Đệ Nhất Đồng Thuật Sư
Chương 914: Quá Hố Cậu
Tác giả: Miêu Miêu Đại Nhân
Gia chủ Phượng gia quanh một vòng, trầm giọng : “Từ nay về , Vân Tranh một thành viên dòng chính Phượng gia chúng . Các ngươi làm trưởng bối, cần quan tâm tiểu bối nhiều hơn, vô luận ở bên ngoài bên trong.”
“, gia chủ.” Những dòng chính Phượng gia tâm tư vi diệu, chỉ thể đồng ý.
Gia chủ Phượng gia : “Nếu các ngươi việc gì thì về .”
Những dòng chính Phượng gia , đây lời đuổi khách. Họ cũng ở lâu, liền lên, lượt hành lễ rời khỏi nội đường.
Trong đại đường chỉ còn gia chủ Phượng gia, Đế Niên, Vân Tranh và Đế Tôn bốn .
Gia chủ Phượng gia ngước mắt liếc họ một cái.
“ .”
Đế Niên tùy tiện tìm một vị trí xuống, còn Vân Tranh kéo Đế Tôn cũng xuống.
Gia chủ Phượng gia về phía Vân Tranh, thần thái hòa hoãn : “Tranh Nhi, một việc, ngoại tằng tổ phụ hỏi con một câu.”
“Ngoại tằng tổ phụ cứ hỏi.” Vân Tranh gật đầu.
Gia chủ Phượng gia hỏi: “Con chọn đại diện cho Khung Thiên xuất chiến? trở Phượng gia chúng , cùng các thiên kiêu trẻ tuổi Phượng gia cùng đại diện cho Thủ Vân xuất chiến?”
“Khung Thiên.” Vân Tranh chút do dự trả lời, bởi vì sư phụ nàng dẫn đầu Khung Thiên, các bạn nàng cũng đại diện cho Khung Thiên xuất chiến, A Thước cũng đại diện cho Khung Thiên, mà nàng cũng từ Khung Thiên mới đến đây.
Giọng nàng mang theo ý trêu chọc: “Ngoại tằng tổ phụ, tu vi thấp như cháu, sợ cháu làm mất mặt Phượng gia ?”
Gia chủ Phượng gia sững sờ một chút, ngay đó ngữ khí nghiêm túc : “Ngoại tằng tổ phụ bao giờ coi thường con, con , phong thái mẫu con.”
Câu làm Vân Tranh trầm mặc.
nhanh, nàng : “Cảm ơn ngoại tằng tổ phụ coi trọng.”
“Nếu con lựa chọn, ngoại tằng tổ phụ hy vọng thể ở tam đại lục giao lưu hội, thấy phong thái giống con.”
Lúc , gia chủ Phượng gia từ gian trữ vật lấy một tấm lệnh bài, vận linh lực đưa nó đến mặt Vân Tranh. mày mắt ôn hòa : “Trong Tàng Thư Các Phượng gia nhiều công pháp và chiến kỹ về đồng thuật, nếu con học tập, thì cứ .”
Vân Tranh tấm lệnh bài lơ lửng mặt, trong lòng dường như cảm động một chút, nàng chậm rãi giơ tay tiếp lấy.
Đồng thuật nàng vẫn luôn học từ trong《Đồng thuật chi thư》, từ Linh Đồng đến Tiên Đồng.
Đế Niên thấy cháu ngoại gái nhà , trong đầu hiện lên một tia nghi hoặc. Đồng thuật Tranh Tranh, rốt cuộc ai dạy? Lam Nhi? cha nàng Đế Uyên?
Gia chủ Phượng gia cho rằng Vân Tranh tiếp xúc qua đồng thuật, liền mở lời giới thiệu: “Đồng thuật thể chia thành Linh Đồng, Tiên Đồng, Chúa Tể Chi Đồng. Mà Chúa Tể Chi Đồng, cũng gọi Chủ Đồng. Ở Thủ Vân Đại Lục, gần một nửa , đều sẽ đồng thuật, tư chất giống .”
“Tư chất dựa màu sắc đồng tử để phân biệt, thấp nhất mắt xám, tiếp theo phấn đồng, đến hồng đồng, cuối cùng huyết đồng.”
“Các đồng thuật sư mắt xám và phấn đồng, cả đời cùng cực cũng chỉ thể đến cảnh giới Linh Đồng. Còn hồng đồng và huyết đồng đều thể đạt đến cảnh giới Tiên Đồng, chỉ mấy chục vạn năm nay, từng ai thể đến cảnh giới Chúa Tể Chi Đồng.”
Xem thêm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Vân Tranh , đối với các đồng thuật sư ở Thủ Vân Đại Lục, một sự hiểu cơ bản.
Mà Đế Tôn bên cạnh Vân Tranh, thấy những lời , khẽ mím môi mỏng.
Đế Niên cong môi : “Những đường đường dì cháu, đều hồng đồng, trừ cái tên thiên tài trong thiên tài Phượng Nguyên Tiêu, huyết đồng. hiện tại đang xung kích cảnh giới Chí Tôn Cảnh sơ kỳ, nếu ngoài ý , hẳn thể thành công.”
