Đêm Ấy Anh Không Buông Tay
Chương 11:
21.
Chiếc ện thoại rơi xuống nền xi măng lạnh. Màn hình vẫn sáng, cuộc gọi nhỡ hiện lên tên “Mặc Thần”.
Khi nhận tin, Mặc Thần kh đập bàn.
Kh quát tháo. chỉ đứng trước màn hình camera lâu. Gương mặt kh biểu cảm.
Ánh mắt tối xuống từng chút một.
“Camera nhiễu bốn mươi bảy giây?”
Giọng bình thản đến mức khiến báo cáo lạnh sống lưng.
“Vâng… thưa Mặc tổng.”
kh nói gì thêm.
Chỉ siết chặt bàn tay sau lưng.
Mạch m.á.u nổi rõ dưới lớp da.
Khớp ngón tay trắng bệch.
Bên ngoài vẫn là tổng giám đốc của Mặc thị, ềm tĩnh, kiểm soát, kh d.a.o động.
Nhưng bên trong là một cơn sóng đang cuộn trào đến nghẹt thở.
Chỉ cần một câu trả lời sai. Chỉ cần một th tin chậm trễ. lẽ cả căn phòng này sẽ bị xé toạc.
“Phong tỏa toàn bộ khu vực bán kính năm cây số. Truy xuất biển số tất cả xe ra vào trong vòng một giờ.”
Từng mệnh lệnh được đưa ra gọn gàng, kh run.
Chỉ ều… giọng trầm hơn bình thường. Lạnh hơn bình thường.
Và ai ở đó đủ nhạy bén đều hiểu:
kh bình tĩnh. đang cố kh phát ên.
Ngay lúc đó, m ột chiếc USB nặc d được gửi đến văn phòng Mặc Thần.
Chỉ một đoạn video ngắn.
Dĩnh Nhi bị trói trên ghế. Phía sau là bức tường xi măng thô ráp. Kh gian trống rỗng. Kh tiếng nói. Chỉ một câu chữ hiện trên màn hình:
[Đến một .]
Cùng lúc đó.
Ở một căn nhà khác trong thành phố.
Lâm Nhã ngồi bên bàn gỗ. Trên màn hình laptop là bản tin truy nã vẫn đang phát liên tục.
Môi khẽ cong lên.
“ nghĩ đã tg , Mặc Thần?”
Nghiên Lộ đứng phía sau.
Gương mặt hốc hác, đôi mắt mất ngủ nhiều ngày.
“ kh cần tiền nữa. Chỉ cần ta đau một lần.”
Lâm Nhã quay lại ta.
“Đau thôi chưa đủ. khiến ta mất thứ kh thể thay thế.”
Cô ta kh bị bắt. Lệnh truy nã là thật.
Nhưng cô ta biến mất trước khi bị chạm tới.
Và lần biến mất này, cô ta kh chạy trốn.
Mà quay lại.
---
Nhà hoang nằm sâu trong khu đất ngoại thành.
Trời đổ mưa lất phất.
Mặc Thần bước xuống xe.
đến một , ít nhất là theo yêu cầu trong đoạn video.
Nhưng phía sau , cách vài bước, còn một .
Kỷ Vô Ngôn.
Xung qu của Tô gia và Mặc gia ẩn nấp, còn Kỷ Vô Ngôn và đám đàn em.
Bên trong, Tô Dĩnh Nhi bị trói. Trán vết xước nhỏ, áo sơ mi dính bụi. Nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.
Phía trước cô, Lâm Nhã kh còn vẻ th lịch quen thuộc. Chỉ còn sự lạnh lẽo đến cực đoan.
“Lâu kh gặp.”
Cô ta nói với Mặc Thần.
kh cô ta. Chỉ Tô Dĩnh Nhi. “Thả cô .”
Lâm Nhã bật cười. “ biết kh? Em từng nghĩ, chỉ cần em đủ giỏi, đủ xứng đáng, sẽ quay lại. Nhưng chọn cô ta.”
