đó .

Đột nhiên

Một ngọn roi quất tới như sét đánh kịp bưng tai, Vân Tranh giật , đồng tử co , vội nghiêng tránh cú đánh .

“Gia gia, thật sự ngài ?”

Vân Tranh thấy Vân lão Vương gia, tin mắt .

Vị lão nhân hừ lạnh, đầy vẻ kiêu ngạo đáp:

tự tới thật thì còn tới giả chắc?”

xong, ông vung roi, tiếp tục tấn công vị trí nàng.

Vân Tranh còn cách nào khác, chỉ thể liên tục tránh né, luồn trái luồn để né những cú quất tới tấp.

“Phanh!”

“Oành!”

Một bàn ghế trong đại sảnh đập vỡ tan tành. Nguyệt Quý bên cạnh mà đau lòng thôi, thầm nghĩ: tốn bao nhiêu tiền để mua mớ đồ đạc đây?

“Gia gia, con ...

Á! Đừng đánh mà... đừng đánh...”

Vân Tranh tránh kêu gào xin , vẻ vô tội đáng thương. , gia gia dễ mềm lòng như khi.

Thực , nàng phản kháng cũng lý do:

Một vì nàng ông cần một chỗ để trút giận.

Hai , ông cũng nhân cơ hội thử xem kết quả rèn luyện nửa năm qua nàng

Nếu thật sự ông tay nghiêm túc, dù nàng nhanh đến cũng khó tránh khỏi thương.

Mà thực tế, gia gia nàng cũng nỡ làm đau thật, vẫn âm thầm giảm tốc độ vung roi.

Từ đại sảnh đánh tới tận hoa viên , cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.

Nguyệt Quý mà đau xót ruột gan

Tất cả đều tiền cả đấy! lúc đầu phối hợp với Vương gia dựng màn kịch .

Một nhà hòa thuận yên vui chẳng hơn ?

Mặt nàng rầu rĩ thấy rõ.

từ hoàng cung về tới phủ, Vân Diệu còn kịp nghỉ, thị vệ báo rằng tiểu chất nữ nàng về.

Nàng lập tức xách váy chạy vội trong vương phủ, giữ hình tượng một trưởng bối nghiêm trang, mà chẳng khác nào một thiếu nữ tuổi đôi mươi hồn nhiên, tràn đầy sức sống.

Thực , nàng cũng hơn Vân Tranh bao nhiêu tuổi, hơn nữa từng hôn mê suốt bảy năm. Tâm lý lẫn tính cách vẫn còn non nớt.

Hai tiểu nha chạy theo , mặt mày tái xanh, lớn tiếng gọi:

“Tiểu thư, chậm một chút ạ!”

Vân Diệu chạy một đoạn, thấy phía vang lên tiếng ầm ĩ hỗn loạn, mày nàng khẽ nhíu .

mà ồn thế ?

“Con nhóc thối , dám trốn ?! đánh cho chừa cái tật thì !”

“Còn dám chạy?!”

“Rời nhà bỏ ? Còn thư bảo đảm nọ? Nửa năm mà hai bức thư! Con nhóc thối giữ lời, xem đánh rách da tróc vảy ngươi !”

giọng gia gia đầy giận dữ, Vân Diệu khỏi toát mồ hôi lạnh.

Cha truy tội Tranh Nhi !

! giúp con bé mới !

Khi nàng chạy đến nơi, một giọng lanh lảnh vang lên

“Gia gia, con ‘cách một thời gian sẽ thư’, bao lâu .”

“Còn dám cãi!” – Vân lão Vương gia gầm lên giận dữ.

Vân Diệu thấy Vân Tranhnửa năm gặp, nàng trong bộ hồng y rực rỡ, giơ tay nhấc chân đều toát khí chất tiêu sái, tự tin rạng rỡ.

Nàng rạng rỡ, lòng dâng lên cảm xúc khó tả.

Tranh Nhi, giống hệt đại ca.

Vân Tranh tránh một roi, liền chỉ về phía Vân Diệu :

“Cô cô tới !”

Vân lão Vương gia tưởng nàng đánh lạc hướng để trốn tiếp.

còn dám đánh lừa ? đang tìm cơ hội chạy nữa ?”

“Con thật .” – Vân Tranh nhún vai khổ.