“Tiêu Nhi quả thật tệ, hơn con nhiều.” Gia chủ Phượng gia về phía Đế Niên.
Đế Niên quan trọng : “ chỉ một phế vật ham ăn biếng làm thôi.”
Gia chủ Phượng gia: “…”
Vân Tranh trầm mặc. Khí tức phát Chí Tôn Cảnh sơ kỳ, nếu phế vật, nàng chính phế .
Đế Niên bỗng nhiên nhớ tới điều gì, Vân Tranh : “ , Tranh Tranh. Hai thế gia đầu khác còn mấy thiên kiêu phi thường mạnh mẽ, cháu cần chú ý một chút. Đừng lo lắng, phái sưu tầm những chuyện cũ họ, đó làm thành một cuốn thoại bản để cháu xem.”
Vân Tranh lời , vẻ mặt tức khắc trở nên cổ quái.
Nàng lặng lẽ từ gian trữ vật lấy một cuốn thoại bản tên 《Đế chó điên》, úp mặt chính xuống, làm thấy tiêu đề bìa sách. Đang định mở lời trêu chọc Đế Niên vài câu, thì cuốn thoại bản trong tay nàng đột nhiên tuột , gia chủ Phượng gia hút trong tay.
Giọng nghi hoặc gia chủ Phượng gia truyền đến.
“Đây cái gì?”
Vân Tranh: “!!!”
Đế Niên: “???”
“Đế chó điên…” Gia chủ Phượng gia ánh mắt nhíu , mở trang đầu tiên, bên trong phác họa Đế Niên, còn kèm lời:
Thánh Khư nhất chó điên, tên thật Đế Niên, ngoại hiệu đế chó điên, đế hoa cẩu, đế lão cẩu! tham gia Thiên Lăng Đại hội hơn mười năm, đánh trận nào thua trận đó, càng thua càng đánh! Hơn nữa, những đứa trẻ mười tuổi ở Thánh Khư, đại bộ phận đều con ! Quả thực tra biên giới…
Gia chủ Phượng gia bỗng chốc ngước mắt, ánh mắt sắc bén khóa chặt Đế Niên, phẫn nộ quát lớn: “Ngươi con, tại đem con về?! còn phụ lòng nhiều nữ tử như , ngươi quả thực … chó!”
Đế Niên mắng đến mộng lung, ánh mắt dừng cuốn thoại bản .
Trong nháy mắt chuyện đều sáng tỏ.
đột nhiên đầu về phía Vân Tranh, chỉ thấy Vân Tranh và Dung Thước từ lúc nào lên, đó ngữ khí nhanh chóng : “Ngoại tằng tổ phụ, chúng cháu việc làm! Xin cáo lui .”
Vân Tranh kéo tay Dung Thước liền nhanh chóng chạy.
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Vân Tranh! Ngươi !”
Đế Niên sắc mặt đen sầm, vươn tay nhéo Vân Tranh, đáng tiếc rể ngoại quá mạnh, lập tức liền mang theo Vân Tranh biến mất.
Đế Niên nghiến chặt răng, quá hố !
Gia chủ Phượng gia trong tay cầm thoại bản, trấn tĩnh , ngữ khí nhàn nhạt hỏi: “Niên nhi, gia gia cho con cơ hội giải thích.”
“Con , con .”
“.” Gia chủ Phượng gia xong, liền cõng tay rời khỏi đại đường.
Đế Niên bóng lưng gia chủ Phượng gia rời , nhíu mày, cảm thấy bỏ sót cái gì đó. Trong đầu hiện lên một tia linh quang, nhớ , cuốn thoại bản ! Lão già cư nhiên đem thoại bản !
Lão già lấy thoại bản làm gì? Thật kỳ quái.
Đế Niên cũng , khi gia chủ Phượng gia rời , liền lập tức phái đến Thánh Khư tìm hiểu sự thật, thuận tiện mua thêm một ít thoại bản về Đế Niên về.
________________________________________
Bên , Vân Tranh và Đế Tôn rời khỏi đại đường lâu, sắc mặt Đế Tôn chợt biến đổi, đôi mắt sâu thẳm hiện lên vẻ nguy hiểm sâu sắc.
Vân Tranh lập tức đầu , lo lắng hỏi: “ làm ?”
Đế Tôn rũ mắt nàng, môi mỏng khẽ mở: “Tranh Nhi, cần rời mấy ngày.”
“ ?” Vân Tranh giơ tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo , nhịn nhíu mày, ngẩng đầu chằm chằm , lặp một : “ ?”
“…Quỷ Vực.” Đế Tôn mím môi, “ động đồ .”
“Nguy hiểm ?”
“ nguy hiểm.”
Vân Tranh giơ tay ôm lấy vòng eo thon chắc , đầu tựa n.g.ự.c , tiếng tim đập, dừng vài giây mới : “Em chờ .” Chờ trở về.
giơ tay ôm nàng, bàn tay thon dài khớp xương rõ ràng khẽ nâng, ôn nhu xoa đầu nàng.
khẽ ‘ừm’ một tiếng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.