Giọng cô ta kh run. Chỉ trống rỗng.
Câu nói như chạm vào dây thần kinh cuối cùng của Nghiên Lộ. ta thật sự say đắm Lâm Nhã.
Nghiên Lộ mất kiên nhẫn.
ta chĩa s.ú.n.g về phía Mặc Thần. “Quỳ xuống.”
Mặc Thần kh quỳ.
“Mày muốn gì?”
“Muốn cảm giác bất lực.”
Cùng lúc đó, Kỷ Vô Ngôn đợi mãi kh th ra, liền dẫn đàn em vào.
“…” Giọng Lâm Nhã khẽ run. “ cùng ta?”
Kh ai trả lời.
“ nói sẽ lo phần truyền th. nói sẽ kiểm soát dòng tiền. nói mọi thứ vẫn trong tầm tay.”
Kỷ Vô Ngôn cô.
Ánh mắt lần đầu tiên kh còn dịu dàng.
“ chưa từng nói sẽ để em đến bước này.”
Lâm Nhã lùi một bước.
“Vậy… lệnh truy nã…”
Im lặng.
Sự thật kh cần nói ra. Chỉ một cái cũng đủ.
Cô ta hiểu .
Những bằng chứng bị lộ. Dòng tiền bị khóa. Thời ểm ều tra bị đẩy nh.
Kh ngẫu nhiên.
đứng cạnh cô ta suốt thời gian qua
Đã mở cửa cho tất cả.
“ gài bẫy ?” Giọng cô ta khản đặc.
Kỷ Vô Ngôn kh đáp. Nhưng ánh mắt đã đủ.
Mặc Thần cũng lợi dụng sự bàng hoàng của Lâm Nhã, tiếp cận gỡ trói cho Tô Dĩnh Nhi.
Hóa ra, cuộc ện thoại của Kỷ Vô Ngôn gọi cho Mặc Thần ở nước A lúc đó là để nói về việc Lâm Nhã đến tìm ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dem-ay--khong-buong-tay/chuong-11.html.]
Dù ta kh ưa Mặc Thần, nhưng cô ta muốn nhắm đến là Tô Dĩnh Nhi. ta kh thể để Tô Dĩnh Nhi chuyện gì.
Vậy nên, Mặc Thần và Kỷ Vô Ngôn đã hợp tác cùng nhau, gài bẫy Lâm Nhã, kh ngờ lại bẫy được cả Nghiên Lộ.
Ba tuần trước.
Phòng làm việc tầng cao nhất của Mặc thị.
Đèn chỉ bật một nửa.
Mặc Thần đứng bên cửa kính. Kỷ Vô Ngôn ngồi đối diện .
Hai đàn . Từng là đối thủ. Nhưng giờ đây lại hợp tác với nhau, để bảo vệ con gái mà họ yêu.
“ muốn gì?” Mặc Thần hỏi thẳng.
Kỷ Vô Ngôn im lặng lâu. đặt một tập tài liệu xuống bàn.
Dòng tiền. Quỹ tín thác. C ty vỏ bọc.
Tất cả đều là bằng chứng đủ để đẩy một vào vòng ều tra quốc tế.
“ thể giữ nó.” ta nói. “Hoặc thể đưa nó cho .”
Mặc Thần .
Ánh mắt Kỷ Vô Ngôn thoáng qua một tia mệt mỏi.
“Nếu cô ta tiếp tục, Mặc thị và cả Dĩnh Nhi sẽ gặp nguy hiểm. thì lại kh muốn Dĩnh Nhi gặp nguy hiểm.”
Dừng một chút, Kỷ Vô Ngôn nói tiếp.
“ đã làm cô buồn, đã đ.á.n.h mất cô , nên bây giờ bảo vệ cô , xem như là bù đắp lại lỗi lầm lúc trước. Còn về Mặc thị… xem bao nhiêu bản lĩnh.”
22.
Quay về hiện tại
Mưa vẫn rơi ngoài mái tôn.