định lên tiếng, thì lưng vang lên giọng quen thuộc:

“Cha, nghỉ tay chút .”

Vân lão Vương gia khựng , đầu thì thấy Diệu Nhi. ông đánh quá hăng, đến nỗi nàng tới lúc nào cũng .

Vân Diệu mỉm , bước tới giật nhẹ cây roi trong tay ông:

“Cha , Tranh Nhi khó khăn lắm mới về, nỡ nghiêm mặt với con bé? Đừng tưởng con , cha vẫn thường lén xem thư Tranh Nhi gửi về, nhớ con bé lắm mà!”

!” – Vân lão Vương gia lập tức mặt , chối biến.

, .” – Vân Diệu mỉm phụ họa.

“Ngươi với con nhóc thối cùng một ruột cả!” – ông lão mắng giả vờ giận.

Vân Diệu liếc mắt hiệu cho Vân Tranh. Hiểu ý, nàng lập tức tiến tới ôm tay ông nũng nịu:

“Gia gia~ con , bụng con đói quá, mấy ngày nay ăn cơm ngon…”

, ông cụ giật :

đói thật ?”

Thấy hiệu quả, Vân Tranh vội bụm bụng, mặt nhăn nhó:

“Vì nhớ quá, con ngủ nghỉ mà chạy một mạch về. ngờ về phạt.”

Giọng chứa đầy ấm ức.

Vân lão Vương gia nghẹn lời, khẽ ho nhẹ sang Nguyệt Quý:

“Bảo nhà bếp chuẩn một bàn tiệc lớn !”

, Vương gia.” – Nguyệt Quý hành lễ.

Vân Tranh và Vân Diệu thầm. Nhờ Vân Diệu hòa giải, khí bữa ăn đó càng lúc càng vui vẻ.

Vân lão Vương gia ăn hỏi nhỏ:

“Tranh Nhi, hiện tại con mạnh tới ?”

Vân Tranh nhướng mày thần bí:

“Gia gia đoán xem?”

“Cái con nhỏ chẳng gì cả!” – ông giả vờ trừng mắt.

Vân Tranh lè lưỡi nghịch ngợm.

Ông cụ nàng giận thương, trong mắt tràn đầy sủng nịch.

“Con đoán Tranh Nhi đạt cấp Đại Linh Sư !” – Vân Diệu chắc nịch.

Vân Tranh lắc đầu , đáp.

Vân lão Vương gia nhướng mày:

“Xem cái vẻ vênh váo , chắc chắn vượt qua Đại Linh Sư, đạt tới Linh Vương chứ gì?”

“Gia gia vẫn hiểu con nhất!” – Vân Tranh , gắp cho ông một đũa đồ ăn.

Đến lượt Vân Diệu sững sờ.

Nếu nhầm, Tranh Nhi chỉ bắt đầu tu luyện từ nửa năm . đó còn lấy một tia linh lực cơ bản…

Mà bây giờ, đột phá tới cấp Linh Vương?!

Còn nàng, bắt đầu tu luyện từ nhỏ, hiện tại mới chỉ đạt Đại Linh Sư bát giai.

So , tự cảm thấy hổ.

nàng ghen tị, ngược còn lấy đó làm tự hào. Dù Tranh Nhi cũng chịu nhiều khổ cực, hơn nữa còn con gái duy nhất đại ca Quân Việt, nàng thương còn hết.

, cũng tu luyện chăm chỉ hơn! thể để Tranh Nhi bỏ quá xa!

khi kể những chuyện thú vị ở Như Diễm Chi Sâm và dãy núi Nhật Bất Lạc, Vân Tranh hỏi tới chuyện liên quan đến suất tham gia khảo hạch Thánh Đô.

Vân lão Vương gia đáp:

“Dự kiến cuối tháng sẽ tổ chức đại tái, tham gia tối thiểu đạt Đại Linh Sư ngũ giai trở lên.”

“Thi đấu sẽ rút thăm đối chiến. Lúc đó sẽ từ Thánh Đô đến giám sát khảo hạch, đảm bảo công bằng, công chính và công khai.”

“Việc ghi danh bắt đầu từ ngày 20 tháng , kéo dài ba ngày.”

, Vân Tranh sang hỏi:

“Cô cô cũng định tham gia ?”

Vân Diệu siết chặt tay, ánh mắt bất giác hiện lên một tia thù hận.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...