Lâm Nhã Kỷ Vô Ngôn như một xa lạ.
“ từng nói, chỉ cần muốn, sẽ ở bên.”
Tue Lam Da Thu
“Bẫy đúng là chúng đặt ra. Nhưng bước vào hay kh, là do cô.” Kỷ Vô Ngôn nhàn nhạt đáp.
“ thật sự kh hối hận?”
“Kh.”
đáp khẽ.
“ nên hối hận là cô.”
Mưa bên ngoài đổ xuống nặng hạt hơn.
Và trong tiếng mưa , mọi ảo tưởng cuối cùng cũng tan.
Lâm Nhã vẫn đang Kỷ Vô Ngôn, run rẩy vì tức giận.
“ chưa từng đứng về phía .”
“Đúng.”
Một chữ. Dứt khoát.
Và tiếng s.ú.n.g vang lên.
Kh từ tay Lâm Nhã. Mà từ Nghiên Lộ.
Phát s.ú.n.g nổ ra vì yêu. Vì bị xúc phạm. ta nhắm thẳng vào vị trí Mặc Thần đang đứng.
Mọi thứ xảy ra trong một nhịp tim.
Dĩnh Nhi lao lên.
Viên đạn ghim vào vai cô.
Máu thấm đỏ áo trắng.
“Dĩnh Nhi!”
Tiếng chân dồn dập bên ngoài ập vào.
Nghiên Lộ bị đè xuống nền đất. Khẩu s.ú.n.g văng ra xa.
Lâm Nhã đứng sững.
Kh còn hét. Kh còn cười.
Ánh mắt cô ta vô hồn, mặc cho cảnh sát còng tay lại.
Nghiên Lộ và Lâm Nhã sau đó bị đưa .
Cả hai bị xử tù chung thân, đến khi Lâm Nhã ở trong đó phát ên, nghe nói cô ta được chuyển đến viện tâm thần, sau đó kh còn th tin gì nữa.
---
Trong xe cứu thương, đèn trắng lạnh quét qua gương mặt tái nhợt của Tô Dĩnh Nhi.
Máu chảy mãi kh ngừng.
Bác sĩ đang giữ chặt vết thương nơi vai cô.
Mặc Thần ngồi bên cạnh, tay vẫn nắm tay cô như sợ chỉ cần bu ra một giây cô sẽ biến mất.
Lần này kh giữ được vẻ bình tĩnh nữa. Ngón tay run khẽ.
“Em .” Giọng khàn .
Tô Dĩnh Nhi mở mắt.
Ánh vẫn rõ ràng. Chỉ hơi mệt.
“ đừng… làm mặt đó.” Cô cố cười.
Khóe môi tái nhợt.
“Em ên à?”
“Em kh .”
Mặc Thần siết c.h.ặ.t t.a.y cô hơn.
“ đã nói sẽ kh để em gặp nguy hiểm.”
“Là em tự lao vào. kh cần …”
“ cần.”
Giọng trầm xuống.
Kh còn là tổng giám đốc lạnh lùng. Chỉ là một đàn vừa suýt mất yêu.
“ đã suýt mất em.”
Tô Dĩnh Nhi vài giây.
khẽ nói:
“Nếu em kh lao lên… sẽ trúng đạn. Em kh muốn thử xem sống nổi với ều đó kh.”
Câu nói nhẹ. Nhưng khiến nghẹn lại.
Cô khẽ cười yếu ớt.
“ còn chưa cầu hôn em, em chưa định c.h.ế.t đâu.”
Nói xong câu đó, Tô Dĩnh Nhi cũng từ từ mất ý thức, đôi mắt bắt đầu nhắm nghiền.
“Dĩnh Nhi!!”
“...”
“Dĩnh Nhi, đừng ngủ, đừng làm sợ.”
Mặc Thần đã kh thể bình tĩnh được nữa, nước mắt đã rơi trên gương mặt ển trai.
Bên ngoài xe, tiếng còi hụ, xé tan cơn mưa lao về phía bệnh viện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.